Xem Nhiều 1/2023 #️ Kiêu Sủng (Hay Phát Điên Ý, Chậc Chậc) # Top 8 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 1/2023 # Kiêu Sủng (Hay Phát Điên Ý, Chậc Chậc) # Top 8 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Kiêu Sủng (Hay Phát Điên Ý, Chậc Chậc) mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Mèo hoang (Kiêu sủng)

Chia sẻ

Tác Giả : Đinh Mặc Thể loại : Hành Động – Viễn tưởng Số Chương :

104

Trạng Thái :

Hoàn Thành

Lần Đọc :

825648

Nguồn :

Sưu tầm

Giới thiệu truyện

BẢN XUẤT BẢN

MÈO HOANG, tên khi chưa xuất bản là Kiêu sủng, là bộ truyện nổi tiếng của tác giả Đinh Mặc.

Một năm nào đó không xác định, cô gái loài người Tô Di tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, không chỉ không phải nhà của cô mà thậm chí còn không phải là trái đất của cô. Bằng một cách nào đó cô đã bị lưu lại đến đây và phải tìm cách tồn tại ở hành tinh xa lạ này. Trong một lần chạy trốn khỏi đám người xấu, bị dồn đến bước đường cùng thì Tô Di thấy một chiếc xe ô tô đỗ xịch trước con ngõ mà mình bị bắt, dùng hết sức lực cuối cùng, cô bò đến phía người đàn ông đi xuống và cầu xin sự sống. Người đàn ông đó chính là Mạnh Hi Tông, thủ lĩnh đội quân lính đánh thuê đang trú dưới lớp vỏ của Thương Chủy, cục trưởng cục trị an Tinh Cầu. Để bảo toàn tính mạng mình, Tô Di chấp nhận làm 1 con rối, 1 con búp bê hay là bất cứ cái gì mà Mạnh Hi Tông muốn, nhưng anh ta lại muốn cô trở thành vật hiến tế trên bàn mổ của 1 tên bác sĩ biến thái. Lại bị dồn đến bước đường cùng, Tô Di đã tìm cách học lái chiến hạm và chạy trốn nhưng bị bắt lại. Điều này lại khơi lên sự hứng thú của Mạnh Hi Tông với Tô Di, anh cho cô đi học để trở thành 1 sĩ quan lái máy bay chiến đấu trước khi trở về bên cạnh mình.

Và cùng với Mạnh Hi Tông, Tô Di, một cô gái loài người bình thường, yếu đuối, phải dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt bảo vệ toàn cõi thiên hà.

~*~

Từ lúc bắt đầu gặp cô, cuộc sống của anh đã dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Anh từng nói…

Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình?

Nhớ kĩ… bất luận thứ gì thuộc về tôi đều không thể phản bội tôi. Tôi thích em dịu dàng, ngoan ngoãn, biết nghe lời… Nhưng em phải nhớ kĩ, cho đến tận lúc này, tôi chưa bao giờ là người tốt! Mèo Con, đây là lần cuối cùng tôi cho phép em rời xa tôi.

Mèo Con, phải sống sót! Tôi sẽ đến cứu em, nhất định sẽ tới cứu em.

Tô Di, anh cũng vừa mới biết câu trả lời. Bởi vì, anh yêu em. Trung úy Tô Di, đây là mệnh lệnh cấp cao nhất, phải lấy anh, em không được kháng lệnh.

Em có tự do của riêng mình, cũng có anh.

Từ lâu, anh đã nhận định cô là người phụ nữ của mình, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, dù sống hay chết…

Kiêu Sủng – Đinh Mặc

[Review] KIÊU SỦNG – ĐINH MẶC

TÊN XB: MÈO HOANG

By: Quỳnh Văn

Dạo này bị cuồng Đinh Mặc, nên lôi tất cả truyện của chị đọc lại một lượt. Sau một hồi hứng chí một cái review nữa lại ra đời, lần này là bộ Kiêu sủng ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥

~oOo~

Trong cái đói khát, túng quẫn và sợ hãi, Tô Di gặp anh, người đàn ông trong bộ âu phục tựa như một thân cây màu đen, cao lớn, yên tĩnh.

Một cách thật tình cờ, anh gặp cô, cô gái đáng thương đang bị dồn vào đường cùng. Thế nhưng, rất tiếc, có một thứ gọi là giết người diệt khẩu, cô phải chết.

“Giết cô ta.”

Anh lãnh đạm buông lời, hiến binh cũng đã lên nòng súng, chợt, cô nở nụ cười, nụ cười bi thương tuyệt vọng, sau đó đưa tay hạ nòng súng xuống, sau đó quỳ xuống, ôm lấy chân anh.

“Xin anh… đừng giết tôi.”

Anh có chút thú vị, chỉ trong vài giây trước thôi, đôi mắt bi thương tuyệt vọng ấy toát lên một vẻ ngạo nghễ mà kiên cường, thế nhưng bây giờ nó lại nói lên một điều hoàn toàn trái ngược, phục tùng và van lơn.

Cô muốn sống? Được thôi, nhưng anh chỉ trao đổi lợi ích!

Cô muốn được bay trên bầu trời? Được, Anh đáp ứng cô.

Cô muốn tự do? Được, anh cho cô tự do mấy tháng.

Nhưng, cô phải là người phụ nữ của anh. Phản bội ư? Không cho phép!

Mạnh Hi Tông ban đầu chỉ có chút cảm giác thú vị, cô có thể một giây trước thì bi thương tuyệt vọng nhưng ngay sau đó lại có thể toát lên một vẻ ngạo nghễ kiên cường, lúc thì như sủng vật ngoan ngoãn, lúc thì giãy dụa hệt như một con mèo hoang! Và rồi cảm xúc không tên đó càng ngày càng lớn dần trong anh. Cô gái xinh đẹp yêu kiều mới đây đã biến thành một nữ phi công kiêu dũng, cảm giác thú vị đó dần dần biến thành một thứ cảm xúc khác, đặc biệt, phức tạp hơn rất nhiều. Anh tự hào, lại có phần kiêu ngạo vì cô, anh lo lắng khi cô một mình chiến đấu với hiểm nguy, anh sẵn sàng cùng cô đi vào vùng từ trường, đối mặt với sống chết. Cảm xúc trong anh dần dần biến chuyển thành thứ cảm xúc nhớ nhung, lo lắng rồi đau đớn khi cô có thể đã chết…

Vũ trụ mênh mông, người phụ nữ kia thật sự hóa thành một luồng sáng hay một hạt bụi trong vũ trụ mà biến mất sao?

Anh cảm thấy mình hít thở cũng khó khăn, giống như trái tim cứng rắn và cô độc đã thành thói quen rốt cuộc đã cảm thấy một loại cảm xúc gọi là “đau điếng người”. Cứ đau đớn từng chút từng chút một, không kịch liệt nhưng cứ như người bị nhiễm ôn dịch, cứ tăng thêm mãi. Anh không biết từ lúc nào, cô lại có ảnh hưởng lớn với anh như vậy.

Anh không muốn thừa nhận, nhưng cũng đã cảm thấy rất rõ ràng, tim anh đã chết theo người phụ nữ kia. Trái tim anh sụp đổ, chôn cùng với cô ở nơi sâu nhất trong vũ trụ kia…

Thật là trớ trêu, khi sắp mất đi thì người ta mới biết mình quý trọng những gì mình đang có, Mạnh Hi Tông nhận ra tình yêu của mình với Tô Di quá muộn màng. Thế rồi cô xuất hiện trong chính cái đội tiên phong mà anh vừa mới ra lệnh thành lập. Cô vẫn còn sống sót, trái tim anh còn chưa kịp reo lên vui mừng thì họ đã đứng trước sinh ly tử biệt. Anh, Mạnh Hi Tông, nguyên soái của hơn mười vạn lính đánh thuê trong tinh hệ vĩnh hằng, thậm chí không bảo vệ được cô, mà còn đưa cô tiên phong đến con đường tử lộ?

“Mèo con, phải sống sót.”

Đó là lời duy nhất anh có thể nói ra, có ai biết anh đang đau đớn như thế nào? Giữa tính mạng của người anh yêu và tính mạng của hơn mười vạn cấp dưới, anh chỉ có thể chọn một, và anh đã chọn làm nguyên soái Mạnh Hi Tông.

Tô Di, người phụ nữ của anh luôn là như vậy, giữa những lúc anh khốn đốn nhất thì cô lại xuất hiện như một vị cứu tinh. Người phụ nữ của anh luôn làm anh kiêu ngạo, thật cảm ơn cô đã sống sót.

Trong niềm vui sướng trùng phùng, lời tỏ tình khiến cả hai ngây ngất trong hạnh phúc, một đám cưới đẹp như mơ những tưởng sẽ bắt đầu những chuỗi ngày hạnh phúc của hai người. Thế nhưng chờ đợi họ lại là sóng gió, khổ đau và những bí mật không thể lường trước được…

~oOo~

Cùng với câu chuyện tình yêu của của hai con người ấy, là cậu chuyện về những con người ở tinh hệ Vĩnh Hằng.

Là chàng trai trẻ Lăng Khanh, một phi công trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết và tình yêu buồn của anh. Người anh yêu lại là kẻ xâm lược tinh cầu của anh, tàn sát chủng tộc của anh. Giữa tình yêu và lòng trung thành, Lăng Khanh chỉ có thể chọn một, anh chọn lòng trung thành của một quân nhân, anh lấy cái chết để bảo vệ chủng tộc của mình.

Là nữ vương Trùng tộc Đại Bích với tình yêu đau đớn của cô. Vị trí Nữ vương, Trùng mẫu của một chủng tộc làm cô không thể vẹn toàn với người mình yêu. Giữa tình cảnh khổ cực của con dân và tình yêu thắm thiết với chàng phi công trẻ ngoại tộc, cô chỉ có thể chọn một, cô chọn con dân của mình, chọn cách chứng kiến người đó chết, chọn cách phản bội tình yêu của chính bản thân mình.

Là người máy Hình Kỳ Lân, người lúc nào cũng đứng giữa chủng tộc của mình và tình nghĩa với người anh trai kết nghĩa Mạnh Hi Tông. Lúc anh khó khăn nhất, chính Mạnh Hi Tông đã cùng anh vượt qua, cho dù anh có là người máy, thì cũng phải là một người máy có tình nghĩa. Mạnh Hi Tông đối với anh, không khác gì người anh trai Hình Nghị, Hình Kỳ Lân có thể chết vì chủng tộc, nhưng cũng có thể làm bất cứ chuyện gì vì Mạnh Hi Tông.

Là Hình Nghị – nguyên soái của đội quân người máy xâm lược toàn bộ tinh cầu. Hình Nghị từng châm biếm em trai, “Người máy thật sự có tình cảm sao?”, thế nhưng sau này chính hắn đã phải đau đớn thừa nhận mình đã sai hoàn toàn. Đối với Tô Di, hắn đã rơi vào tình yêu lúc nào không hay, hắn yêu cái cách cô kiên cường, yêu cách cô cố chấp với tình yêu của bản thân, hắn thậm chí còn yêu thương cả đứa con của cô và kẻ thù, hắn muốn được trở thành chồng của cô, được làm cha của đứa trẻ… Thế nhưng kết cuộc chờ đợi hắn là mãi mãi không thể có cô, mãi mãi cứ nuối tiếc một người mà hắn vĩnh viễn không thể nhớ ra được.

Câu chuyện của “Kiêu sủng” còn là câu chuyện những con người cùng sát cánh bên nhau bảo vệ tinh hệ của họ. Là tình cảnh đau đớn, nhục nhã của đất nước, con người, chủng tộc bị xâm lược. Có đàn áp thì có đấu tranh, chân lý muôn thuở luôn luôn là như thế!

Kết truyện là một cái kết vẹn toàn, chiến tranh kết thúc, hòa bình đến với tất cả các chủng tộc và tinh cầu trong tinh hệ, hạnh phúc đến với những ai xứng đáng được có. Đây có lẽ là thông điệp đẹp nhất mà tác giả gởi đến mọi người.

Truyện xuất bản

Bản online

Chia sẻ:

Facebook

Twitter

WhatsApp

Skype

Pinterest

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Bị Miêu Sủng Chính Xác Tư Thế

Cư xá bên ngoài.

Một cái quần áo, trang sắc mặt đều thập phần tinh xảo nữ nhân từ trong tiểu khu đi ra lúc, một cái có chút bẩn Tiểu Hắc Thổ Cẩu mảnh vụn bước chạy tới, ngoắt ngoắt cái đuôi vây quanh nàng chuyển, tựa hồ là đang cầu xin tìm đến uy.

Nữ nhân kia khi nhìn rõ đến con chó bộ dáng sau đó, thập phần ghét bỏ nghiêng người né tránh, nhưng tựa hồ là cực đói rồi Tiểu Thổ Cẩu rồi lại tiếp tục nhút nhát tới gần.

Trên mặt nữ nhân có chút không kiên nhẫn, trực tiếp nhấc chân bắt nó đá văng, “Chỗ nào làm được Tiểu Thổ Cẩu, hựu tạng lại xấu còn dám tới gần ta!”

Trùng trùng điệp điệp ném tới ngoài một thước bồn hoa trong chó đen nhỏ, thê thảm rầm rì rồi vài tiếng sau đó, khập khiễng kẹp lấy cái đuôi chạy xa.

Sau đó, nữ nhân từ trong bọc lấy ra một tờ khăn tay xoa xoa đạp qua chó đen nhỏ giầy, trong miệng thấp giọng mắng vài câu.

Chẳng qua là, lúc nữ nhân ở chứng kiến đang dùng cổ “Xách” lấy túi nhựa mèo trắng lúc, lúc trước trong ánh mắt chán ghét lập tức biến thành kinh ngạc, bởi vì nàng không chỉ có kinh ngạc tại cái kia mèo trắng cao vẻ mặt giá trị, càng khiếp sợ với hắn nhu thuận hiểu chuyện.

Nếu như là chứng kiến một con chó giúp chủ nhân xách thứ đồ vật, như vậy thị giác lực đánh vào tuyệt đối sẽ không giống như hiện tại mãnh liệt như vậy.

Cái này không chỉ có là bởi vì con chó so với mèo lại càng dễ thuần hóa cũng càng trung thành nhiệt tâm, càng bởi vì mèo trời sinh mẫn cảm, có chính mình đặc biệt sinh hoạt tập quán, tại không thiếu khuyết vật chất trụ cột dưới điều kiện, chúng cực ít sẽ chủ động tới gần nhân loại, dù cho khuyết thiếu vật chất trụ cột, chúng cũng không nhất định có thể nhìn đến thượng nhân loại, cho nên liền chớ nói chi là dùng nắm giữ chính mình vận mạng sau cái cổ đến đám người loại “Xách” đồ.

Trừ phi là trải qua cực kỳ nghiêm khắc lại đặc thù huấn luyện, hoặc là có được đặc thù huyết thống.

“Nhà của ngươi mèo thật là đẹp mắt cũng thật biết điều.” Trên mặt nữ nhân biểu lộ trái ngược lúc trước, lập tức ngồi xổm xuống đều muốn thò tay đi sờ sờ mèo trắng, “Cái này mèo nhất định là thuần chủng Ba Tư Miêu sao, nó tên gọi là gì nha?”

Mèo trắng quay đầu, tránh thoát nữ nhân duỗi tới tay về sau, nhập lại không có bất kỳ lưu lại, coi như căn bản là không thấy được nàng giống nhau, thế nhưng đôi xanh thẳm trong ánh mắt rồi lại mang theo chán ghét.

Bởi vì vì nhân loại khứu giác tế bào có 500 vạn, mà mèo khứu giác tế bào tức thì có 2. 4 ức nhiều, tại khứu giác tế bào trên là nhân loại 40 nhiều lần, mèo trắng thật xa liền nghe thấy được trên người nữ nhân mùi nước hoa.

Nước hoa gì gì đó, hắn ghét nhất rồi.

Ở đâu có cái tiểu nha đầu kia trên người nhàn nhạt mùi thơm của cơ thể dễ ngửi.

“Hắn gọi Nhị Cẩu, không là cái gì Ba Tư Miêu, chính là cùng vừa rồi cái kia bị ngươi đá bay chó đen nhỏ giống nhau, thuộc về Trung Hoa nông thôn mèo chó hàng loạt.” Đã cất bước lướt qua nữ nhân bên người Mộ Khuynh, ngữ khí cũng không giống bình thường như vậy hiền lành.

Vốn là bị mèo trắng bỏ qua, tiếp theo lại bị Mộ Khuynh mỉa mai nữ nhân, trên mặt thần sắc thay đổi mấy lần.

Lại không người chú ý tới cái kia vì không lại để cho trên cổ mình túi nhựa dính vào mặt đất mà kê lót lên chân trước đi đường mèo trắng, móng vuốt dưới động tác ngừng lại.

Trong lòng thầm than: Ai có thể nói cho ta biết cho một cái mèo trắng gọi là “Nhị Cẩu”, là cái gì thưởng thức thẩm mỹ?

— còn có, tiểu nha đầu, ngươi đến tột cùng là làm cái gì, như vậy kỳ lạ thưởng thức, thật sự sẽ không có hộ khách phản ánh qua sao?

Một bên cửa Vệ đại thúc rồi lại nhìn về phía mèo trắng, cười nói: “Gọi là Nhị Cẩu tốt, ti tiện tên dễ nuôi.”

Mèo trắng quay đầu, cảm thấy liền cửa Vệ đại thúc rơi xuống răng cửa đều tản ra nồng đậm cười nhạo ý vị.

Một người một con mèo “Xách” lấy thứ đồ vật về tới cho thuê phòng.

Mộ Khuynh buông trong tay mình nặng nề đồ vật về sau, lập tức đi giúp mèo trắng Nhị Cẩu cởi xuống trên cổ túi nhựa, nhưng đối với phương hướng tựa hồ tâm tình không tốt, tựa đầu uốn éo đã đến một bên, nhập lại không nhìn tới chính mình.

Mộ Khuynh ngược lại không có chú ý tới mèo trắng vặn mong nhỏ nóng nảy, bắt lấy hắn cái cổ lúc giữa túi nhựa sau đó, trực tiếp cầm theo trong túi một phần bữa sáng cất bước đi về hướng từ tối hôm qua bắt đầu vẫn đóng chặt lại cửa một gian phòng.

“Đông đông đông!” Mộ Khuynh gõ cửa phòng, chẳng qua là trong phòng không có bất cứ động tĩnh gì cùng đáp lại, nàng không xác định người bên trong là ngủ là tỉnh, như trước giống như thường ngày đem bữa sáng treo ở trước cửa rủ xuống một cái móc nối trên.

Lúc trước bởi vì Mộ Khuynh không hề báo hiệu liền cho mình lấy Nhị Cẩu cái này dế nhũi tên mèo trắng,

Vốn còn muốn thông qua phát chút ít nóng nảy đến làm cho nàng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, nhưng lại không nghĩ Mộ Khuynh vậy mà căn bản liền không có để ý đến hắn đang tức giận.

Khi hắn chứng kiến Mộ Khuynh đem vốn nên thuộc về mình cái kia một phần bữa sáng tiễn đưa cho người khác lúc, trong lòng vẻ này vô danh lửa so với buổi sáng chứng kiến trên bồn rửa tay màu lam súc miệng chén cùng nam sĩ nước gội đầu lúc càng tăng lên rồi.

Thật sự là quá không đem hắn làm mèo nhìn.

Mộ Khuynh cất kỹ bữa sáng sau đó, liền trở lại trước bàn ngồi xuống, bưng lấy một ly sữa đậu nành đối với cái kia quạt một mực cửa phòng đóng chặc ngẩn người.

Trong chốc lát sau đó, cánh cửa kia như trước không có bất kỳ muốn đánh mở dấu hiệu, nhưng treo ở trước cửa móc nối trên bữa sáng rồi lại rất nhỏ chấn động một cái, sau đó từ từ đi lên, từ cửa trên đầu đột nhiên mở ra một cái hình vuông trong lỗ thủng trượt vào rồi gian phòng.

Nhị Cẩu kinh ngạc, một cái bữa sáng cũng có thể ăn ra cố làm ra vẻ huyền bí cảm giác thần bí, nghĩ đến không phải trong hai chính là khoa học kỹ thuật quái dị.

Mắt thấy toàn bộ quá trình Mộ Khuynh cũng không có lộ ra kinh ngạc, nhưng Nhị Cẩu rồi lại có thể cảm giác được nàng tựa hồ là thở dài một hơi, sau đó chỉ thấy nàng bắt đầu chậm rãi ăn xong rồi bữa sáng, hơn nữa, toàn bộ hành trình nhìn cũng chưa từng nhìn chính mình liếc.

Chỉ cần không phải đặc biệt chán ghét mèo người, bình thường đang nhìn đến chúng mại manh lúc, đều là không hề sức chống cự đấy, nhưng một loại người ngoại trừ — tựa như Mộ Khuynh như vậy, biết rõ không cách nào chống cự, cho nên lựa chọn hoàn toàn không thấy người.

Mộ Khuynh ăn xong bữa sáng, liền trực tiếp quay người tiến vào phòng bếp, vẫn đóng cửa, Nhị Cẩu vốn định cùng qua, lại phát hiện cửa phòng bếp đã bị nàng từ bên trong khóa trái rồi. UU đọc sách www. uukanshu. com

Nhị Cẩu thăm dò tính cong rồi mấy lần cửa, còn gọi là rồi mấy cuống họng, nhưng như cũ đều không được đến bất luận cái gì hồi phục.

Đẳng cấp Mộ Khuynh một mình tại phòng bếp đinh đinh đang đang bề bộn trong chốc lát sau đó, tài mở cửa, nàng xoay người ôm lấy bên chân mèo trắng, đi đến phòng khách trước bàn ngồi xuống, “Dưới tình huống bình thường, mèo mèo chó chó không có thể ăn dầu, muối lớn hơn đồ ăn, cho nên ta vừa rồi chuyên môn làm cho ngươi đi một tí thích hợp ngươi ăn.”

Một người một con mèo tựu như vậy ngồi đối diện nhau, Nhị Cẩu đột nhiên cảm giác Mộ Khuynh cái này đột nhiên chăm chú, lại để cho xung quanh bầu không khí cũng trở nên hơi khẩn trương lên, giống như là phạm nhân bị giam đã đến thẩm phán chỗ ngồi, mặc dù hắn giờ phút này chính không hề trói buộc đất ngồi xổm rộng rãi trên mặt bàn.

“Cơm còn có một một lát mới có thể làm tốt.” Mộ Khuynh nhìn lên trước mặt mèo trắng, trong giọng nói hơn nhiều cỗ không nói ra được chăm chú, “Cho nên, trước đây, ta còn có rất nhiều nghi vấn, phiền toái ngươi trước giúp ta giải đáp thoáng một phát.”

Nhị Cẩu đột nhiên liếc mắt — muốn hắn như thế nào giải đáp? Dùng bụng lời nói sao? !

Mộ Khuynh lo liệu lấy nàng trước sau như một làm việc nguyên tắc, đi thẳng vào vấn đề, “Bây giờ còn cùng ngày hôm qua giống nhau, nếu như ta nói đúng hoặc là ngươi đồng ý ta lời nói, ngay tại trên tay của ta đập hai cái, nếu như ta nói được không đúng hoặc là ngươi không đồng ý ta lời nói, như cũ là chỉ cần vỗ một cái cái bàn là được rồi.”

Lần này Mộ Khuynh không có cho Nhị Cẩu lựa chọn thời gian, trực tiếp hỏi ra vấn đề thứ nhất, “Ngươi cùng tối hôm qua hồ nhân tạo bên trong đạo kia ánh sáng màu lam, có phải hay không có quan hệ?”

Nhị Cẩu nghe Mộ Khuynh vấn đề, nghiêng đầu nghĩ một lát con trai — tuy rằng, tối hôm qua hắn còn không tính toán rõ ràng lúc tỉnh trong cũng mơ hồ chứng kiến trong nước có một đạo quang mang chói mắt, thế nhưng cũng vẻn vẹn là chứng kiến, cũng không biết đó là cái gì.

Mộ Khuynh nhìn xem không chỉ có vỗ bàn vẫn thuận tiện lấy lắc đầu Nhị Cẩu, hỏi vấn đề thứ hai, “Tối hôm qua ba chú chuột cùng hôm nay trên ban công những cái kia, có phải hay không đều là chạy ngươi tới hay sao?”

Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ

Cô thấy giấc mơ rất hỗn loạn.

Trong mơ có Cố Cảo Đình, anh bá đạo, tàn khốc, khát máu và giết chóc.

Còn có mẹ, dịu dùng âu ếm vuốt ve, yêu thương cô.

Cuối cùng là ba trách mắng rồi qua đời.

Khi cô trở lại, ba đã được hoả táng rồi, người ba nâng niu cô trong lòng bàn tay từ nhỏ đến lớn, ngay cả cơ hội gặp mặt lần cuối cũng không được.

Đau lòng như là nước lũ tràn bờ đê, như mảng trời lấp biển ập về phía cô, không thể hô hấp.

Cô giật mình tỉnh giấc.

Cô nhìn thấy Cố Cảo Đình, suy nghĩ còn chưa từ trong giấc mơ bước ra, có chút hoảng hốt, nước mắt tiếp tục chảy xuống.

Dáng vẻ đau lòng, ánh mắt bi thương đỏ bừng, đáng thương nhìn anh, lòng của anh, nhanh chóng bị cô hòa tan.

Anh không đành lòng trách cứ cô, ngón cái lau nước mắt trên mặt của cô, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?”

Chậm rãi, Hoắc Vi Vũ phân rõ sự thật và cảnh trong mơ.

Ánh mắt trở nên tỉnh táo.

Nhớ tới Cố Cảo Đình đánh mông của cô,trong lòng dâng lên cơn tức, thay thế bi thương.

“Cô vì một người bỉ ổi đó mà tức giận với tôi!” Cố Cảo Đình nhíu mày nói, đôi mắt lạnh lùng co rụt lại, lộ ra sắc bén.

“Thừa Ân không phải người như vậy, anh đừng có dùng bóp méo thế giới quan làm bẩn tình bạn trong sạch giữa chúng tôi, loại người như ngươi vĩnh viễn không sẽ hiểu.” Hoắc Vi Vũ tức giận nói, rút kim tiêm, từ trên giường bệnh ngồi dậy.

Cố Cảo Đình cầm chặt cánh tay của cô, “Lúc trước cô vì Lâm Thừa Ân giận dỗi với tôi, chỉ bằng việc anh ta dám ôm cô, tôi nên chặt đứt hai tay anh ta, bây giờ cũng chỉ đánh anh ta một trận, đã xem như nể mặt cô lắm rồi.”

“Chỉ đánh anh ấy một trận?” Hoắc Vi Vũ nắm chặt tay, ánh mắt đỏ lên nhìn anh, rất không bình tĩnh nói: “Chỉ đánh anh ấy một trận, anh ấy phải nằm trên giường bệnh! Anh ấy là bạn của tôi, tôi uống rượu say, anh ấy đỡ tôi không phải rất bình thường sao, chẳng lẽ giống như anh đi vào khách sạn với người phụ nữ nào đó đợi tới năm giờ sáng mới đi thì mới là bình thường!”

Cố Cảo Đình dừng một chút, đưa tay nắm chặt bờ vai của cô, trong mắt hiện lên chút lo lắng, hỏi: “Cô đã biết cái gì?”

“Tôi cái gì cũng không biết, tôi cũng không muốn biết, anh có mấy người yêu có mấy tình nhân với tôi cũng chẳng sao cả, nhưng mà xin anh khi làm việc thì bí mật một chút được không, không cần bị người ta chụp được rồi đăng lên mạng cũng không biết, anh không biết xấu hổ, nhưng tôi biết, tôi không muốn người khác nhận ra mình sẽ đồng tình và cười nhạo.” Hoắc Vi Vũ hất tay anh ra.

Cố Cảo Đình gắt gao cầm chặt bờ vai của cô, trái tim như bị một bàn tay nắm bóp chặt, rất đau, lời nói nghẹn ngào ở trong cổ, bị ép xuống.

Anh không rõ giải thích nói: “Quan hệ của tôi với cô ta không giống như trong suy nghỉ của cô, tôi đưa cô ta đến khách sạn cũng là có nguyên nhân, cô ddừng suy nghĩ lung tung.”

Hoắc Vi Vũ xùy cười một tiếng, “Tôi nghỉ gì cũng không sao cả, sẽ không thay đổi quan hệ của tôi và anh, bây giờ xin anh buông tay ra, tôi phải đi về rồi.”

“Cô còn bệnh sao có thể trở về?” Cố Cảo Đình cả giận nói.

“Có tay có chân, tư duy linh mẫn, hành vi độc lập, sao tôi lại không được trở về!” Hoắc Vi Vũ trả lời, dùng sức gỡ tay của Cố Cảo Đình.

Cố Cảo Đình bị kéo đau, dùng sức một chút, ấn Hoắc Vi Vũ nằm lên trên giường.

Hoắc Vi Vũ không chịu thua tức giận nhìn anh.

“Đừng làm loạn, một lát luật sư đến đây, cô ký tên để được quyền sỡ hữu hòn đảo nhỏ đó.” Cố Cảo Đình kiên nhẫn nói.

Khóe miệng Hoắc Vi Vũ giật giật, rất khinh thường.

Đây là anh đánh người một tát rồi cho người ta một quả táo ngọt sao.

“Tôi không cần, đồ của anh anh thích cho ai thì cho đi!” Hoắc Vi Vũ dứt khoát nói.

Cố Cảo Đình cắn răng, trong mắt lạnh lùng sắc bén, nắm chặt bờ vai của cô, không bình tĩnh nói: “Không cần máy bay tôi đưa, không cần đảo nhỏ, không cần người của tôi, rốt cuộc cô muốn cái gì?”

Bạn đang xem bài viết Kiêu Sủng (Hay Phát Điên Ý, Chậc Chậc) trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!