Xem Nhiều 2/2023 #️ Suy Nghĩ Về “Thuyết Con Mèo” Trong Cải Cách Kinh Tế Của Đặng Tiểu Bình # Top 4 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 2/2023 # Suy Nghĩ Về “Thuyết Con Mèo” Trong Cải Cách Kinh Tế Của Đặng Tiểu Bình # Top 4 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Suy Nghĩ Về “Thuyết Con Mèo” Trong Cải Cách Kinh Tế Của Đặng Tiểu Bình mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ngày đăng 10-11-2016 …

Trong nhà của Đặng Tiểu Bình, có một bức tranh mang tên gọi “Hai con mèo (Song miêu đồ)” của danh họa Trần Liên Đào. Trên bức tranh có dòng thư pháp viết rằng: “Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là nó bắt được chuột thì đều là mèo tốt”. 

“Thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình, được bắt chước một cách hài hước bởi họa sĩ vẽ tranh biếm họa chính trị Rebel Pepper (Ảnh: Rebel Pepper)

Vào năm 1985, ông Đặng được bình chọn là “Người đàn ông của năm” bởi tạp chí Time. Thuyết mèo trắng, mèo đen cũng là bài đặc biệt trong tạp chí Time. Năm đó, “Thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình phổ biến từ Trung Quốc ra cả thế giới. Kể từ Phiên họp thứ ba của Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 11, “Thuyết con mèo” đã trở thành biểu tượng về mặt lý thuyết cho quá trình chuyển đổi phát triển kinh tế của Trung Quốc.

Mèo bắt chuột

Mèo sinh ra là để bắt chuột. Nhưng con người có nhân tính, không có điều đó thì con người không phải là người. Tuy nhiên, con người cũng có mặt ích kỷ, cũng có xu hướng chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân của họ. Hầu hết mọi người đều muốn giàu có, từ hoàng đế cho đến dân thường.

Cho phép tất cả mèo bắt chuột

Tại sao một số con mèo có thể bắt chuột, nhưng những con mèo khác lại không thể? Trong một môi trường xã hội nhất định, điều đó tùy thuộc vào việc liệu chúng có được cho phép làm như vậy hay không. Tất cả mèo đều có bản chất bắt chuột. Nhưng nếu một số con mèo bị nhốt trong lồng thì chúng không thể bắt chuột. Từ quan điểm này, tuyên bố “bất kể mèo trắng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột thì đều là mèo tốt” là một tuyên bố sai lầm.

Điều này cũng đúng với ngành công nghiệp sinh lợi nhuận. Lấy ví dụ về ngành tài chính, doanh nghiệp thuộc sở hữu nhà nước dễ dàng được đáp ứng nhu cầu vốn nhưng lại rất khó khăn đối với các doanh nghiệp tư nhân. Liệu có phải các doanh nghiệp tư nhân không biết cách quản lý tài chính của họ? Dĩ nhiên là không rồi. Để bảo vệ “mèo nhà nước”, một số “mèo hoang” không được phép “bắt chuột”. Trong một môi trường thị trường bất bình đẳng, sẽ không thể biết được mèo nào là mèo tốt.

Mèo bắt chuột không phải là bí quyết thành công. Bí quyết thành công đó là tất cả chúng ta đều có thể bắt chuột. Tại sao bạn lại là người duy nhất được phép bắt chuột?

Không phải tất cả những con mèo giàu đều là mèo tốt

Mèo trắng hay mèo đen, những người trở nên giàu có đầu tiên không nhất thiết là những con mèo tốt. Việc để cho một số người giàu trước là một chiến lược của “Thuyết con mèo”. Chiến lược này cho phép một số người tại Trung Quốc trở thành những ông trùm đẳng cấp thế giới. Nó cũng làm cho Trung Quốc phát triển thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Tuy nhiên, việc không cho phép mèo trắng bắt chuột đã khiến mèo đen trở nên rất lớn. Sau khi mèo đen trở nên giàu có, họ không có ý định để cho mèo trắng tham gia bắt chuột.

Trong ba thập kỷ sau cải cách của Trung Quốc, phần lớn các ông trùm và doanh nhân giàu có Trung Quốc đã được hưởng lợi đến một mức nào đó từ sự bất công vốn có này trong chế độ. Lý do mà bạn bắt chuột không phải vì bạn có năng lực hơn Jack Ma, mà bởi vì người lãnh đạo của bạn cho phép bạn làm điều đó.

Hệ thống phân bổ rối loạn chức năng

Trong một thời gian dài, một xu hướng chính sách kinh tế nguy hiểm đã rất thịnh hành: sử dụng các chính sách “trọng cầu” hoặc “trọng cung”. Những chính sách này cuối cùng đã thúc đẩy hơn nữa lợi ích của một số người bằng cách để họ được hưởng lợi. Trên thực tế, nhiều lần các chính sách đã được thực hiện để mang lại lợi ích cho toàn bộ người dân, nhưng thường chỉ có một số ít người được hưởng lợi ích. Đây là thực tế.

Những cải cách “trọng cầu” và “trọng cung” được phát triển bởi các nền kinh tế phương tây không thể giải phóng tình trạng tắc nghẽn kinh tế của Trung Quốc. Vấn đề thực sự của nền kinh tế Trung Quốc đó là cơ chế “phân bổ” của nó đang thoái hóa. Nền kinh tế nước này không thể điều chỉnh phân bổ công bằng các phúc lợi xã hội. “Phía phân bổ” của bộ máy đã hư hỏng và ngừng hoạt động. Trên thực tế, nó đang thúc đẩy quá trình biến người giàu thì ngày càng giàu, người nghèo lại ngày càng nghèo.

Trong quá khứ, chúng ta đã từng nhắc đến sự rối loạn chức năng trong hệ thống phân bổ như là một vấn đề về phân bổ thu nhập. Trên thực tế, đây là cái nhìn một chiều. Trong xã hội Trung Quốc ngày nay, có rất nhiều cách để trở nên giàu có, và thu nhập chỉ là một trong số những cách đó và không còn là cách chính nữa. Chưa nói đến việc họ giàu có đến mức nào, liệu họ có trở nên giàu có bằng thu nhập từ lao động? Rất ít.

Để phần lớn người dân được trở nên giàu có thì không thể bị hạn chế bởi thu nhập lao động. Thu nhập từ lao động thì hạn chế. Họ cần tri thức, vốn, mối quan hệ và những cơ hội. Ví dụ, nếu một người buôn bán nhỏ muốn mở một cửa hàng hoặc mở rộng việc kinh doanh, ông ấy cần có khả năng thanh toán bằng tiền mặt. “Có vốn” là điều rất cần thiết đối với ông ấy. Không có vốn và chỉ dựa vào tiền tiết kiệm từ thu nhập của mình, ông ấy không thể thực hiện được mong muốn mở cửa hàng.

Tại sao những con mèo đen lại béo hơn mèo trắng? Không phải là vì có sự khác nhau về gen hoặc mèo đen thông minh hơn, có nhiều khả năng hơn hay làm việc chăm chỉ hơn, mà vấn đề nằm ở chủ sở hữu.

Suy Nghĩ Về “Thuyết Con Mèo” Trong Cải Cách Kinh Tế Của Đặng Tiểu Bình

Trong nhà của Đặng Tiểu Bình, có một bức tranh mang tên gọi “Hai con mèo (Song miêu đồ)” của danh họa Trần Liên Đào. Trên bức tranh có dòng thư pháp viết rằng: “Mèo trắng hay mèo đen không quan trọng, miễn là nó bắt được chuột thì đều là mèo tốt”.

“Thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình, được bắt chước một cách hài hước bởi họa sĩ vẽ tranh biếm họa chính trị Rebel Pepper (Ảnh: Rebel Pepper)

Vào năm 1985, ông Đặng được bình chọn là “Người đàn ông của năm” bởi tạp chí Time. Thuyết mèo trắng, mèo đen cũng là bài đặc biệt trong tạp chí Time. Năm đó, “Thuyết con mèo” của Đặng Tiểu Bình phổ biến từ Trung Quốc ra cả thế giới. Kể từ Phiên họp thứ ba của Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 11, “Thuyết con mèo” đã trở thành biểu tượng về mặt lý thuyết cho quá trình chuyển đổi phát triển kinh tế của Trung Quốc.

Mèo bắt chuột

Mèo sinh ra là để bắt chuột. Nhưng con người có nhân tính, không có điều đó thì con người không phải là người. Tuy nhiên, con người cũng có mặt ích kỷ, cũng có xu hướng chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân của họ. Hầu hết mọi người đều muốn giàu có, từ hoàng đế cho đến dân thường.

Cho phép tất cả mèo bắt chuột

Tại sao một số con mèo có thể bắt chuột, nhưng những con mèo khác lại không thể? Trong một môi trường xã hội nhất định, điều đó tùy thuộc vào việc liệu chúng có được cho phép làm như vậy hay không. Tất cả mèo đều có bản chất bắt chuột. Nhưng nếu một số con mèo bị nhốt trong lồng thì chúng không thể bắt chuột. Từ quan điểm này, tuyên bố “bất kể mèo trắng hay mèo đen, chỉ cần bắt được chuột thì đều là mèo tốt” là một tuyên bố sai lầm.

Điều này cũng đúng với ngành công nghiệp sinh lợi nhuận. Lấy ví dụ về ngành tài chính, doanh nghiệp thuộc sở hữu nhà nước dễ dàng được đáp ứng nhu cầu vốn nhưng lại rất khó khăn đối với các doanh nghiệp tư nhân. Liệu có phải các doanh nghiệp tư nhân không biết cách quản lý tài chính của họ? Dĩ nhiên là không rồi. Để bảo vệ “mèo nhà nước”, một số “mèo hoang” không được phép “bắt chuột”. Trong một môi trường thị trường bất bình đẳng, sẽ không thể biết được mèo nào là mèo tốt.

Mèo bắt chuột không phải là bí quyết thành công. Bí quyết thành công đó là tất cả chúng ta đều có thể bắt chuột. Tại sao bạn lại là người duy nhất được phép bắt chuột?

Không phải tất cả những con mèo giàu đều là mèo tốt

Mèo trắng hay mèo đen, những người trở nên giàu có đầu tiên không nhất thiết là những con mèo tốt. Việc để cho một số người giàu trước là một chiến lược của “Thuyết con mèo”. Chiến lược này cho phép một số người tại Trung Quốc trở thành những ông trùm đẳng cấp thế giới. Nó cũng làm cho Trung Quốc phát triển thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Tuy nhiên, việc không cho phép mèo trắng bắt chuột đã khiến mèo đen trở nên rất lớn. Sau khi mèo đen trở nên giàu có, họ không có ý định để cho mèo trắng tham gia bắt chuột.

Trong ba thập kỷ sau cải cách của Trung Quốc, phần lớn các ông trùm và doanh nhân giàu có Trung Quốc đã được hưởng lợi đến một mức nào đó từ sự bất công vốn có này trong chế độ. Lý do mà bạn bắt chuột không phải vì bạn có năng lực hơn Jack Ma, mà bởi vì người lãnh đạo của bạn cho phép bạn làm điều đó.

Hệ thống phân bổ rối loạn chức năng

Trong một thời gian dài, một xu hướng chính sách kinh tế nguy hiểm đã rất thịnh hành: sử dụng các chính sách “trọng cầu” hoặc “trọng cung”. Những chính sách này cuối cùng đã thúc đẩy hơn nữa lợi ích của một số người bằng cách để họ được hưởng lợi. Trên thực tế, nhiều lần các chính sách đã được thực hiện để mang lại lợi ích cho toàn bộ người dân, nhưng thường chỉ có một số ít người được hưởng lợi ích. Đây là thực tế.

Những cải cách “trọng cầu” và “trọng cung” được phát triển bởi các nền kinh tế phương tây không thể giải phóng tình trạng tắc nghẽn kinh tế của Trung Quốc. Vấn đề thực sự của nền kinh tế Trung Quốc đó là cơ chế “phân bổ” của nó đang thoái hóa. Nền kinh tế nước này không thể điều chỉnh phân bổ công bằng các phúc lợi xã hội. “Phía phân bổ” của bộ máy đã hư hỏng và ngừng hoạt động. Trên thực tế, nó đang thúc đẩy quá trình biến người giàu thì ngày càng giàu, người nghèo lại ngày càng nghèo.

Trong quá khứ, chúng ta đã từng nhắc đến sự rối loạn chức năng trong hệ thống phân bổ như là một vấn đề về phân bổ thu nhập. Trên thực tế, đây là cái nhìn một chiều. Trong xã hội Trung Quốc ngày nay, có rất nhiều cách để trở nên giàu có, và thu nhập chỉ là một trong số những cách đó và không còn là cách chính nữa. Chưa nói đến việc họ giàu có đến mức nào, liệu họ có trở nên giàu có bằng thu nhập từ lao động? Rất ít.

Để phần lớn người dân được trở nên giàu có thì không thể bị hạn chế bởi thu nhập lao động. Thu nhập từ lao động thì hạn chế. Họ cần tri thức, vốn, mối quan hệ và những cơ hội. Ví dụ, nếu một người buôn bán nhỏ muốn mở một cửa hàng hoặc mở rộng việc kinh doanh, ông ấy cần có khả năng thanh toán bằng tiền mặt. “Có vốn” là điều rất cần thiết đối với ông ấy. Không có vốn và chỉ dựa vào tiền tiết kiệm từ thu nhập của mình, ông ấy không thể thực hiện được mong muốn mở cửa hàng.

Tại sao những con mèo đen lại béo hơn mèo trắng? Không phải là vì có sự khác nhau về gen hoặc mèo đen thông minh hơn, có nhiều khả năng hơn hay làm việc chăm chỉ hơn, mà vấn đề nằm ở chủ sở hữu.

Cảm Nghĩ Về Con Vật Nuôi Nhà Em

Cảm nghĩ về con mèo – Bài làm 1

Mimi là một chú mèo tam thể xinh đẹp. Đó là món quà mà bà ngoại tặng cho tôi khi chú mèo nhà bà sinh được năm chú mèo con xinh xắn. Tôi vẫn còn nhớ nguyên cái cảm xúc bất ngờ và mừng rỡ khi chú mèo chính thức là một thành viên trong gia đình tôi. Mới ngày nào chú mèo con bé nhỏ còn rụt rè, bỡ ngỡ khi làm quen với một môi trường mới, giờ đây, nó đã trở thành một cô mèo thật xinh đẹp và duyên dáng. Mimi có bộ lông gồm ba màu trắng, đen, vàng hòa quyện với nhau. Bộ lông của chú mềm mại như tơ, dù có nghịch ngợm thế nào cũng không bị bết. Hai mắt chú màu vàng, to bằng hòn bi ve. Đôi mắt ấy thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn tôi tràn đầy vẻ ngây thơ và trong sáng. Hai tai như hai cái lá mơ, vô cùng thính và nhạy nên có thể nghe ngóng, phát hiện mọi tiếng động xung quanh chú. Cái mũi hồng hồng lúc nào cũng ươn ướt. Bộ râu của chú trắng ngà, cứng như cước. Nhờ có bộ râu nên chú dễ dàng đánh hơi được những mùi cách đó rất xa. Bốn chân dài vô cùng nhanh nhẹn, dưới chân là lớp đệm thịt hồng giúp chú đi lại nhẹ nhàng mà không phát ra tiếng động, móng vuốt nhỏ mà sắc ẩn dưới lớp đệm ấy, là thứ vũ khí lợi hại sẵn sàng tấn công con mồi bất cứ lúc nào. Cái đuôi của chú luôn ve vẩy phía sau. Mỗi khi chú vui vẻ hay hạnh phúc, đuôi thẳng hoặc hướng lên trên, cuộn tròn ở cuối. Còn khi buồn bực hay sợ hãi, đuôi sẽ cụp xuống dưới.

Tôi có rất nhiều kỉ niệm gắn với chú mèo. Mỗi khi muốn làm nũng hay đòi ăn, chú lại gần và ngước đôi mắt long lanh nhìn tôi, dụi cái mũi hồng ươn ướt vào tay. Tôi rất thích thấy chú nghịch ngợm đuổi theo cái đuôi của mình. Đuổi mãi mà không bắt được, Mimi mệt mỏi nằm lăn kềnh ra đất. Những ngày nắng ấm, chú lười biếng nằm ra sân phơi bụng tắm nắng, trông bộ dạng vô cùng thoải mái và sung sướng. Mỗi khi ăn xong, chú lại liếm láp để tự vệ sinh thân thể cho mình, cái chân be bé cứ đưa tay vuốt vuốt mặt trông thật dễ thương. Từ ngày có Mimi, lũ chuột nhà tôi đã không còn dám hoành hành như trước. Quả thực, Mimi bắt chuột rất tài. Tuy ban ngày nó có vẻ lường biếng nhưng kì thực ban đêm mới là thời gian chú hành động. Trong đêm tối, đôi mắt chú trở nên sáng quắc, dễ dàng quan sát mọi vật trong bóng tối. Chỉ cần nghe một tiếng động nhỏ, đôi tai lập tức vểnh lên nghe ngóng, tiếng chít chít của lũ chuột nhắt không thể thoát được cặp tai thính, nhạy ấy. Chú thu mình trong bóng tối, đợi thời cơ thích hợp lập tức lao ra thật nhanh và bất ngờ, bốn vuốt sắc nhọm kìm chặt con mồi. Chú chuột nhắt bé nhỏ chỉ có thể kêu van xin tha tội, còn Mimi thì rên lên gừ gừ như muốn khẳng định chiến công hiển hách của mình. Chú mèo đã mang lại sự bình yên cho căn bếp của gia đình tôi. Sự nghịch ngợm của chú đôi khi khiến mọi người khó chịu nhưng nhìn đôi mắt thơ ngây ấy là ngay lập tức bỏ qua, tha thứ.

Cả nhà tôi ai cũng yêu mến Mimi. Hy vọng chú sẽ mãi mãi gắn bó với gia đình tôi như hiện tại.

Cảm nghĩ về con chó – Bài làm 2

Mỗi ngày đối với em đều tràn ngập niềm vui và hạnh phúc vì có Bông – chú cún nhỏ ba đem về cách đây vài tháng thôi.

Đúng như cái tên em đặt cho chú, chú rất đáng yêu và trắng như cục bông vậy. Bông có bộ lông dày và bóng mượt có màu trắng tinh khiến ai cũng yêu ngay từ lần đầu nhìn thấy . Mắt Bông màu sẫm, xếch và sâu rất linh động. Tai chú có kích thước vừa phải, hơi tròn ở đỉnh và luôn dựng đứng lên như đang nghe ngóng mọi thứ xung quanh. Nhất là mỗi khi em về, chỉ cần nghe tiếng chuông cửa, chú sẽ chạy ngay ra ngoài vẫy vẫy cái đuôi dài, xù lông và luôn cuộn tròn dựng đứng ở trên lưng để chào đón em. Dáng của Bông rất đẹp, cái chân trắng thẳng và rất mềm. Bàn chân phẳng hồng hồng và phủ đầy lông. Bộ lông chú vì còn bé nên chưa dày, bố em bảo khi chú lớn hơn, lông sẽ dày lên và cứng cáp hơn vì chú vốn ở những vùng cho nhiệt độ rất lạnh. Dưới lớp lông này là lớp lông mềm dày dặn, giúp chú chống chọi với cái lạnh của vùng ôn đới. Em thích nhất là bộ lông ấy, tuy rụng nhiều nhưng em thường chăm chút cho chú rất cẩn thận để bộ lông ấy như một tấm thảm nhung trắng mượt mà.

Bông tuy mới được 7 tháng tuổi nhưng rất thông minh, chú ưa nằm trên ghế sô pha lim dim đôi mắt như nàng bạch tuyết mơ ngủ vậy. Đôi lúc chú lại rất mạnh mẽ, nhất là khi thấy những con chuột đáng ghét hoành hành trong tủ bếp . Bố em nói rằng, những chú chó giống như Bông rất trung thành, sẽ chỉ yêu mến và quyến luyến với duy nhất một người chủ. Có lẽ vậy mà Bông rất gần gũi với em hàng ngày. Bông rất dễ chịu, thân thiện và thích chơi đùa trong sân vườn sau nhà em. Cứ mỗi lần trời đẹp, những tia nắng chiếu rọi ấm áp là chú sẽ háo hức chạy nhảy quanh vườn, đùa vui với những quả bóng nhỏ đủ các loại màu sắc mà em ném ra. Em thấy vì chú còn nhỏ ham chơi nên luôn vui mừng với tất cả mọi người. Mỗi khi nhìn Bông đùa vui như vậy, em chợt thấy rất vui vẻ và hạnh phúc, từ khi có chú, em không cảm thấy cô đơn, dần bỏ thói quen ngồi xem ti vi hàng giờ liền để gần gũi với Bông nhiều hơn.

Trong những kì nghỉ hè, chú chó Bông càng ngày càng nghịch ngợm hơn khi có em bên cạnh. Ôi, mỗi lần như vậy em lại bật cười vì những biểu cảm trên gương mặt của Bông. Chú khi được chạy khắp nơi, cái lưỡi hồng sẽ lộ ra với khuôn miệng như đang cười thích thú. Có nhiều lúc, Bông luôn thích chơi trò “vấy bẩn” ,mỗi lần nhìn thấy vũng bùn sau cơn mưa trong khu vườn, chú sẽ nhảy quanh và khiến bộ lông trắng tinh bám đầy những vết bùn. Nhưng có vẻ Bông không quan tâm và vẫn khuôn mặt hớn hở chạy đến bên em. Lúc ấy em vừa giận vừa buồn cười , cho đến lúc chú lộ vẻ mặt đáng thương vì biết em tức giận thì tất cả buồn bực của em đều tan biến theo tiếng sủa vui nhộn của chú. Lúc nào cũng thế, Bông luôn vui vẻ và nghịch ngợm vô cùng nhưng có một lần chú ốm nặng, nằm một góc trong cái chuồng hồng quen thuộc cả ngày không thèm chơi đùa như trước. Lúc ấy mặt chú buồn thiu, cả nhà em lo lắng lắm, chú không chịu ăn cái gì em đưa cả. Em chỉ biết ôm chú vào lòng vỗ về và vuốt vuốt bộ lông trắng để an ủi. Chú ngoan ngoãn dụi đầu vào lòng em như tìm kiếm hơi ấm. Rồi Bông khỏi bệnh, chú lại hoạt bát và nhanh nhẹn như bình thường. Cục bông nhỏ ấy luôn là niềm vui của em, là tiếng cười của cả gia đình.

Bây giờ Bông đã lớn nhiều, chú ngày càng thông minh hơn nên em yêu quý chú lắm. Bông không chỉ là vật nuôi bình thường mà chú trở thành một thành viên nhỏ trong gia đình em.

Truyền Thuyết Về Chú Mèo Thần Tài Của Nhật Bản

Nhật Bản từ lâu đã được nhớ đến với hình ảnh Maneki neko – “chú mèo vẫy tay”, như một biểu tượng đem lại may mắn cho các hộ gia đình làm công việc kinh doanh. Du khách phương Tây lần đầu nhìn thấy đều nghĩ rằng con mèo đang làm động tác chào tạm biệt, nhưng trên thực tế, đó là hành động “gọi khách” đến với cửa hàng. Theo thời gian, bức tượng may mắn này lan rộng khắp Châu Á, đặc biệt là Trung Quốc. Tại Nhật, Maneki neko còn có ngày lễ kỷ niệm của riêng mình là 29/9 hàng năm.

Truyền thuyết về Maneki neko

Nguồn gốc về tượng mèo Maneki neko cho đến nay vẫn chưa được biết chính xác. Có người nói nó đến từ Osaka, cũng có người cho rằng nó từ Tokyo với nhiều phiên bản khác nhau. Tuy nhiên truyền thuyết nổi tiếng và được truyền miệng nhiều nhất là về ngôi đền Gotokuji, diễn ra trong thời Edo (1603-1867).

Hồi đó, có một vị thầy tu nghèo khổ sống cùng con mèo tên Tama trong ngôi đền nhỏ ở phía tây Tokyo. Dù cuộc sống khó khăn nhưng ông luôn chăm sóc Tama như con ruột và chia sẻ từng bữa ăn cùng nó. Một hôm ông nói với con mèo: “Nếu chú biết ơn tôi, hãy giúp ngôi chùa trở nên khang trang hơn”. Sau nhiều tháng, vào một buổi chiều mùa hè, ông nghe âm thanh ồn ào ngoài cổng và nhìn thấy 5, 6 samurai tiến về phía đền. Họ cho biết khi chuẩn bị đi ngang qua đây thì thấy chú mèo vẫy tay gọi họ đến. Đúng lúc ấy, một cơn bão khủng khiếp kéo tới và tia chớp giáng xuống cái cây họ vừa đứng trước đó. Quá vui mừng vì thoát chết, các samurai đã quyên góp tiền xây dựng lại ngôi đền, biến nó trở thành một nơi nổi tiếng và giàu có, đồng thời đổi tên thành Gotokuji vào năm 1697. Khi Tama chết, chú được chôn trong nghĩa địa dành cho loài mèo bên trong đền. Bức tượng Maneki Neko được làm để tưởng nhớ chú mèo đặc biệt cũng ra đời từ lúc ấy.

Ý nghĩa động tác vẫy chân và màu sắc của Maneki neko

Nếu để ý, du khách sẽ thấy mèo thần tài khi vẫy chân trái, lúc vẫy chân phải và đôi khi là cả 2 chân. Theo đó, chân trái mang lại khách hàng và bạn bè, chân phải mang tới may mắn, tiền tài, còn vẫy cả 2 chân tượng trưng cho sự bảo vệ, cầu chúc cho ngôi nhà và cửa hàng được bình an. Người ta còn tin rằng nếu chân đưa lên càng cao thì khách hàng, tiền bạc hay may mắn sẽ đến với cửa hàng ngày càng nhiều.

Maneki neko có khá nhiều màu sắc mang những ý nghĩa khác nhau:

Tam thể (3 màu): là màu sắc phổ biến nhất, cũng là màu được coi là may mắn nhất.

Trắng: đại diện cho hạnh phúc và sự thuần khiết.

Đỏ: cầu mong cơ thể mạnh khoẻ, có khả năng chống lại bệnh tật.

Đen: Xua đuổi tà ma.

Vàng: giàu có và thịnh vượng.

Hồng (không phải màu truyền thống): dành cho những người đang cầu tình duyên.

Xanh lá cây: mong sự nghiệp học hành thuận lợi và thành công.

Bạn đang xem bài viết Suy Nghĩ Về “Thuyết Con Mèo” Trong Cải Cách Kinh Tế Của Đặng Tiểu Bình trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!