Xem Nhiều 12/2022 #️ Mèo Có Yêu Thương Con Người? / 2023 # Top 14 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 12/2022 # Mèo Có Yêu Thương Con Người? / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Mèo Có Yêu Thương Con Người? / 2023 mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

MÈO CÓ YÊU BẠN!

Một nghiên cứu về mối liên kết giữa mèo và chủ nuôi cho kết quả tương tự sự gắn kết giữa con người với những chú chó và trẻ em. Bấy lâu nay chúng ta đã hiểu lầm loài mèo đang âm mưu chống lại loài người – nhưng thực ra chúng chỉ muốn làm bạn với chúng ta thôi.

Chó thường là đối tượng đầu tiên xuất hiện trong đầu chúng ta khi nghĩ đến sự gắn bó giữa con người và động vật. Một nghiên cứu được công bố trên tạp chí khoa học Current Biology được thực hiện bởi các nhà nghiên cứu tại Đại học bang Oregon (Mỹ) chỉ ra rằng tuy mèo không thường xuyên thể hiện, nhưng chúng vẫn tạo ra mối liên kết với chủ nuôi.

Nghiên cứu được thực hiện trên 108 chú mèo, trong đó có 70 chú mèo con và 38 mèo trưởng thành cùng với chủ nuôi của chúng. Các thành viên sẽ tham gia vào một thực nghiệm an toàn, thường được dùng để đánh giá sự gắn bó giữa con người với loài linh trưởng và chó.

Bắt đầu từ nhóm mèo con, chủ nuôi sẽ có 2 phút để ở cùng chú mèo của họ, sau đó họ được yêu cầu rời khỏi phòng trong 2 phút, và trở lại gặp mặt chú mèo trong 2 phút tiếp theo.

Trong suốt cuộc hội ngộ , 64% số mèo con tham gia có biểu hiện giảm các phản ứng căng thẳng và được xếp vào “mối liên kết tin cậy” , mà theo NBC News, có nghĩa là những chú mèo này tin tưởng vào người chăm sóc chúng và cảm thấy thoải mái khi ở xung quanh họ; đây là đặc điểm tương tự đã được tìm thấy trước đó ở trẻ em và loài chó.Đặc điểm dễ thấy nhất của một chú mèo có cảm giác an toàn là chúng sẽ mừng (chào) chủ nuôi và quay lại tiếp tục những gì chúng đang làm.

Tuy nhiên, vẫn còn 36% số mèo con tham gia thực nghiệm biểu hiện “mối liên kết không tin cậy”, nghiên cứu cho thấy những chú mèo này vẫn còn căng thẳng trong suốt quá trình gặp lại và có hành động tránh né chủ nuôi.

Một thí nghiệm khác về mối liên kết tin cậy và không tin cậy được thực hiện với 38 chú mèo trưởng thành còn lại, cho ra tỉ lệ tương tự. Nghiên cứu cho thấy kết quả này giống với các nghiên cứu về mối liên kết giữa trẻ em và chó với người chăm sóc.

Phần lớn những chú mèo mong đợi ở chủ nuôi sự an toàn và tin cậy. Khi mèo đang trải qua tình huống căng thẳng, cách mèo hành động có thể ảnh hưởng trực tiếp đến các thói quen và cách cư xử lâu dài của mèo. Vì vậy, bạn nên cân nhắc các biện pháp xử lí đúng đắn khi chú mèo của bạn gặp căng thẳng. Dựa trên cơ sở đó để xây dựng niềm tin cho người bạn đồng hành đáng yêu này.

Sản phẩm Beaphar Calming là một phương pháp hữu hiệu giúp chú mèo của bạn bình tĩnh và giảm các vấn đề do căng thẳng gây nên. Sản phẩm có dạng vòng cổ và dung dịch nhỏ gáy tiện lợi. Chiết xuất từ Nữ Lang (Valerian) và Oải Hương (Lavender) là các thành phần thiên nhiên thường được sử dụng trong sản phẩm hỗ trợ giảm căng thẳng cho con người. 

Sản phẩm BEAPHAR – vòng cổ và nhỏ gáy thư giãn cho mèo.

Theo PEOPLE.com

Bài viết: MỐI LIÊN KẾT GIỮA MÈO VÀ CHỦ NUÔI

Biên soạn: www.cityzoo.vn - nhà phân phối chính thức thương hiệu BEAPHAR tại Việt Nam

[Vui lòng trích nguồn khi đăng lại nội dung này]

Mèo Con Là Để Yêu Thương / 2023

Vừa nghe Hàn Nặc Minh thốt lên, cả nhóm lập tức đứng im. Tất cả đều chuẩn bị tinh thần như sắp phải trải qua một quá trình cam go. Hàn Nặc Minh từ trên cây nhảu xuống, lúc cả nhóm còn đang sững người thì cậu ta đã chạy đi mất, đến khi bóng cậu ta dần khuất sau bóng cây, cả nhóm mới sững người ra rồi chạy theo cậu.

Hàn Nặc Minh cắm đầu chạy miết mà không hề biết rằng mình đang dần dần chạy vào hang cọp. Cậu cũng đâu biết rằng ở sào huyệt của bọn chúng, Chu Chí Bằng đã sẵn sàng đón nhận một vài khách quý.

Ở ngôi nhà hoang, tôi bị đánh cho không biết trời đất gì nữa. Cũng may là Chu Chí Bằng đã nương tay cõng tôi đưa vào nhà kho, đặt xuống một chiếc ghế cũ. Chả hiểu lý do hắn ta tha cho tôi một mạng vì lý do gì, nhưng bây giờ tôi vẫn còn sống là được rồi. Nhưng, liệu đó có phải là chiêu “mèo vờn chuột” không?

Chu Chí Bằng nhìn tôi chằm chằm, đúng lúc đó thì đàn em của hắn chạy vào:

“Đại ca! Bọn chúng sắp tới nơi rồi!”

Nghe vậy, Chu Chí Bằng khẽ nhếch mép:

“Khách quý tới chơi, mau chuẩn bị tiếp đãi đi!”

Nói rồi, hắn ta lấy chiếc áo khoác nhẹ được vắt trên bàn gỗ mục rồi đi ra ngoài. Đúng lúc nhóm người Hàn Nặc Minh chạy tới.

“Ồ tiếc quá! Còn chưa kịp chuẩn bị xong mà!” Chu Chí Bằng cười một cách khinh bỉ.

Hàn Nặc Minh nãy giờ chạy liên tục nên có tốn sức. Bây giờ thở hồng hộc không ra hơi. Tuy vậy nhưng ánh mắt cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào Chu Chí Bằng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, còn đảo đảo xung quanh xem tôi đang ở đâu.

“Hàn…Nặc Minh?” Chu Chí Bằng bỗng nhiên tắt ngụm nụ cười trên môi, thay vào đó là một chút bất ngờ.

“Sao hắn ta biết tên cậu?” Mộc Thượng Thần khó hiểu nhìn Hàn Nặc Minh.

Nhưng có lẽ Hàn Nặc Minh cũng không biết tại sao bởi nhìn cậu ta cũng ngạc nhiên lắm.

“Tên của tôi không quan trọng! Mau giao người ra cho tôi!” Hàn Nặc Minh hét lên.

Chu Chí Bằng thu lại dáng vẻ bất ngờ lúc nãy. Trở nên từ tốn và khẽ nở một nụ cười nhẹ:

“Giao người? Rõ ràng là thứ mồi ngon tôi bắt về được! Tại sao phải giao cho mấy người? Cô ta đâu phải của mấy người đâu!”

Câu nói của Chu Chí Bằng khiến đàn em của hắn cũng phải ngạc nhiên và khó hiểu:

“Sao đại ca hôm nay nói nhiều thế nhỉ? Bình thường chưa nói được 2 câu đã đánh nhau rồi!”

“Đúng thế! Hôm nay đại ca “hiền” hơn bình thường!”

“Hay sắp có biến rồi?”

“Nãy tụi mày thấy gì không? Đại ca gọi tên cậu ta?”

“Đúng rồi! Hay hai người bọn họ trước đây…”

Bọn chúng bàn tán xôn xao, nhưng đủ để không khiến cho đại ca chúng nghe được. Mà quả thực, lúc nãy Chu Chí Bằng còn hung hăng hổ báo như vậy, thế mà bây giờ lại từ tốn chậm rãi một cách lạ thường.

Hàn Nặc Minh bị câu nói của Chu Chí Bằng làm cho tức điên lên. Cậu ta định xông vào đánh cho hắn một trận thì Chu Chí Bằng mặt mày lại đen sì:

“Cậu…thực sự không nhận ra tôi?”

“Nhận ra mày? Ngày nào tao cũng gặp mày trên các bài truy nã đấy!”

Vừa nói Hàn Nặc Minh vừa xông vào. Chú Chí Bằng cũng trở nên khác lạ. Hắn ta không hề đả kích lại, thay vào đó là giơ tay ra phòng thủ, toàn thân cũng chỉ tránh những cú đấm của Hàn Nặc Minh.

“Đại ca hôm nay bị sao thế?” Đàn em thấy hắn mất đi phong độ thường ngày thì bắt đầu thấy lo lắng.

“Hàn Nặc Minh! Chắc chắn là cậu! Cố nhớ ra đi! Tôi là…” Chu Chí Bằng cố vừa đỡ những cú đấm hiểm hóc vừa cố giải thích cho Hàn Nặc Minh. Nhưng hắn còn chưa kịp nói xong thì liền bị 1 cú đấm của Hàn Nặc Minh giáng vào má.

Một dòng máu mặn đắng trào ra trong miệng hắn. Thú tính trong người Chu Chí Bằng liền bộc phát. Thế là hắn liền quay trở về con người thường ngày, không khác gì con sư tử đói lao vào Hàn Nặc Minh.

Hàn Nặc Minh nhanh chóng liệng người sang một bên tránh được hắn. Nhưng liền thấy có chút bất thường.

“Dao sao? Thế mà hắn còn dám dùng dao chơi với tôi!” Cậu nhếch mép cười.

Con dao ấy sáng chói vừa sượt qua tay áo của Hàn Nặc Minh, khiến nó bị rách mất một đoạn khoảng 10cm.

Chu Chí Bằng xoay con dao trên tay, xem nó như là một thứ đồ chơi chứ không phải là một hung khí có thể cướp đi tính mạng của con người. Đúng lên tên đứng đầu trong bảng truy nã. Không hề có chút nhân từ nào trong cơ thể nữa. Nhưng nghĩ lại…lúc nãy hắn ta có gọi tên cậu, lại còn bỗng nhiên trở nên yếu đuối lạ thường, chẳng lẹ cậu và hắn đã từng gặp nhau thật?

Nhưng gặp nhau rồi thì sao chứ? Thà cậu quên đi còn hơn là nhớ đã từng làm quen với một con người như thế này.

Trong lúc ấy, Ninh Ngọc cũng vừa phát hiện ra Ôn Đại Linh đang lấp ló trong căn nhà phía sau. Cô thất kinh người nhưng không dám nói ra, bởi vì cô ấy đang cố cứu tôi ra khỏi ngôi nhà đó. Hiểu rồi, trong lúc hai người này đang bận ho he với nhau, đám đàn em cũng tập trung ở đây hết rồi, thì cô ta có thể dễ dàng lén lún đưa tôi trốn đi một cách dễ dàng.

“Khỉ thật! Một học sinh lớp 10 như An Thái mà có thể dễ dàng gọi cả một băng xã hội đen, lại còn là Chu Chí Bằng! Thật không thể tin nổi!” Chi Lộ bực mình làu bàu.

Cả nhóm đã định sẽ im lặng chuyện này và giải quyết với nhà trường trong im lặng. Vừa có thể bảo vệ chút ít mặt mũi cho cô ta, vừa đỡ làm ảnh hưởng danh tiếng của nhà trường. Nhưng hành động này của cô ta là quá đáng lắm rồi. Không thể nhân từ thêm được nữa.

Lúc Ninh Ngọc thấy Ôn Đại Linh đi ra, khoác trên vai thân hình rũ rượi của tôi, cô ấy đau lòng khôn xiết, nhưng không thể để mọi người nghi ngờ được. Thế là con mắt lại chuyển hướng sang quan sát Hàn Nặc Minh và tên quỷ kia.

Mộc Thượng Thần cũng từ đâu tham gia vào. Một người trầm tính lạnh lùng như anh mà cũng có thể xông vào, họ sẵn sàng mất hết tất cả để cứu tôi. Nếu như tôi biết được, chắc tôi khóc toáng lên mất.

Tôi nửa tỉnh nửa mê, tựa trên đôi vai nhỏ bé của Ôn Đại Linh thì từ từ mở mắt, khẽ mỉm cười với cô gái nhỏ:

“Tớ biết cậu không phải loại người như thế mà!”

Ôn Đại Linh không nói gì, chỉ cắm cúi đưa tôi đi ra khỏi bìa rừng, đưa tới chỗ chiếc xe taxi đang dừng. Tôi quá mệt mỏi mà khuỵu xuống, hết cách, cô đành để tôi ngồi vào trong xe.

Nhưng lại thật tệ, bác tài thấy tôi toàn thân rũ rượi, bị thương khắp người, không thể không gọi điện tới bệnh viện. Thấy lũ trẻ mãi chưa xuống, bác lại lo lắng tiếp mà gọi luôn cho cảnh sát.

Thế là đánh nhau cho toàn thân bầm tím hết rồi, một dàn cảnh sát mới chạy lên. Tất nhiên bọn Chu Chí Bằng không thể nào chạy kịp nữa. Nơi đây cũng quá sâu so với ngoài bìa rừng, nên tiếng của xe cảnh sát không đủ lớn cho bọn chúng nghe thấy. Thế là trong thoáng chốc, một đám xã hội đen đứng đầu trong bảng truy nã đã bị bắt ngay mà cảnh sát không tốn chút công sức nào.

Nhưng điều tồi tệ hơn là đám người Hàn Nặc Minh cũng phải đi theo để lấy lời khai. Thế là chỉ còn tôi và Ôn Đại Linh đi tới bệnh viện trước. Cô nàng đành phải nói dối bác sĩ là tôi bị ngã khi đi chơi, ngã xuống một nơi khá sâu nên mới bị thương khắp người như vậy. Thế mà bác sĩ tin ngay, liền đưa tôi vào phòng dưỡng bệnh.

Tôi được băng bó vết thương thật kĩ, phải 30 phút sau tôi mới có thể hoàn toàn khỏe mạnh mà mở mắt ra nói chuyện với Ôn Đại Linh:

“Hàn Nặc Minh không sao chứ? Tệ thật! Đây rõ ràng là chuyện của tớ, mà tớ lại kéo theo cậu ấy vào!”

Ôn Đại Linh chăm sóc tôi từ đầu đến cuối, lúc nãy còn ngồi nhìn tôi, thấp thỏm không yên, chỉ đến khi tôi mở mắt ra, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu ấy không sao đâu! Còn cả nhóm bạn của cậu nưa! Chỉ bị thương nhẹ ngoài da thôi! Nhưng bọn họ vẫn đang ở đồn cảnh sát!” Ôn Đại Linh nói.

Thế mà câu nói đó lại kích động tôi:

“Cái gì? Đồn cảnh sát? Họ bị bắt sao?” Tôi bật dậy hét lên, những sợi dây chuyền lại kéo tôi một cái khiến tay tôi đau điếng.

Ôn Đại Linh vội vàng đỡ tôi nằm xuống rồi thở dài:

“Cậu đừng kích động! Vết thương còn chưa khỏi đâu! Bọn họ chỉ đang tới đó lấy lời khai mà thôi. Còn nhóm Chu Chí Bằng thì đã bị bắt rồi! Nhưng…” Ôn Đại Linh nhìn ra cửa sổ, con mắt xa xăm, “An Thái thì lúc ấy đã trốn đi đâu mất, nên cảnh sát không bắt được cô ta!”

Nghe tới đây, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao mọi chuyện cũng đã được giải quyết một cách tốt đẹp rồi.Thật đáng mừng.

Lúc này, tôi mới dám hỏi Ôn Đại Linh chuyện những bức hình trên mạng:

“Những bức ảnh của tôi và Hàn Nặc Minh trên diễn đàn trường, là cậu đăng đúng không?”

“Hả!” Ôn Đại Linh giật thót.

Nhưng tôi lại mỉm cười:

“Không sao đâu! Tớ cũng không bắt tội cậu mà. Tớ biết là do An Thái bắt cậu làm đúng không?”

“…” Ôn Đại Linh trầm mặc,nhưng sau đó cũng khẽ gật đầu: “An Thái vốn được chiều chuộng từ nhỏ nên sinh ra tính tiểu thư. Khi bước chân lên cấp 3, thấy Hàn Nặc Minh thì liền đem lòng yêu mến. Thế mà cậu lại xuất hiện, thân mật với cậu ta khiến An Thái tức mình. Sau đó cô ta mới đem lòng thù hận cậu, bắt tôi đi chụp những bức hình làm chứng đăng lên diễn đàn trường, để mọi người có thể thay cô ta tẩy chay cậu. Nhưng thật may là cậu không sao?”

Tôi khẽ gật đầu. Vậy là suy đoán lúc đầu của Hàn Nặc Minh đúng. Lẽ ra tôi nên tin cậu ta ngay từ đầu mới phải.

Tôi tựa vào thành giường, nhắm mắt lại, khuôn mặt đỏ ửng lên khẽ nói:

“Hả!” Ôn Đại Linh sững người.

“Có lẽ…qua chuyện này tớ mới nhận ra…tớ…thích Hàn Nặc Minh!

Đọc Truyện Mèo Con Là Để Yêu Thương / 2023

Tôi tên là Đàm Y Nhi. Lúc còn nhỏ thì được gọi là đầu rễ tre, lên tiểu học thì bị gọi là đồ xấu xí, lên trung học cơ sở thì bị gọi là đồ nhà quê với gu thời trang lỗi mốt và bím tóc đuôi sam đầy lạc hậu…Phải nói là tuổi thơ tôi là cả một trang bi kịch.

Có lẽ đó là lý do mà tôi đã hoàn toàn thay đổi khi bắt đầu bước vào lớp 11. Cuối cùng thì ước mơ của tôi cũng đã được toại nguyện rồi! Chuyển trường muôn năm!

Đây phải gọi là ngôi trường mà tôi ao ước nhất đấy. Chắc chắn trong này sẽ có rất nhiều người bạn mới, tôi sẽ không bị cô lập nữa, và đặc biệt là có nhiều zai để mà ngắm nữa chứ.

Hôm nay chưa phải là lễ khai giảng của năm học mới nhưng tôi cũng đến trường để nhận phòng trong ký túc xá(KTX). Không biết tôi sẽ được chung phòng với ai đây? Một cô bạn đáng yêu hay là một idol trong trường!? Háo hức quá đi!

Trường mà tôi vừa nhập học là trường quốc tế nên nhiều học sinh lắm, đặc biệt đều là con nhà giàu cơ nên tôi cũng có phần hồi hộp.

“Cố lên Đàm Y Nhi! Mày làm được mà!” Tôi cố trấn an bản thân rồi hít một hơi thật dài, rảo bước chân đi vào bên trong.

KTX nữ có 3 tầng, mỗi tầng có 8 phòng, rộng rãi thoáng mát. Sảnh chính của KTX cũng rộng thênh thang, lại hiện đại nữa chứ.

“Đẹp quá!” Tôi thốt lên.

“Ơ kìa! Chưa tới ngày tới trường, em tới đây làm gì?” Một cô gái ngồi trong phòng trực bước ra.

Chắc đó là người giám sát KTX này. Tôi hồi hộp chạy tới chỗ người đó:

“Em là học sinh mới, em tới sớm để nhận phòng trước ạ!” Tôi vừa nói vừa lấy hồ sơ ra đưa cho cô ấy.

“Ra là học sinh mới!” Cô ấy vừa nhìn hồ sơ vừa bước vào phòng làm việc.

Cô tra trên máy tính một hồi rồi tới tủ chìa khóa đưa cho tôi một cái chìa:

“Phòng của em là phòng 301, ở tầng ba! Em sẽ ở cùng với Chi Lộ và Ninh Ngọc.

“Vâng ạ!” Tôi mừng rỡ cảm ơn rối rít rồi chạy lên tầng.

Cũng may trường có thiết kế sẵn thang máy chứ nếu hông chắc tôi phải ngồi xe lăn quá.

“Chi Lộ và Ninh Ngọc! Không biết hai cậu ấy là ai nhỉ? Hồi hộp ghê!” Tôi vừa đi vừa nghĩ lung tung.

Phòng 301 nằm đối diện thang máy luôn nên tôi rất tiện. Tôi định mở cửa bước vào thì bất ngờ, cánh cửa không khóa, mà bên trong cũng có người nữa.

Lẽ nào…là Chi Lộ và Ninh Ngọc?

Tôi mở cửa dần dần rồi hé đầu vào, quả nhiên, bên trong có hai cô bạn đang cười đùa, nói chuyện với nhau.

“Hử! Trông cậu lạ quá! Cậu là người mới sao?” Cô gái ngồi đối diện với cửa phát hiện ra tôi đầu tiên.

Thấy có người hỏi mình, tôi bạo gan mở cửa to ra rồi bước vào:

“Xin chào! Mình là Đàm Y Nhi! Mình được phân công ở phòng này!”

“Ra thế!” Cô gái kia trông có vẻ hoạt bát, lanh lợi đứng dậy.

Cô nàng không hề ngại ngùng mà khoác vai tôi rất thân mật rồi nhoẻn miệng cười:

“Hay lắm! Cuối cùng cũng có người thứ ba! Rất vui được chào đón cậu tới căn phòng 103 này! Tớ là Bạch Chi Lộ, nổi tiếng là tomboy lanh chanh nhất trường. Còn đây là Ninh Ngọc, khuôn mặt đẹp nhất trường.”

Cô gái tên Ninh Ngọc kia khẽ cười vẫy tay chào tôi. Xem ra cô ấy là người kiểu thục nữ đoan trang, còn Chi Lộ là người cá tính, mạnh mẽ.

“Lát nữa bà đừng chết mê chết mệt anh trai quốc dân của thiên hạ là được! Chỉ được đứng ngoài ngắm nhìn thôi đấy!” Chị Lộ và Ninh Ngọc dặn trước.

Anh trai quốc dân? Là ai cơ chứ!? Chứng tò mò trong người tôi liền trỗi dậy…

Hình Ảnh Con Mèo Dễ Thương, Ngốc Manh Siêu Đáng Yêu / 2023

Hình chú

mèo con

cute lười biếng với biểu cảm điệu đà khiến cả nhà cười vui thích thú và chỉ muốn beo cho cái..

Ảnh con mèo lười với những biểu cảm dễ thương, tinh nghịch trong sáng tạo nên sự thích thú và tò mò của những người yêu pet như chúng ta. Những chú mèo dễ thương thường gắn với một không khí gia đình vui tươi, hạnh phúc. Đó chính là nụ cười tinh thuần ai cũng muốn níu giữ trong trái tim.

Những cô cậu mèo bao giờ cũng được rất nhiều ưu tiên, ưu đãi trong nhà. Không phải làm gì nhiều mà vẫn được “thằng” khác chải chuốt, vuốt lông, ôm ấp suốt cả ngày. Ăn thì ít mà lại còn được ăn ngon. Ngày ngày lẻo nhẻo bên tai mà không hề bị mọi người quát mắng! Có lẽ chính bởi vậy mà nó sinh ra cái tính lười biếng, đỏm dáng nhất nhà mà ai cũng phải ganh tị ấy!

Hình ảnh con mèo dễ thương với biểu cảm chăm chú ngố ngây tò te và có vẻ nàng ta đang suy nghĩ xa xăm..

Ảnh chụp 2 mẹ con nhà mèo tình cảm yêu thương nhau khiến chúng ta thích thú và cảm động.

Hình ảnh mèo con nũng nịu trong lòng mèo mẹ. Một gia đình mèo nhỏ thật tình cảm, hạnh phúc.

Hình ảnh con mèo đẹp cute nằm ngủ thật say xưa ngon lành.

Ảnh con mèo Cute ngốc manh siêu đáng yêu.

Là một người yêu thích động vật và những chú mèo, mình dành hẳn một bài viết để khắc họa sinh động lại “sự lười biếng” của “lũ” mèo hiện đại như này… Xem xong bộ sưu tập trên thì mời ACE tham khảo, đánh giá và ném đá (giấu tay) cùng!

Mèo ngày nay!

Ngày nay, thì có lẽ người ta nuôi mèo để yêu để quý chứ không còn như các cụ ngày xưa nuôi để cho nó bắt chuột! Ờm.. Cõ lẽ bởi vậy nên các anh chàng cô nàng mèo này dần sinh ra tính lười. Càng ngày càng trở nên béo ú, lười leo trèo vận động. Mà thay vào đó nó những giấc ngủ ngắn ở bất kỳ đâu, bất kỳ thời điểm nào trong ngày (đêm). Hê, tuy thế, nhưng có đứa nó cho mình vò đầu, vuốt lông, bế bổng trong tay thì cũng “tạm” chấp nhận được rồi phải không bạn? kkk..

Hình ảnh mèo con và mèo mẹ tình cảm, nô đùa bên nhau – Khoảnh khắc đẹp và quý giá khiến ta thật cảm động và suy ngẫm sâu sa.

Theo Tạp chí nhiếp ảnh 

Bạn đang xem bài viết Mèo Có Yêu Thương Con Người? / 2023 trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!