Xem Nhiều 2/2023 #️ Mèo Con Là Để Yêu Thương : Chương 9 # Top 9 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 2/2023 # Mèo Con Là Để Yêu Thương : Chương 9 # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Mèo Con Là Để Yêu Thương : Chương 9 mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Sau khi buổi gặp lớp kết thúc, tôi và Ninh Ngọc đi theo Chi Lộ và An Dạ tới phòng máy tính. Hai người chọn hai chiếc máy để đối diện nhau rồi mở Thiên Hạ ra. Tôi chưa chơi nhưng dạng game thế này bao giờ nên vừa thấy giao diện của game, tôi phải ồ lên 1 cái.

“Game này khó chơi lắm! Trong đám con gái có lẽ chỉ có mỗi Chi Lộ là chơi được với đám con trai thôi!” Ninh Ngọc nói.

“Game này khó chơi lắm! Trong đám con gái có lẽ chỉ có mỗi Chi Lộ là chơi được với đám con trai thôi!” Ninh Ngọc nói.

Chi Lộ à! Phục bà sát đất luôn! Sao cái gì bà cũng giỏi thế! Tôi thì chỉ có việc học thôi à!

Chi Lộ à! Phục bà sát đất luôn! Sao cái gì bà cũng giỏi thế! Tôi thì chỉ có việc học thôi à!

Chơi mấy ván đầu thì Chi Lộ vẫn còn chơi chưa tập trung lắm nên nhiều lúc vẫn bị An Dạ làm mất đi lượng máu khá nhiều. Đến khi lượng máu chỉ còn lại 1 chút nữa, Chi Lộ mới bắt đầu múa tay trên bàn phím.

Chơi mấy ván đầu thì Chi Lộ vẫn còn chơi chưa tập trung lắm nên nhiều lúc vẫn bị An Dạ làm mất đi lượng máu khá nhiều. Đến khi lượng máu chỉ còn lại 1 chút nữa, Chi Lộ mới bắt đầu múa tay trên bàn phím.

Phải gọi là điêu luyện luôn ấy chứ! Gõ phím liên tục mà không hề sai chút nào. Trong khi đó An Dạ thì hốt hoảng từ thế tấn công giờ lùi lại thủ.

Phải gọi là điêu luyện luôn ấy chứ! Gõ phím liên tục mà không hề sai chút nào. Trong khi đó An Dạ thì hốt hoảng từ thế tấn công giờ lùi lại thủ.

“Game over!” Chi Lộ nhoẻn miệng cười nói.

“Game over!” Chi Lộ nhoẻn miệng cười nói.

“Tuyệt quá!” Tôi thốt lên.

“Tuyệt quá!” Tôi thốt lên.

Chi Lộ quẹt mũi. Cô nàng chưa bao giờ thua một trận nào dưới tay của An Dạ.

Chi Lộ quẹt mũi. Cô nàng chưa bao giờ thua một trận nào dưới tay của An Dạ.

“A! Tức quá đi! Sao lúc nào cũng thua vậy chứ!” An Dạ tức tối đến tắt luôn máy tính.

“A! Tức quá đi! Sao lúc nào cũng thua vậy chứ!” An Dạ tức tối đến tắt luôn máy tính.

Chi Lộ tháo tai nghe ra, thoát khỏi phòng thi đấu, quay về màn hình trang chủ rồi quay sang nhìn cậu ta:

Chi Lộ tháo tai nghe ra, thoát khỏi phòng thi đấu, quay về màn hình trang chủ rồi quay sang nhìn cậu ta:

“Gì vậy chứ! Thua rồi giận cá chém thớt à?”

“Gì vậy chứ! Thua rồi giận cá chém thớt à?”

An Dạ tay khua loạn xạ:

An Dạ tay khua loạn xạ:

“Bà nghĩ đấu với 1 người con gái mà đấu 30 trận thua 30 trận thì có vui nổi không?”

“Bà nghĩ đấu với 1 người con gái mà đấu 30 trận thua 30 trận thì có vui nổi không?”

Hóa ra trước đây cậu ta lại thua thảm hại trước Chi Lộ, con trai mà để thua con gái thì đúng là…nhục thật.

Hóa ra trước đây cậu ta lại thua thảm hại trước Chi Lộ, con trai mà để thua con gái thì đúng là…nhục thật.

“Ai bảo không chịu luyện tập cơ!” Chi Lộ hết nói nổi.

“Ai bảo không chịu luyện tập cơ!” Chi Lộ hết nói nổi.

An Dạ hậm hừ vài cái. Cậu ta vẫn chưa muốn bỏ cuộc đâu. An Dạ nhìn một hồi rồi liếc qua cửa phòng, thấy bóng người đi qua, cậu ta vui mừng gọi to:

An Dạ hậm hừ vài cái. Cậu ta vẫn chưa muốn bỏ cuộc đâu. An Dạ nhìn một hồi rồi liếc qua cửa phòng, thấy bóng người đi qua, cậu ta vui mừng gọi to:

“Anh Hàn Nặc Minh! Anh mau tới đây giúp em với!”

“Anh Hàn Nặc Minh! Anh mau tới đây giúp em với!”

Nghe cái tên quen thuộc, tôi giật thót lên. Sao lại là cái tên đó chứ không phải tên khác chứ!? Bộ kiếp trước tôi có lỗi gì với hắn à!?

Nghe cái tên quen thuộc, tôi giật thót lên. Sao lại là cái tên đó chứ không phải tên khác chứ!? Bộ kiếp trước tôi có lỗi gì với hắn à!?

Hàn Nặc Minh đang đi ngoài hành lang, nghe thấy tiếng An Dạ thì dừng lại, nhìn vào bên trong. Hình như cậu ta nhìn tôi thì phải, tôi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.

Hàn Nặc Minh đang đi ngoài hành lang, nghe thấy tiếng An Dạ thì dừng lại, nhìn vào bên trong. Hình như cậu ta nhìn tôi thì phải, tôi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.

“Có chuyện gì?” Hàn Nặc Minh chậm rãi bước vào.

“Có chuyện gì?” Hàn Nặc Minh chậm rãi bước vào.

“Anh! Anh giúp em trả thù cậu ấy đi! Chỉ thắng 1 lần thôi cũng được!” An Dạ cất giọng nài nỉ.

“Anh! Anh giúp em trả thù cậu ấy đi! Chỉ thắng 1 lần thôi cũng được!” An Dạ cất giọng nài nỉ.

Hàn Nặc Minh liếc xéo cậu ta một cái rồi rê chuột trên màn hình, mở khung lịch sử giao đấu. Thấy thành tích của An Dạ thì không khỏi nhíu mày:

Hàn Nặc Minh liếc xéo cậu ta một cái rồi rê chuột trên màn hình, mở khung lịch sử giao đấu. Thấy thành tích của An Dạ thì không khỏi nhíu mày:

” Đấu trận nào thua trận nấy!”

” Đấu trận nào thua trận nấy!”

“Bởi thế nên em mới nhờ anh đấy! Anh lấy lại cho em chút sĩ diện đi!” An Dạ cất giọng nài nỉ.

“Bởi thế nên em mới nhờ anh đấy! Anh lấy lại cho em chút sĩ diện đi!” An Dạ cất giọng nài nỉ.

Hàn Nặc Minh lườm cho cậu ta một cái rồi thở dài, kéo An Dạ khỏi ghế rồi ngồi xuống, đeo tai nghe vào. Trông thấy thế, An Dạ vui mừng nhảy tót lên như không thể tin vào mắt mình.

Hàn Nặc Minh lườm cho cậu ta một cái rồi thở dài, kéo An Dạ khỏi ghế rồi ngồi xuống, đeo tai nghe vào. Trông thấy thế, An Dạ vui mừng nhảy tót lên như không thể tin vào mắt mình.

Chi Lộ nhìn đối thủ mới của mình trước mặt. Cô chưa đấu với Hàn Nặc Minh bao giờ, cô cũng không biết là Hàn Nặc Minh biết chơi Thiên Hạ luôn. Nhưng nhìn điệu bộ của cậu ta và cả hành động của An Dạ khiến cô chắc mẩm rằng Hàn Nặc Minh là một tay chơi không tồi.

Chi Lộ nhìn đối thủ mới của mình trước mặt. Cô chưa đấu với Hàn Nặc Minh bao giờ, cô cũng không biết là Hàn Nặc Minh biết chơi Thiên Hạ luôn. Nhưng nhìn điệu bộ của cậu ta và cả hành động của An Dạ khiến cô chắc mẩm rằng Hàn Nặc Minh là một tay chơi không tồi.

“Cố lên Chi Lộ! Bà làm được mà!” Tôi cố trấn an bả.

“Cố lên Chi Lộ! Bà làm được mà!” Tôi cố trấn an bả.

Chi Lộ chỉ biết hồi hộp nuốt nước bọt cái ực. Đối thủ của bả không hề tầm thường đâu.

Chi Lộ chỉ biết hồi hộp nuốt nước bọt cái ực. Đối thủ của bả không hề tầm thường đâu.

Phía bên kia, Hàn Nặc Minh đã gửi thư thách đấu. Nhanh như cắt, Chi Lộ đã chấp nhận lời mời.

Phía bên kia, Hàn Nặc Minh đã gửi thư thách đấu. Nhanh như cắt, Chi Lộ đã chấp nhận lời mời.

Cuộc chiến giữa hai thiên tài! Sẽ rất thú vị đây.

Cuộc chiến giữa hai thiên tài! Sẽ rất thú vị đây.

Cuộc chiến còn chưa đầy 5 phút, bên phía Chi Lộ đã xuất hiện chữ LOSE to tướng. Bả mệt mỏi tháo tai nghe xuống.

Cuộc chiến còn chưa đầy 5 phút, bên phía Chi Lộ đã xuất hiện chữ LOSE to tướng. Bả mệt mỏi tháo tai nghe xuống.

“Thao tác còn chậm, hai tay còn chưa linh hoạt. Tóm lại là vẫn còn phải học tập nhiều.” Hàn Nặc Minh cất tiếng nói.

“Thao tác còn chậm, hai tay còn chưa linh hoạt. Tóm lại là vẫn còn phải học tập nhiều.” Hàn Nặc Minh cất tiếng nói.

An Dạ sung sướng ôm lấy cổ Hàn Nặc Minh khiến cậu chán chường hất tay ra. Cậu lại quay sang nhìn Chi Lộ:

An Dạ sung sướng ôm lấy cổ Hàn Nặc Minh khiến cậu chán chường hất tay ra. Cậu lại quay sang nhìn Chi Lộ:

“Sao hả!? Phục chưa?”

“Sao hả!? Phục chưa?”

“Phục!” Mặc dù Chi Lộ có chút buồn vì thua nhưng cũng thừa nhận rằng Hàn Nặc Minh đánh rất giỏi.

“Phục!” Mặc dù Chi Lộ có chút buồn vì thua nhưng cũng thừa nhận rằng Hàn Nặc Minh đánh rất giỏi.

Cậu ta nhếch mép cười một cái rồi quay sang nhìn tôi. Tôi lúc đó đang load chút ít về cách chơi game nên không chú ý.

Cậu ta nhếch mép cười một cái rồi quay sang nhìn tôi. Tôi lúc đó đang load chút ít về cách chơi game nên không chú ý.

Cậu ta bước tới chỗ tôi, thừa lúc tôi cúi sát vào màn hình để tìm hiểu chi tiết các chiêu ra đòn của tướng thì cậu ta liền cúi xuống, cả thân hình nhỏ bé của tôi liền bị cơ thể của hắn che phủ. Tôi giật mình quay đầu lại, hơi thở trầm ấm của hắn thở ra đều đều, chẳng hiểu sao nó lại làm não tôi bỗng nhiên mất hoạt động, tôi đứng đơ ra như bức tượng cùng với khuôn mặt đỏ ửng:

Cậu ta bước tới chỗ tôi, thừa lúc tôi cúi sát vào màn hình để tìm hiểu chi tiết các chiêu ra đòn của tướng thì cậu ta liền cúi xuống, cả thân hình nhỏ bé của tôi liền bị cơ thể của hắn che phủ. Tôi giật mình quay đầu lại, hơi thở trầm ấm của hắn thở ra đều đều, chẳng hiểu sao nó lại làm não tôi bỗng nhiên mất hoạt động, tôi đứng đơ ra như bức tượng cùng với khuôn mặt đỏ ửng:

“Cậu…Cậu…”

Truyện convert hay : Trọng Sinh 90 Tiểu Tiếu Tức

“Cậu…Cậu…”

Mèo Con Là Để Yêu Thương

Vừa nghe Hàn Nặc Minh thốt lên, cả nhóm lập tức đứng im. Tất cả đều chuẩn bị tinh thần như sắp phải trải qua một quá trình cam go. Hàn Nặc Minh từ trên cây nhảu xuống, lúc cả nhóm còn đang sững người thì cậu ta đã chạy đi mất, đến khi bóng cậu ta dần khuất sau bóng cây, cả nhóm mới sững người ra rồi chạy theo cậu.

Hàn Nặc Minh cắm đầu chạy miết mà không hề biết rằng mình đang dần dần chạy vào hang cọp. Cậu cũng đâu biết rằng ở sào huyệt của bọn chúng, Chu Chí Bằng đã sẵn sàng đón nhận một vài khách quý.

Ở ngôi nhà hoang, tôi bị đánh cho không biết trời đất gì nữa. Cũng may là Chu Chí Bằng đã nương tay cõng tôi đưa vào nhà kho, đặt xuống một chiếc ghế cũ. Chả hiểu lý do hắn ta tha cho tôi một mạng vì lý do gì, nhưng bây giờ tôi vẫn còn sống là được rồi. Nhưng, liệu đó có phải là chiêu “mèo vờn chuột” không?

Chu Chí Bằng nhìn tôi chằm chằm, đúng lúc đó thì đàn em của hắn chạy vào:

“Đại ca! Bọn chúng sắp tới nơi rồi!”

Nghe vậy, Chu Chí Bằng khẽ nhếch mép:

“Khách quý tới chơi, mau chuẩn bị tiếp đãi đi!”

Nói rồi, hắn ta lấy chiếc áo khoác nhẹ được vắt trên bàn gỗ mục rồi đi ra ngoài. Đúng lúc nhóm người Hàn Nặc Minh chạy tới.

“Ồ tiếc quá! Còn chưa kịp chuẩn bị xong mà!” Chu Chí Bằng cười một cách khinh bỉ.

Hàn Nặc Minh nãy giờ chạy liên tục nên có tốn sức. Bây giờ thở hồng hộc không ra hơi. Tuy vậy nhưng ánh mắt cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào Chu Chí Bằng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, còn đảo đảo xung quanh xem tôi đang ở đâu.

“Hàn…Nặc Minh?” Chu Chí Bằng bỗng nhiên tắt ngụm nụ cười trên môi, thay vào đó là một chút bất ngờ.

“Sao hắn ta biết tên cậu?” Mộc Thượng Thần khó hiểu nhìn Hàn Nặc Minh.

Nhưng có lẽ Hàn Nặc Minh cũng không biết tại sao bởi nhìn cậu ta cũng ngạc nhiên lắm.

“Tên của tôi không quan trọng! Mau giao người ra cho tôi!” Hàn Nặc Minh hét lên.

Chu Chí Bằng thu lại dáng vẻ bất ngờ lúc nãy. Trở nên từ tốn và khẽ nở một nụ cười nhẹ:

“Giao người? Rõ ràng là thứ mồi ngon tôi bắt về được! Tại sao phải giao cho mấy người? Cô ta đâu phải của mấy người đâu!”

Câu nói của Chu Chí Bằng khiến đàn em của hắn cũng phải ngạc nhiên và khó hiểu:

“Sao đại ca hôm nay nói nhiều thế nhỉ? Bình thường chưa nói được 2 câu đã đánh nhau rồi!”

“Đúng thế! Hôm nay đại ca “hiền” hơn bình thường!”

“Hay sắp có biến rồi?”

“Nãy tụi mày thấy gì không? Đại ca gọi tên cậu ta?”

“Đúng rồi! Hay hai người bọn họ trước đây…”

Bọn chúng bàn tán xôn xao, nhưng đủ để không khiến cho đại ca chúng nghe được. Mà quả thực, lúc nãy Chu Chí Bằng còn hung hăng hổ báo như vậy, thế mà bây giờ lại từ tốn chậm rãi một cách lạ thường.

Hàn Nặc Minh bị câu nói của Chu Chí Bằng làm cho tức điên lên. Cậu ta định xông vào đánh cho hắn một trận thì Chu Chí Bằng mặt mày lại đen sì:

“Cậu…thực sự không nhận ra tôi?”

“Nhận ra mày? Ngày nào tao cũng gặp mày trên các bài truy nã đấy!”

Vừa nói Hàn Nặc Minh vừa xông vào. Chú Chí Bằng cũng trở nên khác lạ. Hắn ta không hề đả kích lại, thay vào đó là giơ tay ra phòng thủ, toàn thân cũng chỉ tránh những cú đấm của Hàn Nặc Minh.

“Đại ca hôm nay bị sao thế?” Đàn em thấy hắn mất đi phong độ thường ngày thì bắt đầu thấy lo lắng.

“Hàn Nặc Minh! Chắc chắn là cậu! Cố nhớ ra đi! Tôi là…” Chu Chí Bằng cố vừa đỡ những cú đấm hiểm hóc vừa cố giải thích cho Hàn Nặc Minh. Nhưng hắn còn chưa kịp nói xong thì liền bị 1 cú đấm của Hàn Nặc Minh giáng vào má.

Một dòng máu mặn đắng trào ra trong miệng hắn. Thú tính trong người Chu Chí Bằng liền bộc phát. Thế là hắn liền quay trở về con người thường ngày, không khác gì con sư tử đói lao vào Hàn Nặc Minh.

Hàn Nặc Minh nhanh chóng liệng người sang một bên tránh được hắn. Nhưng liền thấy có chút bất thường.

“Dao sao? Thế mà hắn còn dám dùng dao chơi với tôi!” Cậu nhếch mép cười.

Con dao ấy sáng chói vừa sượt qua tay áo của Hàn Nặc Minh, khiến nó bị rách mất một đoạn khoảng 10cm.

Chu Chí Bằng xoay con dao trên tay, xem nó như là một thứ đồ chơi chứ không phải là một hung khí có thể cướp đi tính mạng của con người. Đúng lên tên đứng đầu trong bảng truy nã. Không hề có chút nhân từ nào trong cơ thể nữa. Nhưng nghĩ lại…lúc nãy hắn ta có gọi tên cậu, lại còn bỗng nhiên trở nên yếu đuối lạ thường, chẳng lẹ cậu và hắn đã từng gặp nhau thật?

Nhưng gặp nhau rồi thì sao chứ? Thà cậu quên đi còn hơn là nhớ đã từng làm quen với một con người như thế này.

Trong lúc ấy, Ninh Ngọc cũng vừa phát hiện ra Ôn Đại Linh đang lấp ló trong căn nhà phía sau. Cô thất kinh người nhưng không dám nói ra, bởi vì cô ấy đang cố cứu tôi ra khỏi ngôi nhà đó. Hiểu rồi, trong lúc hai người này đang bận ho he với nhau, đám đàn em cũng tập trung ở đây hết rồi, thì cô ta có thể dễ dàng lén lún đưa tôi trốn đi một cách dễ dàng.

“Khỉ thật! Một học sinh lớp 10 như An Thái mà có thể dễ dàng gọi cả một băng xã hội đen, lại còn là Chu Chí Bằng! Thật không thể tin nổi!” Chi Lộ bực mình làu bàu.

Cả nhóm đã định sẽ im lặng chuyện này và giải quyết với nhà trường trong im lặng. Vừa có thể bảo vệ chút ít mặt mũi cho cô ta, vừa đỡ làm ảnh hưởng danh tiếng của nhà trường. Nhưng hành động này của cô ta là quá đáng lắm rồi. Không thể nhân từ thêm được nữa.

Lúc Ninh Ngọc thấy Ôn Đại Linh đi ra, khoác trên vai thân hình rũ rượi của tôi, cô ấy đau lòng khôn xiết, nhưng không thể để mọi người nghi ngờ được. Thế là con mắt lại chuyển hướng sang quan sát Hàn Nặc Minh và tên quỷ kia.

Mộc Thượng Thần cũng từ đâu tham gia vào. Một người trầm tính lạnh lùng như anh mà cũng có thể xông vào, họ sẵn sàng mất hết tất cả để cứu tôi. Nếu như tôi biết được, chắc tôi khóc toáng lên mất.

Tôi nửa tỉnh nửa mê, tựa trên đôi vai nhỏ bé của Ôn Đại Linh thì từ từ mở mắt, khẽ mỉm cười với cô gái nhỏ:

“Tớ biết cậu không phải loại người như thế mà!”

Ôn Đại Linh không nói gì, chỉ cắm cúi đưa tôi đi ra khỏi bìa rừng, đưa tới chỗ chiếc xe taxi đang dừng. Tôi quá mệt mỏi mà khuỵu xuống, hết cách, cô đành để tôi ngồi vào trong xe.

Nhưng lại thật tệ, bác tài thấy tôi toàn thân rũ rượi, bị thương khắp người, không thể không gọi điện tới bệnh viện. Thấy lũ trẻ mãi chưa xuống, bác lại lo lắng tiếp mà gọi luôn cho cảnh sát.

Thế là đánh nhau cho toàn thân bầm tím hết rồi, một dàn cảnh sát mới chạy lên. Tất nhiên bọn Chu Chí Bằng không thể nào chạy kịp nữa. Nơi đây cũng quá sâu so với ngoài bìa rừng, nên tiếng của xe cảnh sát không đủ lớn cho bọn chúng nghe thấy. Thế là trong thoáng chốc, một đám xã hội đen đứng đầu trong bảng truy nã đã bị bắt ngay mà cảnh sát không tốn chút công sức nào.

Nhưng điều tồi tệ hơn là đám người Hàn Nặc Minh cũng phải đi theo để lấy lời khai. Thế là chỉ còn tôi và Ôn Đại Linh đi tới bệnh viện trước. Cô nàng đành phải nói dối bác sĩ là tôi bị ngã khi đi chơi, ngã xuống một nơi khá sâu nên mới bị thương khắp người như vậy. Thế mà bác sĩ tin ngay, liền đưa tôi vào phòng dưỡng bệnh.

Tôi được băng bó vết thương thật kĩ, phải 30 phút sau tôi mới có thể hoàn toàn khỏe mạnh mà mở mắt ra nói chuyện với Ôn Đại Linh:

“Hàn Nặc Minh không sao chứ? Tệ thật! Đây rõ ràng là chuyện của tớ, mà tớ lại kéo theo cậu ấy vào!”

Ôn Đại Linh chăm sóc tôi từ đầu đến cuối, lúc nãy còn ngồi nhìn tôi, thấp thỏm không yên, chỉ đến khi tôi mở mắt ra, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cậu ấy không sao đâu! Còn cả nhóm bạn của cậu nưa! Chỉ bị thương nhẹ ngoài da thôi! Nhưng bọn họ vẫn đang ở đồn cảnh sát!” Ôn Đại Linh nói.

Thế mà câu nói đó lại kích động tôi:

“Cái gì? Đồn cảnh sát? Họ bị bắt sao?” Tôi bật dậy hét lên, những sợi dây chuyền lại kéo tôi một cái khiến tay tôi đau điếng.

Ôn Đại Linh vội vàng đỡ tôi nằm xuống rồi thở dài:

“Cậu đừng kích động! Vết thương còn chưa khỏi đâu! Bọn họ chỉ đang tới đó lấy lời khai mà thôi. Còn nhóm Chu Chí Bằng thì đã bị bắt rồi! Nhưng…” Ôn Đại Linh nhìn ra cửa sổ, con mắt xa xăm, “An Thái thì lúc ấy đã trốn đi đâu mất, nên cảnh sát không bắt được cô ta!”

Nghe tới đây, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao mọi chuyện cũng đã được giải quyết một cách tốt đẹp rồi.Thật đáng mừng.

Lúc này, tôi mới dám hỏi Ôn Đại Linh chuyện những bức hình trên mạng:

“Những bức ảnh của tôi và Hàn Nặc Minh trên diễn đàn trường, là cậu đăng đúng không?”

“Hả!” Ôn Đại Linh giật thót.

Nhưng tôi lại mỉm cười:

“Không sao đâu! Tớ cũng không bắt tội cậu mà. Tớ biết là do An Thái bắt cậu làm đúng không?”

“…” Ôn Đại Linh trầm mặc,nhưng sau đó cũng khẽ gật đầu: “An Thái vốn được chiều chuộng từ nhỏ nên sinh ra tính tiểu thư. Khi bước chân lên cấp 3, thấy Hàn Nặc Minh thì liền đem lòng yêu mến. Thế mà cậu lại xuất hiện, thân mật với cậu ta khiến An Thái tức mình. Sau đó cô ta mới đem lòng thù hận cậu, bắt tôi đi chụp những bức hình làm chứng đăng lên diễn đàn trường, để mọi người có thể thay cô ta tẩy chay cậu. Nhưng thật may là cậu không sao?”

Tôi khẽ gật đầu. Vậy là suy đoán lúc đầu của Hàn Nặc Minh đúng. Lẽ ra tôi nên tin cậu ta ngay từ đầu mới phải.

Tôi tựa vào thành giường, nhắm mắt lại, khuôn mặt đỏ ửng lên khẽ nói:

“Hả!” Ôn Đại Linh sững người.

“Có lẽ…qua chuyện này tớ mới nhận ra…tớ…thích Hàn Nặc Minh!

Vợ Của Ta Là: Captain Marvel! Chương 9: Flerken, Thu Phục!

Levi đem Flerken vung ra trên đất: “Đến, hướng ta công kích!”

“Meo!”

Cái tên này nhất thời một cái vươn mình, vững vàng đứng ở địa ~ trên.

Nó ở Levi bên người không ngừng mà chuyển động, con mắt vẫn mắt nhìn đối phương -.

Mà lúc này Levi, ánh mắt cũng biến thành vô cùng lạnh lẽo. Bởi vì hắn đối mặt nhưng là vũ trụ sinh vật đáng sợ nhất một trong, không có chút nào gặp xem thường, chỉ vì lẽ đó buông ra nó, Levi là thật sự muốn gặp gỡ dưới – năng lực của người này.

Đến cùng, làm sao thôn phệ tất cả.

“…”

Hai phe đối lập kéo dài mấy lâu, Levi thân thể phát sinh từng trận mạnh mẽ khí tức, ở cái kia cưỡng bức Flerken.

Cái tên này, tương đương thông minh.

Levi vốn cho là nó muốn mở ra cái miệng lớn như chậu máu, đã bắt đầu làm tốt ứng đối.

Nhưng cuối cùng, Flerken nhưng là lắc lắc đầu.

Rất hiển nhiên, hắn thỏa hiệp.

Flerken là một con thần thú, vì lẽ đó trí tuệ của hắn, tương đương cao.

Nó không ngừng mà vòng quanh Levi chuyển động, trong miệng gầm nhẹ nhưng là dần dần biến mất.

Khí thế trên người, lại biến trở về một con quất mèo dáng vẻ, nhìn qua người hiền lành.

Flerken rất rõ ràng trước mắt mình thực lực của đối thủ, hơn nữa nó có thể cảm giác được Levi ngực bên trong, cái kia viên Eye of Agamotto!

Lúc này mới dẫn đến cái tên này thu hồi trong miệng răng nanh, trở nên vô cùng bình tĩnh.

“Meo!”

Nó chậm rãi đi tới Levi bên chân, bát lại đi, trở nên cực kỳ dịu ngoan.

“Phục rồi?”

Levi hướng về Flerken liếc nhìn, cái tên này trong ánh mắt toát ra một vệt nhân tính hóa vẻ mặt.

Nó phục rồi.

So với Levi mới vừa khí thế, trực tiếp làm kinh sợ.

Nhìn thấy tình cảnh này, Levi cũng không tốt đối với cái tên này phát động công kích, vui mừng gật gật đầu, đem cái tên này ôm lấy.

Không thể không nói, dịu ngoan mèo quýt… Vẫn là tương đối nghe lời.

Giờ khắc này, cái con này mèo quýt cũng không còn vừa nãy cái kia phân lệ khí, trở nên vô cùng ngoan ngoãn.

“Diana, con mèo này liền giao cho ngươi!”

Levi đưa tay ra, một cái đưa cho Diana.

Tình cảnh vừa nãy, kỳ thực phát sinh rất nhanh, cho nên nàng căn bản không biết Levi cùng Flerken trong lúc đó chủ từ đánh cờ!

“Oa, thật đáng yêu mèo…”

Diana lập tức liền bị mèo quýt hấp dẫn, nàng cao hứng tiếp nhận, đã bắt đầu dùng tay sờ xoạng nó.

“…”

Levi không thể không nhắc nhở một câu: “Diana, cẩn thận một chút, chớ chọc nổi giận nó. Không phải vậy, nó gặp trở nên vô cùng đáng sợ!”

“…”

Tất cả mọi người nghe thấy Levi lớn tiếng nhắc nhở, hiển nhiên có chút há hốc mồm.

Một con mèo, có cái gì đáng sợ?

“Boss, ngươi sẽ không là sợ miêu chứ?”

Lúc này, đứng ở trong đám người Quicksilver, trêu ghẹo thử hỏi Levi.

Vẫn bị Levi sắp xếp cùng Euric tư * Klaw đồng thời chế tác sóng âm vũ khí Quicksilver, ngày hôm nay nhìn thấy mọi người đều vây tụ ở cửa trụ sở, hắn cũng chạy tới tập hợp tham gia trò vui.

Nhưng mà Levi nhưng không phản đối, bất thình lình nhìn cái con này mèo quýt: “Ta chỉ là lòng tốt nhắc nhở các ngươi, con mèo này, thật không đơn giản…”

“Làm sao không đơn giản?”

“Này chết tiệt miêu, ta nhất định phải giáo huấn hắn một trận!”

Nghe thấy Levi lời nói, chính ở một bên băng bó vết thương Nick nhưng là lập tức đứng lên.

Hắn có chút tức điên.

Lúc này Nick một cái tay che con mắt của chính mình, một con khác mắt nhưng dường như lợi kiếm, đưa tay thề muốn báo thù.

“Như các ngươi mong muốn, Flerken!”

“Cho bọn họ bộc lộ tài năng!”

Mắt thấy đại gia một bộ không coi là việc to tát dáng vẻ, Levi thẳng thắn nhìn chăm chú một chút nằm ở Diana trong lồng ngực mèo quýt.

Meo!

Lúc này mèo quýt rất không tình nguyện gào ra một tiếng.

Sau đó —

“Hống!!!”

Trong nháy mắt, vô số bạch tuộc giống như tua vòi, đột nhiên từ mèo quýt trong cổ họng phun một cái mà ra!

Tất cả mọi người, tất cả đều bị doạ dại ra.

Một loạt hàng răng nanh răng cưa, bám vào ở cái kia xúc tu trên, điên cuồng vặn vẹo duỗi dài, chỉ chốc lát sau, toàn bộ đất trời, dường như đều là nó xúc tu.

Vô số cây cối, tạp vật, liều mạng bị Flerken nuốt chửng lấy đi vào.

“…”

Đang chuẩn bị đưa tay Nick, càng là trong nháy mắt sợ đến nằm ngã xuống đất, không nhúc nhích.

“Má ơi!”

Hắn trực tiếp liền bị trước mắt này cảnh tượng, cho sợ vãi tè rồi.

Mà ở hắn người phía sau môn, cũng là cũng giống như thế. Ánh mắt của mọi người trong nháy mắt dại ra, trước mắt chấn động cảnh tượng, để bọn họ tất cả đều ngậm miệng không hề có một tiếng động.

Thật đáng sợ!

Ai có thể nghĩ đến, một con mèo lại có mạnh mẽ như vậy uy lực.

“Không nên coi thường bất luận là đồ vật gì, bao quát… Một con mèo!”

Levi hướng về mọi người nói, Flerken lúc này ánh mắt nhưng đột nhiên nhìn về phía nằm trên đất Nick.

“A… Boss, cứu cứu ta!”

Há mồm Flerken hướng về Nick duỗi ra xúc tu, hoang mang Nick trên đất lại lăn lên, liều mạng hô Levi.

Levi quay về Flerken khiến cho một cái ánh mắt sau khi, nhưng là thong dong rời đi!

Bạch!

Nghe lời Flerken, lúc này mới thu hồi nó cái kia biến thái xúc tu, sau đó lại biến trở về dịu ngoan mèo quýt dáng dấp.

Nhưng lúc này phía sau lưu lại một đám siêu anh hùng, khuôn mặt đã toàn bộ hờ hững thất sắc, bọn họ căn bản không thể tiếp thu, trước mắt đã phát sinh tất cả!

* * * *

“Trời ạ! Boss ngươi đến cùng để ta mang về quái vật gì a?”

Bị kinh sợ Nick, đã không để ý chính mình S. H. I. E. L. D địa hình như, ảo não nằm trên đất.

Đùng!

Mèo quýt nhưng là lần thứ hai nhảy trở lại Diana trong lòng.

Lúc này Diana, ngây người ngơ ngác mà vọng trong tay mèo, vẻ mặt hơi có chút thay đổi sắc mặt.

Có điều nàng chỉ là hơi hơi toả ra một tia thần lực, Flerken trong con ngươi liền lộ ra một vệt suy tư.

“Meo!”

Flerken híp mắt, thoải mái hướng Diana tiếng hô.

Wonder Woman nghe hiểu này một tiếng bao hàm ý tứ, nội tâm cũng hoàn toàn hoảng sợ, bởi vì trong lòng nàng biết rõ, Levi hẳn là sẽ không làm thương tổn chính mình.

Mà con mèo này, cũng đối với mình không có cái gì địch ý.

Bình tĩnh Diana, ôm trong lồng ngực mèo quýt, có vẻ tương đương bình tĩnh.

..,…

Mọi người đối với nàng quả thực phục vô cùng tức giận.

“Này, Diana, ta cảm thấy… Ngươi vẫn là ném con quái vật này đi!”

Một bên Quicksilver, nhìn Diana đi tới, toàn thân sợ hãi.

“Ta cảm thấy rất được, nếu không… Ngươi đến ôm một hồi?”

Diana hướng về Quicksilver đưa tay ra.

Vèo!

Một đạo ánh bạc trong nháy mắt bay về phía phương xa, rất hiển nhiên, hắn sợ.

Mọi người thấy hướng về Diana ánh mắt, cũng là tràn ngập sợ hãi.

Dù sao mới vừa Flerken biểu diễn sức mạnh, để bọn họ lòng vẫn còn sợ hãi.

May là, mèo quýt… Không muốn đáp để ý đến bọn họ, cũng hướng bọn họ khiến cho cái khinh thường, sau đó thoải mái ngủ ở Diana trong lòng.

Sau khi hơn mười ngày, chịu đến mệnh lệnh Cain cùng Diana, ở Shiva trông coi dưới điên cuồng huấn luyện.

Mỗi ngày tiếp thu huấn luyện, để cho hai người chiến đấu lại tăng lên một cấp bậc.

Rốt cục, phi thuyền vũ trụ có tin tức.

Một ngày này, buổi sáng.

Đùng! Đùng! Đùng!

“Thiếu gia, Howard phi thuyền vũ trụ, đã tạo được rồi!”

“Hắn để cho ta tới thông báo ngươi một hồi!”

Quản gia Alfred một mực cung kính đứng ở cửa, ở cái kia nói.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào Levi trên mặt, để sắc mặt của hắn càng thêm ánh mặt trời.

“Rốt cục… Tạo được rồi sao?”

Levi một cái giơ tay lên bên trong áo khoác, khoác lên người đi ra ngoài cửa; “Để ta đi xem xem tên to xác kia, thuận tiện, làm cho tất cả mọi người đều lại đây một chuyến!”

Mà Wayne trang viên ở ngoài, lúc này một con to lớn siêu cấp phi thuyền vũ trụ, ngồi đứng ở Wakanda thổ địa bên trên!

Vô số người, tất cả đều bị trước mắt cái này cự vật lớn… Cho khiếp sợ đến. Vong

Giao diện cho điện thoại

Hình Ảnh Con Mèo Dễ Thương, Ngốc Manh Siêu Đáng Yêu

Hình chú

mèo con

cute lười biếng với biểu cảm điệu đà khiến cả nhà cười vui thích thú và chỉ muốn beo cho cái..

Ảnh con mèo lười với những biểu cảm dễ thương, tinh nghịch trong sáng tạo nên sự thích thú và tò mò của những người yêu pet như chúng ta. Những chú mèo dễ thương thường gắn với một không khí gia đình vui tươi, hạnh phúc. Đó chính là nụ cười tinh thuần ai cũng muốn níu giữ trong trái tim.

Những cô cậu mèo bao giờ cũng được rất nhiều ưu tiên, ưu đãi trong nhà. Không phải làm gì nhiều mà vẫn được “thằng” khác chải chuốt, vuốt lông, ôm ấp suốt cả ngày. Ăn thì ít mà lại còn được ăn ngon. Ngày ngày lẻo nhẻo bên tai mà không hề bị mọi người quát mắng! Có lẽ chính bởi vậy mà nó sinh ra cái tính lười biếng, đỏm dáng nhất nhà mà ai cũng phải ganh tị ấy!

Hình ảnh con mèo dễ thương với biểu cảm chăm chú ngố ngây tò te và có vẻ nàng ta đang suy nghĩ xa xăm..

Ảnh chụp 2 mẹ con nhà mèo tình cảm yêu thương nhau khiến chúng ta thích thú và cảm động.

Hình ảnh mèo con nũng nịu trong lòng mèo mẹ. Một gia đình mèo nhỏ thật tình cảm, hạnh phúc.

Hình ảnh con mèo đẹp cute nằm ngủ thật say xưa ngon lành.

Ảnh con mèo Cute ngốc manh siêu đáng yêu.

Là một người yêu thích động vật và những chú mèo, mình dành hẳn một bài viết để khắc họa sinh động lại “sự lười biếng” của “lũ” mèo hiện đại như này… Xem xong bộ sưu tập trên thì mời ACE tham khảo, đánh giá và ném đá (giấu tay) cùng!

Mèo ngày nay!

Ngày nay, thì có lẽ người ta nuôi mèo để yêu để quý chứ không còn như các cụ ngày xưa nuôi để cho nó bắt chuột! Ờm.. Cõ lẽ bởi vậy nên các anh chàng cô nàng mèo này dần sinh ra tính lười. Càng ngày càng trở nên béo ú, lười leo trèo vận động. Mà thay vào đó nó những giấc ngủ ngắn ở bất kỳ đâu, bất kỳ thời điểm nào trong ngày (đêm). Hê, tuy thế, nhưng có đứa nó cho mình vò đầu, vuốt lông, bế bổng trong tay thì cũng “tạm” chấp nhận được rồi phải không bạn? kkk..

Hình ảnh mèo con và mèo mẹ tình cảm, nô đùa bên nhau – Khoảnh khắc đẹp và quý giá khiến ta thật cảm động và suy ngẫm sâu sa.

Theo Tạp chí nhiếp ảnh 

Bạn đang xem bài viết Mèo Con Là Để Yêu Thương : Chương 9 trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!