Xem Nhiều 12/2022 #️ Review Truyện Nam Thần Trong Lốt Mèo / 2023 # Top 15 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 12/2022 # Review Truyện Nam Thần Trong Lốt Mèo / 2023 # Top 15 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Review Truyện Nam Thần Trong Lốt Mèo / 2023 mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Thể loại: hiện đại, có chút huyền huyễn, nhân thú (nam chính có thể hoá mèo), đoản văn

Số chương: 13

A Hàm x Sa Hoa

Nội dung của truyện được thể hiện rõ ở tựa đề. Đó là một câu chuyện về một nam thần có thể hoá thành mèo. Vừa hay, nữ chính A Hàm rất thích mèo, nên thường xuyên chọc ghẹo “mèo đen nam thần” này.

Thân thế của nam chính cũng có chút kỳ ảo. Sa Hoa vốn là lá của cây mạn châu sa hoa trong khi đó Mạn Châu là hoa của cây mạn châu sa hoa. Mạn Châu muốn tu thành Phật nhưng Sa Hoa lại không chịu đầu thai vì anh sợ sẽ quên mất A Hàm.

Thứ nhất, việc nữ chính yêu nam chính siêu nhanh khiến mình không thể tưởng nổi. Ngoài vẻ đẹp, nam chính không được miêu tả nhiều, phần tình cảm của cặp đôi chỉ gói gọn trong một chương nhưng đó là khi cả hai đã trải qua một đêm rồi @@ Tình yêu của Sa Hoa dành cho A Hàm bắt nguồn từ lúc nào mình cũng chẳng rõ. Từ lúc anh làm mèo đen được cô nuôi hay sau này mới có? Chi tiết tác giả viết rằng Sa Hoa nhớ mãi không quên A Hàm dù nhiều lần bị chuyển kiếp thành mèo vì cô không coi anh là súc sinh. Mình không hiểu nổi tác giả đang nghĩ gì nữa. Dù chỉ là một câu chuyện ngắn, nhưng chí ít cũng phải hợp lý một chút chứ!

Thứ hai, mình không hiểu tại sao dù nam chính chưa từng nói tên của anh cho nữ chính, nhưng cô vẫn gọi đúng tên anh.

Thứ ba, trước đó Sa Hoa bị chuyển kiếp thành mèo hoài vì nội đan của anh bị con mèo nuốt, trong số những lần làm mèo, anh nói rằng bản thân có ấn tượng nhất với A Hàm. Có điều, nhân duyên “mèo – người” của anh khá ngắn khi nhanh chóng bị chết. Sau đó anh trở lại thành mèo yêu và làm hàng xóm của A Hàm. Mình khá thắc mắc vì sao lúc làm mèo yêu, Sa Hoa lại có thể nhớ rõ để quay lại báo ân A Hàm. Trong khi sau này lại bảo rằng luân hồi qua cửa Mạnh Bà sẽ quên hết mọi chuyện? Chẳng lẽ vì khi trước là mèo hoàn toàn và bây giờ là lúc người lúc mèo nên mới có sự khác biệt chăng?

Tóm lại, mình không có chút ấn tượng nào về truyện này vì nội dung thiếu muối lẫn đường (sủng), tính cách nữ chính tầm thường còn nam chính thì chẳng có gì đặc sắc. Đến cả văn phong của truyện cũng khá trẻ con và non tay, chẳng lẽ do người dịch nhỉ? Mình cảm thấy tốn thời gian đọc truyện này thật sự khá phí dù chẳng mất đáng kể gì…

Cho truyện này 1.5/5 điểm.

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Truyện Nhặt Nhầm Nam Thần Chương 37 / 2023

Tác giả: Mèo lười ngủ ngày

Đông Tâm không kịp nhìn kỹ bài post đã quay đầu lại nhìn Tô Lịch: “Chuyện này là thế nào? Anh đăng lên à?”

Đông Tâm nghe xong chỉ mím môi không nói.

Châm chọc nhất chính là, lúc Đồng Tâm một lần nữa quay trở lại với cái vòng tròn vẽ truyện thì Hạ Bảo không chỉ chia sẽ mà còn ghim ở đầu trang, với tiêu đề “Đại Đại của mị cuối cùng cũng trở lại rồi!!! Thật không còn gì vui hơn! Mị bước vào cái vòng luẩn quẩn này chính là bởi vì Đại Đại, cho nên phải lập tức chia sẻ rồi ghim ngay lên đầu mới được.”

Sau khi chân tướng bị lộ ra, diễn đàn lập tức ồ lên. Sự chú ý của mọi người trong nháy mắt liền chuyển từ Đồng Tâm sang Hạ Bảo, sau đó lại bởi vì có người hô hào tẩy chay cho nên liền có người khác đăng bài, tự thuật lại tiền căn hậu quả của chuyện này, sau đó mạnh mẽ lên án Hạ Bảo làm người hai mặt, trong ngoài không đồng nhất, là đồ giả tạo.

Tắt trang web đi, Đông Tâm ngại ngùng nói: “Thực ra trước kia lúc em hợp tác với Hạ Bảo giúp cô ấy tô màu cũng cảm thấy khá là vui vẻ. Sau đó cô ấy còn nói lần tới mà có chuyện tranh thì sẽ tiếp tục tìm em đến giúp, tuy em đã từ chối nhưng cô ấy cũng vẫn bình thường. Cô ấy không thể vì chút chuyện nhỏ này mà ghi hận trong lòng đâu. Cho nên, em thực sự không hiểu rốt cuộc em đắc tội cô ấy ở chỗ nào mà cô ấy lại nói về em như thế ở trên mạng…”

Có lẽ, Hạ Bảo cũng giống như, đã từng thật lòng thích cô. Nhưng sau khi biết được thân phận thật sự của cô, biết được đoạn lịch sử “sao chép” đen tối đó, người fans cuồng nhiệt này mới bị biến đen. Nghĩ đến câu “Tiện nhân” của, Đông Tâm chỉ thấy trong lòng đau nhói như bị dao đâm.

Hơi ngẩng đầu lên, Đông Tâm dùng con ngươi trong suốt nhìn Tô Lịch: “Tô Lịch, em….”

“Em làm sao?” Không đợi Đông Tâm nói xong, Tô Lịch liền cắt ngang lời cô: “Nếu em muốn giải thích với anh chuyện sao chép thì không cần nói nữa.”

Đông Tâm há miệng thở dốc, cuối cùng đành nhắm mắt lại. Thấy dáng vẻ này của Đông Tâm, Tô Lịch vừa tức vừa đau lòng: “Đông Tâm, rốt cuộc em coi ông đây là ai chứ? Có thể đánh đồng anh với những người fans đó sao? Có thể đánh đồng anh với những dân mạng “bạo lực” đó sao? Ông đây nói cho em biết, cho dù cả thế giới không tin em thì anh cũng sẽ tin em! Cho nên phiền em không cần dùng ánh mắt hoài nghi để nhìn anh được không? Lúc nãy anh bảo em không cần giải thích không phải vì không tin em mà là ở trước mặt anh, em căn bản không cần phải giải thích những thứ đó!”

Đông Tâm nghe xong hồi lâu vẫn chưa hồi thần, líu lưỡi nói: “Anh nói là…”

Đông Tâm nhướng mày, đương nhiên là nhớ rồi! Không những thế còn nhớ vô cùng rõ là đằng khác. Lúc đó cô vẫn đang đảm nhiệm chức vụ shipper ship cơm, mỗi sáng đều thay Văn Tử mang bữa sáng đến cho Tô đại nam thần của cô ấy. Cứ như vậy suốt một học kì, Đông Tâm cảm thấy cơ hội đã chín muồi nên giật dây Văn Tử tỏ tình với Tô Lịch, và đương nhiên phương thức sử dụng là phương thức truyền thống nhất – thư tình.

Lúc đó da mặt Văn Tử vẫn còn mỏng, sống chết không chịu, Đông Tâm khuyên mãi không được, cuối cùng Văn Tử nói: “Nếu dễ thế sao cậu không đi thổ lộ với Tô Yến chứ?”

Đông Tâm há hốc mồm. Cô thì có cái gì phải thổ lộ chứ? Cả khối, thậm chí cả trường có ai mà không biết cô thích Tô Yến đâu? Mỗi khi cô và Tô Yến đứng chung với nhau thì cả khối liền ồn ào đập bàn đập ghế. Mọi chuyện đã đến mức đó rồi còn cần thổ lộ nữa à? Nhưng Văn Tử vẫn mặc kệ, nói chị em tốt chính là có phúc cùng hưởng, Đông Tâm cũng nghĩ phải, cuối cùng cũng dứt khoát viết một bức thư tình như cô ấy luôn.

Nhưng bi kịch chính là phát sinh như thế. Trong quá trình đưa thư, Văn Tử và Đông Tâm cầm nhầm thư tình của nhau….. Sau đó…..

Lúc Tô Yến nhận được thư của Văn Tử thì khá ổn, anh ta vừa mở thư liền thấy “Gửi Tô Lịch” liền về nhà giao cho cậu nhỏ của mình. Nhưng thư tình của Đông Tâm lại mất đến ngàn vạn trắc trở mới đến được tay của Tô Lịch, nên cho đến khi Văn Tử và Đông Tâm nhận ra mình đã đưa nhầm thì giáo viên chủ nhiệm cũng đã mời bố mẹ Đông Tâm đến trường=.=

Nghĩ đến đêm hôm đó sau khi về nhà mình được ăn no món “roi mây xào thịt”, Đông Tâm liền đấm một quyền vào ngực Tô Lịch: “Anh lại còn không biết xấu hổ mà nhắc lại nữa à? Bởi vì anh mật báo với mẹ mà suýt chút nữa thì em bị bà quật cho dừ tử! Sau đó em còn bị cấm túc hai tháng, suốt cả kì nghỉ hè! Suốt cả kì đấy!! Không được đi đâu hết, chỉ ngồi nhà làm đề. Anh thử nói xem, làm người sao có thể xấu tính đến như thế cơ chứ! Lại còn đi mách lẻo!”

Tô Lịch liếc mắt nhìn Đông Tâm: “Bức thư tình đó không phải là anh nộp cho giáo viên chủ nhiệm mà là bị ông ta soát ra!!” Lúc đó cũng chỉ trách Đông Tâm số nhọ, Tô Lịch ăn bữa sáng chùa suốt một học kì, vẫn luôn cho rằng Đông Tâm có ý với mình. Từ trước đến nay anh vẫn luôn cậy tài khinh người, không đặt bất cứ thứ gì vào mắt, cho nên lúc Đông Tâm đưa thư tình cho anh anh cũng không để trong lòng, cho đến khi lúc mở thư tình ra thấy là gửi cho….

Nhớ lại thời niên thiếu, Tô Lịch lại đỡ trán cười giận: “Lúc đó anh đọc được bức thư kia đúng là muốn phát điên luôn! Cái cảm giác bị người ta chơi suốt một học kì thật đúng là… cho nên anh liền hừng hực khí thế chạy đi tìm em muốn hỏi cho rõ ràng. Nhưng ai mà biết được trên đường lại đâm phải giáo viên chủ nhiệm chứ…. Và sau đó thì… ừ….. Mọi chuyện chính là như em biết đấy….”

Đông Tâm nghe xong liền giật giật khóe miệng, cô ngàn tính vạn tính cũng không ngờ được hóa ra mọi chuyện năm đó lại là như thế. Bởi vì chuyện Tô Lịch mật báo cho nên Đông Tâm còn trộm xịt lốp xe đạp của Tô Lịch mấy lần, cố tình viết thư nặc danh gửi cho giáo viên của Tô Lịch để cáo trạng… đến nỗi cuối cùng toàn bộ tam trung năm đó đều biết Tô Lịch và Đông Tâm không đội trời chung.

Nghĩ đến đây, mặt Đông Tâm hơi nóng lên, nói: “Lúc đó sao anh không nói với em chuyện này?”

Tô Lịch hừ lạnh hai tiếng: “Em cho anh cơ hội nói sao?”

Đông Tâm lại nghẹn họng, còn đang nghĩ nên trả lời như thế nào thì Tô Lịch lại nói: “Tuy giận đến phát điên nhưng sau đó anh vẫn đi trộm bức thư kia về.”

Đông Tâm nghe xong lập tức sáng bừng đôi mắt, cả kinh nói: “Vậy có lấy được không?”

“Có.” Tô Lịch gật đầu, con ngươi đen bóng nhìn xoáy vào Đông Tâm: “Nội dung bức thư đó em còn nhớ không?”

Đông Tâm nghẹn họng lần ba, hận không thể lập tức kiếm một cái lỗ để chui xuống: “Đại ca à, có phải anh có tài tiên tri đúng không? Biết trước sau này em sẽ gả cho anh cho nên liền lưu trữ chứng cứ phạm tội của em để sau này thu thập em?” Từ nhỏ đến lớn Đông Tâm hận nhất là tập làm văn. Lúc đó viết thư tình với Văn Tử, Đông Tâm đau khổ trằn trọc suốt một buổi tối chỉ viết được có 16 chữ: Xin chào Tô Yến. Mình là Đông Tâm ngồi ở bàn thứ ba gần cửa sổ.

Văn Tử thấy cô không được, liền bày mưu nói: “Nếu cậu không viết được thì vẽ đi.”

“Vẽ ư?” Lúc đó Đông Tâm buồn bực nói: “Thư tình mà cũng vẽ được à?”

“Đúng. Ai nói là thư tình thì nhất định phải viết nào? Đương nhiên là cậu am hiểu cái gì nhất thì liền dùng nó làm phương thức bày tỏ tình cảm rồi. Tớ thấy bình thượng suốt ngày cậu vẽ vời lên sách cho nên cậu cứ coi như mình đang vẽ truyện mà bày tỏ tình cảm của mình đi.”

Một lời như đánh thức người trong mộng. Sau đó, Đông Tâm liền thực sự vung bút lên vẽ một bức thư tình cho Tô Yến. Cô vẽ lại cảnh hai người gặp nhau lần đầu như thế nào, rồi lại thông qua từng khung tranh bộc lộ từng chút từng chút tâm tình của mình như thế nào. Có thể nói, đây chính là bộ truyện tranh đầu tay của Đông Tâm.

Tô Lịch nói: “Lúc đó anh mới biết hóa ra em và Tô Yến đã quen nhau trước cả khi được phân đến cùng một lớp. Sau đó mới biết bởi vì người ta cho em một tờ giấy ăn để lau máu mũi tránh cho em bị người khác cười nhạo em liền ngốc nghếch mà đổ người ta.”

“Stop! Anh nói ai ngốc chứ?” Nghe giọng Tô Lịch bắt đầu chua loét, Đông Tâm liền thẳng chân đạp Tô Lịch một cái. Tô Lịch hừ mũi hai tiếng, sau đó mới nói tiếp: “Cũng vào lúc đó anh mới biết người mà kẻ ngốc nào đó thích không phải anh.”

Đông Tâm vừa lấy gối dựa đánh Tô Lịch vừa nói: “Cho anh nói nữa này! Cho anh nói nữa này! Em thấy đây rõ ràng là một kẻ ngốc nghếch nào đó tự mình đa tình thì có.” Nói xong Đông Tâm chợt ngộ ra điều gì đó, hắc hắc nở nụ cười đen tối, “Đúng rồi, nói như thế thì không phải là Tô đại nam thân đã thích em từ lúc đó đấy chứ?” Cho nên lúc nhận được thư tình không phải gửi cho mình mới tức hộc máu, cho nên sau đó dù bị Đông Tâm hiểu lầm cũng nhất quyết không chịu cúi đầu giải thích.

Đông Tâm vốn cho rằng ngạo kiều như Tô Lịch sẽ tuyệt đối không thừa nhận chuyện này, không ngờ nghe xong Tô Lịch lại cứng gân cổ trợn mắt nói: “Đúng đó! Thì sao? Từ lúc đó ông đây đã thích em rồi đấy thì sao? Cho nên, lúc đó khi anh nhìn thấy bức thư kia liền quyết định đưa ra một lời thề.”

Đông Tâm, chớp mắt, “Lời thế gì?”

“Bức thư này tuyệt đối không thể để cho Tô Yến thấy.” Dứt lời, Tô Lịch hơi hòa hoãn lại một chút, nói tiếp: “Lúc đấy tuy anh không đến nỗi thư tình vô kể, nhưng từ nhỏ đến lớn ít nhiều cũng phải được đến cả trăm bức. Nói thật, mỗi bức thư tình đều na ná như nhau, không phải mấy từ ngữ hoa mĩ thì chính là rắm chó không kêu. Chỉ riêng bức thư của em…. Anh thực sự có thể cảm nhận được tình cảm của em với Tô Yến qua cái hình người nhỏ xíu trong đó.”

……..Cho nên lúc đó mới có thể giận đến nghiến răng nghiến lợi, cho nên mới bị thầy chủ nhiệm bắt được. Đương nhiên, hai câu này Tô Lịch chỉ nói thầm trong lòng. Anh nói xong liền cong mắt vỗ vỗ đầu bà xã mình, nói: “Nói thật, lúc đó anh rất sợ sau khi Tô Yến nhìn thấy bức thư này của em sẽ đồng ý lời tỏ tình của em. Không phải là vì những bức tranh đó em vẽ đẹp thế nào, chỉ là anh thực sự cảm nhận được tình cảm của em trong từng đường cong trong đó. Cái nhân vật nhỏ xíu đáng yêu đó dưới ngòi bút của em như là đang sống vậy. Sau đó lúc anh gặp lại em, em đang bị chuyện chướng ngại vẽ tranh hành hạ mỗi ngày. Mọi người đều khuyên em nên từ bỏ việc vẽ tranh, nhưng em lại nói đó là mạng sống của em. Không có vẽ tranh, em cảm thấy mình không phải là mình. Chỉ lúc nào cầm bút trong tay em mới cảm thấy cuộc sống của mình có giá trị.”

“Một người vừa ngốc nghếch vừa mềm yếu đến như thế, Đông Tâm, em sẽ tin là cô ấy sẽ đi sao chép sao? Cô ấy sẽ đi ăn cắp ý tưởng của người khác, đi khinh nhờn tín ngưỡng của mình sao? Anh thì anh không tin đâu.”

Đông Tâm nghe xong hốc mắt dần ẩm ướt, muốn nói gì đó nhưng lời nói lại nghẹn ứ ở cổ họng, không thốt nổi thành lời. Cuối cùng cô vừa dùng gối đánh Tô Lịch vừa mắng: “Anh mới ngốc! Anh mới ngốc! Cả nhà anh đều ngốc.” Nhưng vừa dứt lời, Đông Tâm lại phát hiện chỉ số thông minh của mình thế nhưng lại offline rồi.

Đông Tâm cười ra nước mắt: “Anh thực sự không muốn hỏi chuyện chướng ngại vẽ tranh của em là thế nào à?”

“Em có chướng ngại vẽ tranh à?” Tô Lịch liếc mắt nhìn trời giả ngu: “Không phải đã hết rồi sao? Nếu hết rồi thì còn hỏi làm gì nữa.”

Nhìn dáng vẻ cà phơ cà phất của Tô Lịch, Đông Tâm đột nhiên cảm thấy người đàn ông này đẹp trai chết đi được. Nhất định là kiếp trước cô đã cứu được cả dải ngân hà cho nên kiếp này mới có thể gả cho Tô Lịch. Đầu năm nay, đàn ông ấm áp rất nhiều, nhưng người chân chính đặt bạn vào lòng để sưởi ấm thì chẳng được mấy ai.

Nghĩ đến đây, Đông Tâm không nhịn được một phen nhu tình, vòng tay ôm eo Tô Lịch, nhẹ giọng nói: “Ông xã à, cảm ơn anh.” Nói xong liễn kiễng chân hôn nhẹ lên môi Tô Lịch một cái. Trong nháy mắt hai đôi môi chạm nhau, Tô Lịch liền tự giác duối đầu lưỡi ra. Cảm nhận được Tô Lịch bắt đầu táy máy tay chân, Đông Tâm liền vội vàng hô dừng: “Đừng có mà được một tấc lại muốn tiến một thước! Chỉ định hôn anh một chút thôi, anh đừng có mà….ưmmmm…”

“Shiet!” Tô Lịch vừa cởi áo khoác của Đông Tâm vừa dùng ngôn từ trên mạng, “Hôn xong không cho tới thì em định bắt anh dùng ngũ cô nương để tự an ủi à?”

Đông Tâm nghe xong liền bật cười: “Anh học đâu ra mấy lời nói lưu manh này thế?”

“Chờ lát nữa không biết ai lưu manh hơn ai đâu!” Tô Lịch nói xong liền vừa cười vừa đẩy Đông Tâm ngã xuống giường. Nhưng bởi vì dùng sức quá lớn cho nên chân liền đá phải tủ đầu giường. Sau đó “Rầm” một tiếng, cái tủ bị đá lệch ra khỏi vị trí cũ của nó. Đông Tâm thấy vậy liền hô lên một tiếng, vừa bò dậy nhìn xuống giường xong sắc mặt liền đen lại.

Mà đầu bên kia, Tô Lịch cũng lập tức cảm thấy đại sự không ổn, vội vàng kéo Đông Tâm lại nhưng đã quá muộn. Trước khi Tô Lịch kịp ra tay thì Đông Tâm đã lôi từ gầm giường ra một… hai… năm….chiếc tất!!!

Chuyện là dạo trước Đông Tâm bận rộn chuẩn bị truyện tranh, cho nên không thể chăm lo chuyện trong nhà được, lúc đó Tô Lịch đã vỗ ngực đảm bảo: “Không phải chỉ là mấy việc dọn nhà cỏn con thôi sao, ai mà không làm được chứ! Bà xã, em cứ yên tâm vẽ tranh đi, nhà anh dọn, quần áo anh giặt.”

Bởi vì một lòng một dạ muốn tập trung vẽ tranh nên đoạn thời gian đó Đông Tâm quả thực không có tinh lực lo mấy chuyện nhỏ nhặt đo được, liền thực sự tin Tô Lịch – giao toàn quyền quyết định cho anh. Mặc dù là như vậy nhưng Đông Tâm vẫn luôn băn khoăn một chuyện, đó là Tô đại giáo sư vẫn luôn thay tất hằng ngay nhưng tại sao trên ban công lại không thấy phơi quần áo tất vớ của anh sau khi thay ra chứ? Thì ra tất cả đều ở đây. A ha ha ha!!!

Nghĩ đến đây hai mắt Đông Tâm liền bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tô đại giáo sư! Tô đại nam thần! Anh hãy giải thích giùm em chuyện này với!!!!!”

Tô Lịch nghe xong yên lặng che mặt, lảng sang chuyện khác: “Nếu không thì vợ à, em hãy kể cho anh chuyện năm đó nguyên mẫu nhân vật bị ăn cắp như thế nào đi.”

“Cút!!!” Đông Tâm rít lên, “Nếu hôm nay anh không giải thích được rõ mọi chuyện với em thì em sẽ đem năm chiếc tất này dán lên cửa viện nghiên cứu của anh, để cho tất cả mọi người biết đường Tô đại giáo sư luôn sạch sẽ ngăn nắp rốt cuộc là người như thế nào!!!!”

Tô Lịch: /(ㄒoㄒ)/~~

Đọc Truyện Mau Xuyên : Nam Thần Cuồng Yêu Thành Nghiện / 2023

Mau xuyên : Nam thần cuồng yêu thành nghiện

Thể loại : Ngôn tình , Sủng , Hệ Thống , Trọng Sinh , Mạt Thế , Xuyên Không , Nữ phụ , H ( tùy từng thế giới ) , HE.

Văn án:

Cô sống hơn hai mươi lăm năm trên đời, vẫn chưa một mảnh tình vắt vai. Ấy ấy, xin nói trước, không phải là do cô không xinh đẹp hay kênh kiệu gì đâu mà là tại vì cô đã sớm biết, mình chẳng sống được bao lâu với căn bệnh ung thư máu chết tiệt này.

Vậy cho nên, yêu để làm gì cho lắm khổ đau nào! Vân Di sống trọn vẹn hai mươi lăm năm tuổi xuân thập phần vui vẻ, làm hết những điều mình muốn làm, chửi hết những người mình ghét, đến cuối cùng….. nhắm mắt xuôi tay một cách an an ổn ổn trên bàn làm việc.

Nhưng con mẹ nó, chết rồi mà linh hồn cũng không được xuống suối vàng uống canh Mạnh Bà là sao? Vì cớ gì lại lôi cô vào một cái hệ thống công lược nam thần trong khi cô không có tí ti kinh nghiệm yêu đương thế này? Còn phần thưởng, sống lại ư, nghĩ cái phần thưởng đấy to lớn lắm sao, cô mới…..

” Kí chủ! Cô không cần sống lại ?” Con mèo đen khả ái tên Tiểu Hắc nào đó không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên cạnh Vân Di, nghiêng đầu hỏi.

Vân Di mỉm cười, quay sang sờ mó hai cái tai đáng yêu của con mèo nhỏ, rất nghiêm túc nói: ” A! Tôi rất cần phần thưởng này… rất rất cần. Tiểu Hắc, lần sau cho tôi một nam chính nào đó không biến thái nha!

Được sống lại mà không cần thì chính là kẻ ngu rồi. Mà cô thì không phải là kẻ ngu….. chắc thế.

Tiểu Hắc khinh bỉ trợn mắt. Kí chủ, cô làm ơn có tí tiền đồ được không? Bản meo chọn cho cô toàn những nam chính ưu tú như bản meo vậy!

Biến thái thì sao? Biến thái dễ thương mà, biến thái soái khí mà! Chẳng phải chính cô cũng giở trò biến thái với bản meo đó thôi!

Bạn học cao lãnh: ” Tôi không biến thái. ”

Idol âm hiểm: ” Tôi chỉ âm hiểm thôi, không biến thái !”

Hòa thượng cấm dục: ” Thí chủ, bần tăng phá giới vì người đã phạm phải điều cấm kị, biến thái?…. A di đà phật….. Thiện tai…. Thiện tai! ”

IT xảo trá: ” Biến thái? Biến thái ở đâu? Vân Di, tôi yêu em như mèo yêu cá, như chuột yêu gạo, như chim yêu rừng….. ”

Người máy hung bạo: ” Xin lỗi, trong dữ liệu bộ nhớ của tôi không có từ biến thái. ”

Người sói dã tính: ” Liếm người có được gọi là biến thái? ”

Tiến sĩ cuồng loạn: ” Tôi thừa nhận, tôi biến thái. Vân Di ~ mau đến đây ăn thịt người đi nào, nhân lúc nó vẫn còn tươi !”

……

Ây da, thật ngại quá các vị độc giả! Những nam chính này lại đi ra khỏi thế giới của họ mất rồi. Mau đi về đợi đến lượt bị công lược đi, xùy xùy!

Meo meo, mọi người tò mò với hành trình công lược nam chính của Vân Di đúng không nào? Vậy thì hãy mau nhấn vào chương mới bắt đầu đọc truyện. Nghe Tiểu Hắc, không sai đâu!

*** Lời nhắn nho nhỏ ***

Nếu bạn nào định nhảy hố bộ truyện này. Lời khuyên chính là… hãy cố gắng kiên nhẫn đọc hết thế giới đầu. Bắt đầu các vị diện tiếp theo, đảm bảo sẽ không làm các bạn phải thất vọng.

Review Truyện Ảnh Đế Cũng Yêu Mèo / 2023

Review Truyện Ảnh Đế Cũng Yêu Mèo

Bạch, Bạch Du Du, đã là của anh thì sẽ mãi là của anh, đừng ai hòng ngấp nghé. Khó động tình, càng khó nặng tình. Lục Hàn Chi đâu chỉ là động lòng không thôi? Có đôi khi lầm tưởng tình cảm lạnh nhạt, mà hóa ra lại là yêu sâu đậm. Không biết anh đã sớm hãm sâu vào từ bao giờ rồi. Bạch Du Du là người con gái duy nhất khiến anh nguyện ý trao gửi tình yêu, yêu thương đến tận xương tủy. … Để nhận xét Bạch Du Du thì nên nhìn từ hai khía cạnh. Khi là quàng thượng, Du Bánh Trôi rất ngoan, mặc dù hay nhìn trộm bo đì sáu múi của chủ nhân nhưng chẳng qua là cô tán thưởng dung mạo tuyệt vời của anh thôi! Được mấy con mòe nào mà thân thiện với con sen như cô không! Lúc trở lại làm người, tuy cô không tài giỏi nhưng luôn phấn đấu vươn lên cải thiện bản thân. Bạch Du Du rất biết ơn trời cao đã cho cô cơ hội được sống lại, cô có một người anh trai cưng chiều mình, một người bạn đời yêu thương mình. Dù có là mèo, cô cũng thực sự là con mèo hạnh phúc nhất thế gian. Tuy Bánh Trôi ăn nhiều cá kho, nhưng may tình yêu của Bạch Du Du không gặp phải ca khó, có lẽ vận may cả đời của cô đã tích góp lại để gặp được Lục Hàn Chi. Mèo con tên Bánh Trôi từng có một nguyện vọng nho nhỏ, muốn mãi làm mèo con bên cạnh anh, dù chỉ là vài chục năm ngắn ngủi. Mà nay cô không chỉ là mèo con nữa. Nguyện vọng nho nhỏ đó cũng được phóng đại đến vô hạn. Cô hy vọng có thể ở bên anh, cả một đời. Cho nên Lục tiên sinh này, em không thích ăn cá nữa, tại vì cá hơi tanh. Giờ em thích ăn anh, bởi vì anh vừa miệng. “Ảnh đế cũng yêu mèo” là một câu chuyện quá trời sủng, chỉ là hơi bị chậm nhiệt vì gần nửa truyện tác giả dùng để xây dựng nền móng tình cảm thú cưng – chủ nhân thật bền chắc, để sau này dựng căn nhà hoàn chỉnh còn có nóc. Hơn nữa truyện hơi bị thiếu muối một chút vì ít sóng gió quá, có lẽ do người ta ăn ở tốt, ở hiền gặp lành. Điểm cộng là tác giả tình thương mến thương, nhân vật nào trong truyện cũng có kết thúc đẹp viên mãn hết luôn á. Ngoài lề một xíu là mình thích anh trai nữ chính cực kỳ luôn, yêu thương, bảo vệ em gái và trên hết là luôn tôn trọng quyết định của cô. Xin chốt, nếu bạn đang định nuôi thú cưng thì quẹo lựa vô đây bạn ơi, xem bí kíp để úm ba la xì bùa biến thành một bạn đời trong mơ nè ~~

Link đọc truyện https://truyen5s.net/anh-de-cung-yeu-meo

Bạn đang xem bài viết Review Truyện Nam Thần Trong Lốt Mèo / 2023 trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!