Xem Nhiều 12/2022 #️ Tản Mạn Về Mấy Cách Tân Nghệ Thuật Trong Truyện Ngắn Nam Cao / 2023 # Top 12 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 12/2022 # Tản Mạn Về Mấy Cách Tân Nghệ Thuật Trong Truyện Ngắn Nam Cao / 2023 # Top 12 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tản Mạn Về Mấy Cách Tân Nghệ Thuật Trong Truyện Ngắn Nam Cao / 2023 mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

TẢN MẠN VỀ MẤY CÁCH TÂN NGHỆ THUẬT

TRONG TRUYỆN NGẮN NAM CAO[1]

 Lã Nguyên

1. Trong quan niệm phổ biến, truyện ngắn được xem là hình thức tự sự cỡ nhỏ. Truyện ngắn tất phải ngắn. Ngắn ở đây không phải chỉ là số lượng câu chữ, mà trước hết là dung lượng đời sống hiện thực được phản ánh trong tác phẩm. Thông thường khi xét đặc trưng truyện ngắn, người ta vẫn so sánh nó với tiểu thuyết. Nếu tiểu thuyết có thể phản ánh toàn bộ quá trình đời sông thì truyện ngắn chỉ phản ánh một khâu của quá trình ấy. Nếu tiểu thuyết có thể kể về hàng loạt sự kiện, biến cố, với sự tham gia của hàng trăm nhân vật, thì truyện ngắn chỉ chọn lấy một hai biến cố gắn với số phận của vài ba nhân vật làm nòng cốt cho tác phẩm. Nếu tiểu thuyết có thể khai thác trọn vẹn một tính cách, thì truyện ngắn chỉ tập trung làm nổi bật một vài khía cạnh của tính cách mà thôi… Khoan hãy nói tới sự khập khiễng trong cách so sánh giữa một bên là truyện ngắn- một hình thức tự sự cỡ nhỏ, với một bên là tiểu thuyết – khái niệm gắn với một loại hình nội dung, một nguyên tắc tư duy nghệ thuật. Chỉ xin lưu ý, một quan niệm như thế về truyện ngắn chẳng những chưa bao quát toàn bộ thực tiễn sáng tác, chẳng những không mở đường, mà còn trói buộc và hạn chế khả năng mở rộng dung lượng phản ánh đời sống của thể loại này. Bởi nếu dựa vào những gì được lí luận đúc kết, thì tiểu thuyết sẽ là dòng sông, còn truyện ngắn chỉ là khúc sông vậy! Cho nên, muốn tăng cường khả năng phản ánh đời sống, truyện ngắn chỉ có hai cách, một là “dồn nén sự kiện”, hai là gọt tỉa, chọn lọc sao cho cái được phản ánh mang tính điển hình cao độ. Thực tế sáng tác của văn học Việt Nam và văn học thế giới chứng tỏ, tình hình không hẳn là như vậy.

Có thể bắt gặp trong văn học thế giới nhiều truyện ngắn mà cả loại hình nội dung và cấu trúc hình thức đều không khác gì những tác phẩm đượ gọi là tiểu thuyết. Khatgi Murat với Chiến tranh và hòa bình của L. Tonstoi, Số phận con người với Sông Đông êm đềm của M. Solokhov là những trường hợp như thế. Và đây nữa, đặt Sống mòn bên cạnh Đời thừa, Trăng sáng và nhiều truyện ngắn khác của Nam Cao hẳn không ai nghĩ đó là dòng sông và những khúc sông. Tuy to nhỏ có khác nhau, nhưng chúng đều là những dòng sông ăm ắp tràn đầy chảy trôi không ngưng nghỉ từ thượng nguồn tới hạ lưu. Truyện ngắn không bất lực trước quá trình đời sống. Tìm hiểu thi pháp truyện ngắn Nam Cao về phương diện này sẽ là điều hết sức bổ ích đối với đời sống văn học hôm nay.

2. Tiếp xúc với văn học châu Âu từ nửa sau thế kỉ XIX, ta thường bắt gặp trong tác phẩm tự sự các mảng trần thuật phi truyện kể. Nhưng cho đến tận đầu thế kỉ XX, trong văn học Việt Nam, truyện kể vẫn là chỗ dựa chính yếu của tác phẩm tự sự. Do truyện ngắn thuộc loại tự sự cỡ nhỏ, sức chứa bé, nên mỗi tác phẩm thường chỉ lấy một chuyện làm “cốt”. Sinh thời, nhà văn Nguyễn Công Hoan thường phê phán sự tham lam, ôm đồm của nhiều cây bút trẻ. Mấy lần được nghe ông trò chuyện với cử tạo, tôi thấy ông phàn nàn, rằng phần lớn truyện ngắn của ta thực chất là truyện dài thu nhỏ lại. Theo ông, mỗi truyện ngắn chỉ nên nói một chuyện, thậm chí, một ý thôi. Cho nên, tính “cố sự” là đặc điểm nổi bật tạo nên sức hấp dẫn của truyện ngắn. Nhưng cũng chính vì thế, truyện ngắn thường gây ấn tượng về một thế giới nghệ thuật đầy tính ước lệ, thế giới tự khép kín trong bản thân nó. Nam Cao đã phá vỡ tính “cố sự”, giải phóng truyện kể ra khỏi chức năng nghệ thuật truyền thống để đưa quá trình đời sống vào tác phẩm.

Nhà văn chuyên viết truyện ngắn Nguyễn Thành Long kể lại rằng, bài học nhập môn về sáng tác mà ông thu nhận được từ trên ghế nhà trường tiểu học là kết cấu truyện ngắn phải qua năm bước: 1) Nhập đề, 2) Bắt đầu câu chuyện, 3) Gút thắt – gồm có: gút, gút ngày càng chặt, mở gút thắt dần, 4) Kết thúc chuyện, 5) Cảm nghĩ. Ông nói thêm: “Bài học quả là sơ đẳng, nhưng nghiệm ra, mọi truyện ngắn của bất kì thời nào đều có cái sườn tương tự như vậy”.

Thì ra, lấy sự cố làm “sườn” cho truyện ngắn, các nhà văn thường chọn những sự kiện được tạo thành bởi mối quan hệ nhân quả ở chính thời điểm có biến cố, tức là lúc mà “nhân” chuyển thành “quả” làm cho tình trạng cân bằng ban đầu của thế giới nghệ thuật bị phá vỡ, số phận của nhân vật hoàn toàn thay đổi. “Nhân” to thì “quả” ắt sẽ lớn. Và “quả” càng lớn, thì cái cảm giác về “nhân” to ở người đọc càng rõ.

Nam Cao ít sử dụng loại sự kiện và biến cố như thế. Cây ra hoa, tất hoa sẽ thành quả. Nhưng lẽ tự nhiên, bên cạnh các bông hoa đơm trái, bao giờ cũng có thứ hoa “vô sinh”, hoa “điếc”, có “nhân” mà không thành “quả”. Phần lớn sự kiện và biến cố trong sáng tác của Nam Cao đều là những đóa hoa “vô sinh”, “hoa điếc” như vậy.  Xin dẫn một vài thí dụ:

Xung đột hôn nhân, gia đình, chồng vợ là loại sự kiện được văn học sử dụng nhiều nhất để tổ chức truyện kể. Trong Nằm vạ của Bùi Hiển, chính xung đột ấy dẫn tới tan vỡ hạnh phúc. Trong Anna Karenhina của L. Tonstoi, xung đột này cũng dẫn tới sự sụp đổ của hôn nhân vốn là nền tảng của gia đình và cái chết bi thảm của người đàn bà bất hạnh. Nhiều truyện ngắn của Nam Cao cũng lấy xung đột vợ chồng làm sự kiện trung tâm. Trong Những chuyện không muốn viết, đó là cảnh người vợ “vừa nhẩy cẫng lên như một con gà chọi, vừa vỗ cánh tay đen đét mà xỉa xói vào mặt chồng”, rồi “y gầm lên”, “y xốc váy lên trên đầu gối”, “y giậm chân bồ bồ”, “ghê gớm quá!”[2]. Nhưng kết cục của cái sự “ghê gớm” ấy là gì?: “Y không buồn nói nữa”, “y vùng vằng chạy sang hàng xóm” vay gạo thổi cơm cho chồng. Trong Con mèo, vợ chồng “đấm đá nhau huỳnh huỵch”, nhưng “mới giận nhau chập tối, nửa đêm đã làm lành…” (T.I, tr. 98). Dì Hảo trong truyện Dì Hảo lấy phải thằng chồng nát rượu. Dì đẻ con, con chết, còn dì thì tê liệt. Người chồng rước vợ bé về, chúng đú đởn trước mặt dì, rồi chúng lục đục kéo nhau đi… Trong đau đớn tột cùng, dì Hảo khóc như “thổ ra nước mắt”. Nhưng rồi dì nhẫn nhục: “Phải, nhẫn nại là hơn, nếu hắn không về thì cũng thế” (T.I, tr. 413). Trong Mua danh, anh cu Bịch, trời cho được vụ trầu, phất bạc trăm, nhờ thế mua được cái hương trưởng, nhưng rồi trước sau anh vẫn là “Bịch đi xúc dậm” (T.I, tr. 233). Truyện ngắn của Nam Cao có rất nhiều sự kiện và biến cố như vậy. Nghĩa là có “nhân” mà không có “quả”. Nhưng nếu biến cố không sinh ra kết quả, hay đúng hơn, “quả” chỉ là số “không”, thì bản thân biến cố cũng chẳng có ý nghĩa gì hết, thậm chí, có thể xem như không có biến cố. Thế giới nghệ thuật của Nam Cao, vì vậy, dường như luôn luôn giữ thế cân bằng như dòng đời bất tận. Ấn tượng của người đọc về sự vắng bóng sự kiện và biến cố trong sáng tác của Nam Cao có phần được hình thành từ đấy.

Dĩ nhiên, muốn phá vỡ tính “cố sự”, giải phóng truyện kể ra khỏi chức năng nghệ thuật truyền thống, Nam Cao còn phải tổ chức sự kiện theo kiểu riêng của mình. Bởi đọc truyện ngắn Nam Cao, ta vẫn bắt gặp nhiều sự kiện, biến cố có khả năng sinh “quả”, làm thay đổi số phận nhân vật, phá vỡ trạng thái cân bằng trong chỉnh thể của tác phẩm. Song ngay ở đây, ta vẫn nhận ra sự khác biệt giữa truyện ngắn Nam Cao với truyện ngắn truyền thống lấy “cố sự” làm điểm tựa. Khác với nhiều nhà văn, nếu phải đưa vào tác phẩm những sự kiện, biến cố tạo “quả”, thì Nam Cao, bằng nhiều phương tiện tổ chức nghệ thuật, tìm mọi cách, hoặc là làm mờ tầm quan trọng và ý nghĩa loại biệt của biến cố khi nó vừa xuất hiện, hoặc vô hiệu hóa cái kết quả lúc nó đã sinh ra.

Những truyện ngắn hấp dẫn thường giàu kịch tính và mở gút đột ngột, bất ngờ. Nhưng để mở gút bất ngờ, nhà văn phải triển khai gút một cách chi tiết, tức là phải chuẩn bị cho sự xuất hiện của gút một cách kĩ lưỡng. Với nhiều nhà văn, nghệ thuật tổ chức sự kiện trở thành nghệ thuật tổ chức gút mà thực chất là nghệ thuật trần thuật sao cho chi tiết nào cũng vừa như báo trước, vừa giữ kín cái kết cục bất ngờ của câu chuyện. Về phương diện này, có thể xem Nguyễn Công Hoan là cây bút bậc thầy. Do chỗ gút bao giờ cũng được nhấn mạnh, làm nổi rõ trong cấu trúc tác phẩm, cho nên biến cố hiện lên như một mắt xích tách khỏi dòng đời, làm thành một hiện tượng loại biệt hoàn toàn mang ý nghĩa tượng trưng nghệ thuật.

Trong thế giới nghệ thuật của Nam cao, ngay cả những tai biến, thảm họa, những biến cố đầy bi kịch cũng không bị tách khỏi cái dòng sự kiện hàng ngày của đời sống. Bởi nếu đó không phải là cái tình cờ, ngẫu nhiên như bao cái tình cờ, ngẫu nhiên khác, thì lại là cái thường lặp đi lặp lại, chẳng có gì là lạ và không gây được sự chú ý của ai. Chí Phèo giết Bá Kiến rồi tự sát cũng như bao lần y từng đốt phá, giết người, rạch mặt ăn vạ. Cho nên, mặc cho “Chí Phèo vừa chém túi bụi, vừa la làng thật to’, nhưng “hắn kêu làng không bao giờ người ta đến vội”. Cuộc đời đầy bi thảm của Chí cũng chỉ là sự lặp lại cuộc đời của những Năm Thọ, Binh Chức. Sau csi chết của Bá Kiến và Chí Phèo, “cả làng Vũ Đại nhao lên. Họ bàn tán rất nhiều về vụ án đáng ngờ ấy”. Nhưng rồi “những người biết điều thì hơi ngờ vực, họ chép miệng nói: Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu” (T.I, tr. 72).

Tóm lại, trong truyện ngắn Nam Cao, biến cố không còn có cái vẻ của biến cố, bởi nhà văn thường làm mờ tầm quan trọng và ý nghĩa loại biệt của nó trong cấu trúc tác phẩm ngay từ khi nó vừa xuất hiện. Nhưng nếu bản thân biến cố không có gì là quan trọng, thì kết quả của nó cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với tiến trình đời sống. Nam Cao có rất nhiều truyện ngắn được xây dựng theo lối kết cấu vòng tròn, đầu cuối tương ứng (Chí Phèo, Nửa đêm, Quên điều độ, Những chuyện không có gì muốn viết, Đời thừa…). Rất dễ nhận ra khả năng thể hiện nội dung tác phẩm qua lối kết cấu này, nhưng phương diện cách tân nghệ thuật của nó thì không phải ai cũng chú ý. Dường như Nam Cao không bao giờ bằng lòng với việc kết thúc tác phẩm ở đoạn mở “gút”. Bởi kết thúc ở đấy, có nghĩa là thừa nhận sự đổi thay, dù đó là sự đổi thay theo hướng nào. Nhưng toàn bộ hiện thực xã hội, cũng như cuộc đời của từng cá nhân qua cảm nhận của nhà văn chỉ là cái vòng quẩn quanh bế tắc. Nam Cao cần đưa thế giới nghệ thuật trở về tình trạng ban đầu – tình trạng cân bằng tiền biến cố. Lối kết cấu vòng tròn đầu cuối tương ứng trở thành phương tiện tối ưu được sử dụng nhằm vô hiệu hóa kết quả của biến cố khi “quả” vừa sinh ra, làm cho “mèo lại hoàn mèo”.

Những gì đã nói ở trên cho thấy, Nam Cao khác với nhà văn khác không phải ở số lượng sự kiện, biến cố được sử dụng trong tác phẩm ít hay nhiều, mà là ở tính chất và hình thức tổ chức các sự kiện và biến cố. Có thể gọi đó là những “câu chuyện không có chuyện”, truyện về cái thường xuyên lặp lại, cái không hy vọng đổi thay giữa dòng đời bất tận. Giải phóng truyện ra khỏi “cố sự’, đúng hơn là giải phóng sự kiện, biến cố ra khỏi chức năng tạo “gút” thuần túy là con đường mà nhờ đó Nam Cao mở rộng đến vô cùng khả năng phản ánh hiện thực của truyện ngắn, làm cho truyện ngắn không thua kém các hình thức tự sự khác trong việc thể hiện quá trình vận động, chảy trôi không ngừng của đời sốngtổ chức các sự kiện và biến cố. Có thể gọi đó là những “câu chuyện không có chuyện”, truyện về cái thường xuyên lwpj lại, cái không hy vọng đổi thay giữa dòng đời bất tận. Giải phóng truyện ra khỏi “cố sự’, đúng hơn là giải phóng sự kiện, biến cố ra khỏi chức năng tạo “gút” thuần túy là con đường mà nhờ đó Nam Cao mở rộng đến vô cùng khả năng phản ánh hiện thực của truyện ngắn, làm cho truyện ngắn không thua kém các hình thức tự sự khác trong việc thể hiện quá trình vận động, chảy trôi không ngừng của đời sống.

3. Trước Nam Cao, nếu truyện kể là chỗ dựa của văn bản tự sự, thì nhân vật là chỗ dựa của truyện kể và tính cách là nội dung cơ bản của nhân vật. Ở ta, có lẽ Nam Cao là nhà văn đầu tiên nới lỏng cấu trúc rắn chắc ấy của văn bản tự sự bằng cách đưa vào đó mạch trần thuật phi truyện kể. Ông không chỉ giải phóng tổ chức sự kiện ra khỏi tính cố sự, mà còn giải phóng nhân vật ra khỏi chức năng khái quát tính cách thuần túy với những luật lệ khắt khe của các mô hình nghệ thuật lí tưởng.

Tính cách hiểu theo nghĩa rộng là một loại hình phẩm hạnh xã hội, một dạng tâm lí, tình cảm, hay một kiểu tư duy. Nói tới tính cách, người ta nghĩ ngay tới những thuộc tính tương đối ổn định và bền vững. Thiếu những thuộc tính chung và ổn định, nhân vật sẽ không còn là nhân vật, bởi người đọc sẽ không thể hình dung diện mạo của nó ra sao. Nam Cao không bỏ qua kinh nghiệm của người đi trước và của thời đại mình, đồng thời ông mang tới cho người đọc những cách tân nghệ thuật quan trọng.

Trước Nam Cao, văn học hiện thực phê phán ghi nhận nhiều thành tựu quan trọng trong việc xây dựng những nhân vật loại hình tính cách xã hội. Nghị lại, Nghị Quế, chị Dậu, anh Pha là những nhân vật loại hình tiêu biểu. Các nhân vật ấy thể hiện tập trung đặc điểm đạo đức và những phẩm chất xã hội của một loại người nhất định của thời đại. Ta gọi đó là những điển hình, bởi mỗi nhân vật được mô tả như một chuẩn mực của hoàn cảnh. Ở đây, thuộc tính chỉ loại là hạt nhân cơ bản của nhân vật văn học.

Nhân vật của Nam cao cũng chứa đựng những thuộc tính của “loại”. Lão Hạc, Chí Phèo…thể hiện những đặc điểm nhất định của người nông dân Việt Nam. Cũng như thế, Điền, Hộ, Hài, Giang, Tá… có những nét tính cách tiêu biểu của người trí thức tiểu tư sản. Tuy nhiên, trong sáng tác của Nam Cao, cấu trúc nhân vật loại hình truyền thống hoàn toàn bị phá vỡ.

Muốn xây dựng nhân vật loại hình – nhân vật khái quát những thuộc tính chung của loại – nhà văn phải tuân thủ hàng loạt nguyên tắc khắt khe của qui luật sáng tạo nghệ thuật. Trước hết, đó là qui luật lựa chọn và hư cấu. Nhân vật loại hình có thể xem là mô hình nghệ thuật lí tưởng, bởi ở đây, mọi chi tiết đều được lựa chọn nghiêm nhặt, sao cho không có cái thừa, cái ngẫu nhiên để tất cả đều hướng tới việc thể hiện cái chung. Thứ đến là nguyên tắc khách quan của việc phản ánh đời sống, thể hiện tư tưởng, tình cảm của nhà văn. Nhà văn phải thể hiện tư tưởng, tình cảm qua các sự kiện và biến cố, đồng thời phải kể lại các sự kiện và biến cố như những gì xẩy ra bên ngoài, không phụ thuộc vào thiện cảm, ý chí của anh ta.

Ai cũng biết, nhiều nhân vật của Nam Cao chứa đựng cả nội dung xác thực của yếu tố tự truyện. Ngược với những nguyên tắc điển hình hóa truyền thống, nhà văn đưa các yếu tố tự truyện vào các nhân vật một cách trực tiếp, công khai. Ở Việt Nam, có lẽ Nam Cao là nhà văn đầu tiên tạo ra những tác phẩm văn học không chỉ kể câu chuyện của mình, mà còn là câu chuyện về mình.  Truyện ngắn của ông vì thế thể hiện đầy đủ nhất những đặc trưng của tiểu thuyết hiện đại. Điều đáng lưu ý: nội dung tự truyện trong sáng tác của Nam Cao không phải chỉ là một số chi tiết tiểu sử nhà văn, mà rộng hơn, còn bao gồm cả kinh nghiệm đời sống, tư tưởng, tình cảm, tâm lí của bản thân tác giả. Người đọc nhận ra bóng dáng Nam Cao trong những Điền, Hộ, Thứ chủ yếu là nhờ nội dung tâm lí xác thực hơn là qua những chi tiết tiểu sử. Đây chính là phương diện nội dung chưa từng có trong cấu trúc nhân vật truyền thống. Nhân tố tâm lí xác thực như một yếu tố phi truyện kể làm cho cấu trúc nhân vật của Nam Cao bị nới lỏng. Qua đó đủ thấy, bằng con đường kết hợp những thuộc tính loại hình của nhân vật với nội dung tâm lí xác thực, Nam Cao đã giải phóng việc mô tả con người ra khỏi những luật lệ khắt khe của mô hình nghệ thuật lí tưởng. Nhân vật của Nam Cao vì thế vừa có sức khái quát, vừa chân thực và sinh động đến kì lạ.

Cố nhiên, nhân vật loại hình trong sáng tác trước Nam Cao hoàn toàn không phải là khái niệm trừu tượng. Giống mọi nhân vật văn học, nhân vật loại hình bao giờ cũng được thể hiện qua những chi tiết chân thực và sinh động. Song, các chi tiết tạo nên nhân vật loại hình dù đa dạng và sinh động đến đâu vẫn chỉ là sự kết hợp của những đơn vị cùng loại nhằm làm nổi bật hình ảnh con người trong trạng thái tĩnh tại. Vì thế, mọi nhân vật loại hình ít nhiều đều mang tính chất công thức, lược đồ. Hoàn toàn không thể nói như vậy về nhân vật của Nam Cao.

Có ý kiến cho rằng, không xây dựng được những điển hình “hồng hào”, “khỏe mạnh”. Nói như thế không sai, xét từ lập trường của văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa. Trong thế giới nhân vật của Nam Cao có kẻ lưu manh, có kẻ đang bước tới ngưỡng cửa của sự tha hóa, những ai còn giữ được chút lương tri thì “sống mòn”. Nhưng cũng không ai có thể bảo đó là những nhân vật phản diện. Chí Phèo chẳng phải là kẻ nô lệ thức tỉnh, có bộ óc sáng sủa nhất làng Vũ Đại đó sao? Và nếu xem một điển hình “khỏe mạnh” là điển hình về con người giàu lòng nhân ái, có trí tuệ và lương tri, có nhận thức đúng đắn về mục đích và ý nghĩa của cuộc sống, về trách nhiệm của cá nhân trước xã hội qua công việc mình làm…thì cũng có thể quả quyết: Điền, Hộ của Nam Cao thuộc số những điển hình khỏe khoắn rất hiếm hoi trong văn học hiện thực phê phán Việt Nam. Qua đó đủ thấy, nhân vật của Nam Cao gắn với những thuộc tính của loại, nhưng hạt nhân cấu trúc của nó lại là cái riêng, là cá tính. Người ta gọi Nam Cao là nhà văn tâm lí. Dĩ nhiên, nhà văn tâm lí trước Nam Cao cũng không hiếm. Nhưng chỗ Nam Cao bỏ xa tất cả các nhà văn tâm lí khác là tài năng thể hiện những nhân vật không đồng nhất, trùng khuýp với chính bản thân nó. Cho nên không thể liệt kê đặc điểm của các nhân vật trong sáng tác của ông thành những thuộc tính này nọ theo thứ tự một, hai… Nhân vật của Nam Cao không phải là tổng số giản đơn của những thuộc tính, mà là sự tác động qua lại giữa những thuộc tính ấy với nhau, giữa những thuộc tính ấy với môi trường, hoàn cảnh, thậm chí với những tình huống vô cùng cụ thể (Trẻ con không được ăn thịt chó). Vì thế, nhân vật của ông bao giờ cũng chứa đựng mâu thuẫn nội tại, trong đó, giữa cái hợp lí với cái phi lí, lí trí và dục vọng, ý thức và vô thức, thiện và ác, tất cả thường xuyên chuyển hóa lẫn nhau, không hề có hàng rào ngăn cách tuyệt đối. Cũng không nên vì thế mà hiểu một cách thô thiển, nhân vật của Nam Cao là những con người có cả mặt tốt và mặt xấu. Nam Cao không miêu tả nhân vật qua các phạm trù xã hội qui phạm. Mâu thuẫn nội tâm nhân vật trong các sáng tác của ông không phải là xung đột của những đối cực loại trừ nhau, mà là mâu thuẫn của những mặt đối lập có khả năng chuyển hóa lẫn nhau thông qua sự tác động qua lại giữa tâm lí, tính cách với môi trường, hoàn cảnh. Nam Cao không bỏ qua kinh nghiệm nhận thức con người qua những công thức. Đồng thời, tác giả của những Chí Phèo, Đời thừa, Trăng sáng, Sao lại thế này, Tư cách mõ, Nước mắt… cũng là kẻ thù số một của cách hiểu con người theo định kiến và các công thức có sẵn. Toàn bộ nghệ thuật phân tích tâm lí của Nam Cao là gì nếu không phải là nghệ thuật nắm bắt tinh tế sự không đồng nhất, tình trạng thiếu nhất quán trong nhân cách của con người, là nghệ thuật thể hiện một cách sinh động mối quan hệ nhân quả giữa tâm lí và hành vi, giữa tính cách và môi trường, hoàn cảnh, tạo nên sự chuyển hóa không ngừng của các mặt đối lập trong mỗi con người. Khó có thể gặp trong thế giới nghệ thuật của Nam Cao những nhân vật được sinh ra dường như suốt đời chỉ để nghĩ về điều thiện và làm việc thiện. Tính cách nhân vật của ông bao giờ cũng có quá trình vận động và phát triển. Con người trong sáng tác của Nam Cao giống như một dòng sông trôi chảy không ngừng. Nếu xem con người – dòng sông là biểu hiện đầy đủ của tất cả những gì tạo thành một tính cách toàn vẹn, thì quả truyện ngắn của Nam cao không bất lực trước yêu cầu mô tả những tính cách như thế. Đồng thời, Nam Cao còn mở rộng phạm vi phản ánh con người ra ngoài những giới hạn mà văn học thời ông chưa từng biết tới.

Không cần viện dẫn, chứng minh dài dòng cũng có thể nhận ra, đến Nam Cao, nhân vật không còn bị cột chặt vào tính cách, và các tính cách chưa phải là nội dung của toàn bộ nhân vật văn học. Ta gọi Chí Phèo là nhân vật điển hình không phải là vì tính cách của Chí tiêu biểu cho tính cách của một hạng người nào đó. Chí Phèo trở thành điển hình trước hết là vì qua nhân vật này, Nam Cao khái quát được một trạng thái nhân sinh đã trở thành phổ biến và mang tính qui luật trong đời sống xã hội: chừng nào còn áp bức bóc lột, chừng nào môi trường “quần ngư tranh thực” phi nhân tính và cái nhìn định kiến đối với con người vẫn còn tồn tại, thì chừng ấy sẽ vẫn lại có hiện tượng Chí Phèo. Ở đây, nội dung nhân vật rộng hơn rất nhiều so với nội dung tính cách. Cũng như thế, Nam Cao miêu tả rất tài tình những biểu hiện đầy phức tạp trong tính cách của Điền, Hộ, Hiệp… Nhưng tất cả những nhân vật ấy đều không phải là các điển hình tính cách. Cũng như Chí Phèo, Điền, Hộ, Hiệp… là điển hình của một hiện tượng xã hội phổ biến: hiện tượng “sống mòn”.

Chức năng nghệ thuật của nhân vật văn học trong sáng tác của Nam Cao thành ra hết sức đa dạng. Nhân vật vừa là hình thức khái quát tính cách, vừa là tấm gương phản ánh trực tiếp qui luật và trạng thái nhân thế. Đây là cách tân nghệ thuật quan trọng chưa từng thấy trong các sáng tác trước Nam Cao. Khi nhân vật văn học được giải phóng khỏi chức năng khái quát tính cách, thì, dĩ nhiên, các phương thức, phương tiện mô tả nhân vật cũng được giải phóng khỏi những chức năng nghệ thuật truyền thống. Chẳng hạn trước Nam Cao, nhà văn thường mô tả tâm lí như biểu hiện cụ thể của tính cách nhân vật. Trong sáng tác của Nam Cao, tâm lí trở thành đối tượng trực tiếp của nhận thức thẩm mĩ và được mô tả như một hiện thực khách quan chi phối quá trình đời sống của con người. Không phải ngẫu nhiên, Nam Cao thường nói tới “lẽ đời”, “thói đời”, “bản tính con người”, “bản tính nhân loại”… Nhìn người ta sung sướng chẳng phải là một trường hợp điển hình về bản tính nhân loại của con người đó sao? Cũng như thế, trước Nam Cao, việc mô tả nội tâm, khắc họa ngoại hình và ngôn ngữ trực tiếp của nhân vật chỉ được sử dụng như phương tiện khắc họa tính cách. Đến Nam Cao, tất cả những phương tiện đó trở thành đối tượng nhận thức trực tiếp của sáng tác nghệ thuật như một khâu của quá trình đời sống, khiến nội dung phi truyện kể trở thành điểm tựa chính yếu của cấu trúc văn bản trong sáng tác của ông. Đọc kĩ sẽ thấy, Nam Cao bao giờ cũng phân tích hết sức chi tiết mối liên hệ nhân quả đích thực giữa lời nói của nhân vật với động cơ bên trong của lời nói. Đó là gì, nếu không phải nhà văn đã xem lời nói – độc thoại và đối thoại – như một mặt của đời sống ẩn dấu bao điều bí ẩn mà nghệ thuật cần cần khám phá, nhận thức? Cả ngoại hình của Chí Phèo chẳng phải đã được mô tả như kết quả của bản thân quá trình hiện thực đó sao? Thế giới nghệ thuật của Nam Cao nhờ thế hết sức đa dạng, nhiều chiều.

4. Không thể nghiên cứu những cách tân nghệ thuật của Nam Cao bên ngoài giới hạn của chủ nghĩa hiện thực phê phán trong văn học Việt Nam ở giai đoạn phát triển cuối cùng của nó. Cuộc sống được phản ánh trong thế giới nghệ thuật của ông ảm đạm quá. Bước vào đó ta như lạc vào một vườn cây ăn quả già cỗi lúc hết mùa. Trên cây rặt những hoa điếc. Nếu đâu đó còn sót lại mấy quả lơ thơ, thì chim muông, sâu bọ và cái oi nồng của khí hậu làm cho hư hỏng, thối rữa. Nhưng Nam Cao không mất lòng tin vào cuộc sống: “Không! Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác” (T.I, tr. 300). Cái “nghĩa khác” mà Nam Cao từng làm nổi bật qua toàn bộ sáng tác của ông là sự đảo lộn của những giá trị làm nảy sinh muôn vàn sự vô lí và phi lí trong quan hệ giữa người và người. Ông cũng không làm mất lòng tin của người đọc vào con người và cuộc sống. Bởi với Nam Cao, sáng tác nghệ thuật cũng có nghĩa là nghiên cứu, khám phá cái lí của mọi sự phi lí, là tìm cách bóc đi cái vỏ phi lí trùm lên cuộc đời để cho con người hiểu biết lẫn nhau và xích lại gần nhau. Đó là gì, nếu không phải là chủ nghĩa nhân đạo cao cả và chủ nghĩa hiện thực chân chính tất yếu dẫn tới sự phá vỡ mọi khuôn phép và luật lệ. Nam Cao đã tìm tới loại sự kiện “vô sinh”, “hữu nhân vô quả”, loại “hoa điếc” của đời sống để tổ chức thành truyện kể. Ông đem sự kiện mang biến cố thả vào vào dòng chảy của những cái ngẫu nhiên, đưa cái kết cục truyện kể trở về trạng thái cân bằng tiền biến cố. Bằng cách ấy, ông dỡ bỏ cái khung “cố sự” của truyện kể, giải phóng việc mô tả con người khỏi những luật lệ khắt khe của mô hình nghệ thuật lí tưởng và chức năng khái quát tính cách thuần túy của nhân vật văn học. Lôgic nghệ thuật hóa ra gần gũi với lôgic hiện thực. Cuộc đời là vô tận, tác phẩm văn học sẽ trở thành dòng sông – cuộc đời. Truyện ngắn Nam Cao nhờ thế không thua kém bất kì một hình thức tự sự có qui mô lớn nào trong việc phản ánh quá trình hiện thực với toàn bộ sự phong phú và đa dạng của nó.

                                                                Thanh Xuân, tháng 4 năm 1987

[1] Đăng lần đầu trên tạp chí “Văn nghệ quân đội”, số 10, năm 1987, với nhan đề: Khả năng phản ánh đời sống trong truyện ngắn của Nam Cao.

[2] Nam Cao.- Tuyển tập,- Nxb Văn học, H., 2002. T.I, tr. 101. Các đoạn trích truyện ngắn Nam Cao ở phần tiếp theo đều được dẫn từ nguồn này, để tiện cho việc theo dõi của độc giả, sau mỗi ddaonj trích, chúng tôi sẽ ghi số tập bằng chữ số La Mã và số trang bằng chữ số Arap.

Share this:

Twitter

Facebook

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Ý Nghĩa Hình Lông Vũ Trong Xăm Nghệ Thuật / 2023

mang sắc thái của tình yêu và yêu thích sự tự do, bay bổng theo quan niệm phương Tây. Hình xăm này hiếm gặp tại Việt Nam.

Bật mí về những ý nghĩa hình xăm lông vũ

Hình xăm lông vũ là một hình xăm phổ biến và ngày càng được yêu thích bởi giới trẻ vì chính sự đơn giản trong hình ảnh và sự ẩn dấu ý nghĩa sâu sắc bên trong. Đối với mỗi một nền văn hóa hay đơn giản là với ý nghĩ của mỗi người thì hình xăm ấy lại mang một ý nghĩ riêng. Ví dụ như có người cho rằng hình xăm lông vũ tượng trưng cho sự cất cánh, cảm xúc, tinh thần và sự sáng tạo nhưng những người khác lại cho rằng lông vũ tượng trưng cho sự sinh sôi và may mắn. Nhưng cho dù mang ý nghĩa gì, tựu chung lại, hình xăm này đều mang lại biểu tượng may mắn, những điều tốt đẹp sẽ đến với người xăm nó.

Hình xăm lông vũ biểu hiện cho sự tự do trong văn hóa của người Mỹ

Lông vũ rất nhẹ, có thể bay theo gió đến bất kì đâu, lang thang, phiêu bạt, chỉ cần có gió thổi là đi đến mọi nơi. Có lẽ cũng do hình ảnh thực tế ấy mà người Mỹ cho rằng ý nghĩa hình xăm lông vũ là sự tự do trong cuộc sống, không bị trói buộc. Ngoài ra, hình xăm lông vũ còn đại diện cho sức mạnh của thần sấm và thần gió. Đây là hình xăm được rất nhiều bạn trẻ ở đất nước này yêu thích.

Hình xăm lông vũ là biểu tượng của tình yêu

Nhiều người cho rằng chính sự nhẹ nhàng của lông vũ tượng trưng cho những mặt đẹp đẽ trong tình yêu, không phải sự cuồng nhiệt, bất chấp mà là sự chung thủy trong tình yêu, sự may mắn và khát vọng.

Mỗi màu sắc của lông vũ lại mang một ý nghĩa khác nhau.

Ngoài những ý nghĩa cơ bản trên thì nhiều người quan niệm rằng với mỗi màu sắc thì hình xăm lông vũ ấy lại mang một ý nghĩa riêng. Nếu như màu đen thể hiện sự kiên cường, ý chí, sự gai góc muốn thể hiện bản thân thì màu trắng lại thể hiện những mơ ước, hoài bão, tình yêu hòa bình, tự do và đôi khi là trong trắng, thánh thiện, còn màu đỏ lại là tình yêu, lòng nhiệt huyết, đam mê không ngừng của bản thân.

Trong hình xăm lông vũ, có rất nhiều loại lông của các loài chim để bạn lựa chọn là hình xăm như lông con quạ, lông vũ của chim, lông vũ của diều hâu, lông vũ chim cú, lông vũ chim ruồi, lông vũ chim bồ câu, lông vũ của gà lôi, lông vũ gà tây, lông vũ chim công,… lông vũ của mỗi loại chim này lại có ý nghĩa riêng.

Lông vũ là hình xăm được xăm ở khá nhiều vị trí nhưng cơ bản là thường được xăm ở lưng, ngang eo, cánh tay, bả vai, bắp chân với nhiều chi tiết, màu sắc sống động, tạo lên sự phiêu dật, bồng bềnh của lông vũ mang theo những ý nghĩ tốt đẹp trong cuộc sống. Hình xăm lông vũ không chỉ mang lại vẻ đẹp cho chủ nhân của nó mà còn thể hiện sự quyến rũ, nhất là với chị em, cá tính mà bạn muốn thể hiện.

Nếu bạn muốn mình sở hữu một hình xăm đẹp với ý nghĩa hình xăm lông vũ mà bạn mong muốn nhưng chưa biết đến địa chỉ nào để biến những ước muốn của bạn thành hiện thực thì Minh Tú Tattoo là nơi bạn đáng để bạn có thể trải nghiệm. Với kinh nghiệm xăm hình cửa hàng, đảm bảo rằng bạn sẽ có những hình xăm sống động nhất, đẹp nhất và chất lượng dịch vụ tốt nhất. Đây là điều đã được công nhận bởi rất nhiều khách hàng của cửa hàng. Minh Tú Tattoo hy vọng được gặp bạn ở các cửa hàng của chúng tôi để bạn có một hình xăm đẹp nhất.

Liên hệ trực tiếp để được tư vấn tốt nhất:

– Địa chỉ: 131/20 Tô Hiến Thành, Phường 13, Quận 10, Tp.Hồ Chí Minh

Một số mẫu hình xăm lông vũ mới nhất hiện nay

Hội Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Yên Bái / 2023

Chuột trong thành ngữ và tục ngữ

Ngày xuất bản: 03/02/2020 3:06:43 SA

Hoàng Việt Quân

Chuột là loài vật đông đảo, phổ biến, có mặt ở khắp nơi trên đất nước ta. Bên cạnh những tác hại của chuột đối với ruộng đồng và cuộc sống con người, đồng bào còn nhận thấy chuột vừa tinh ranh, láu lỉnh, gian xảo, vừa vui nhộn, ngộ nghĩnh, độc đáo và giàu ý nghĩa biểu tượng, do đó chuột được lấy làm hình ảnh so sánh, ẩn dụ sinh động, thâm thúy trong nhiều câu thành ngữ, tục ngữ để chế giễu, phê phán các thói tật của con người .

Khen hay chê ai đó, sự việc nào đó, đồng bào thường lấy chuột ra so sánh, ví von: Khôn như chuột, Ranh như chuột, Nhanh như chuột, Bé (nhỏ) như chuột, Xấu như chuột, Bẩn như chuột, Trốn (lủi) như chuột, Len lét như chuột ngày, Lù dù như chuột chù phải khói, Mặt như mặt chuột, Mắt như chuột kẹp, Nhăn như chuột kẹp, Thì thụt như chuột ngày, Khói như hun chuột, Ướt như chuột lột, Gian nhà tối như cái hang chuột (Mông). Những câu trên hầu như ẩn chủ ngữ, chỉ có từ “như” ở đầu câu hay trong câu, nhưng người ta vẫn hiểu ngầm phép so sánh giữa người, sự việc với con chuột. Có những câu không dùng từ ” như” song vẫn ẩn phép so sánh giữa người, sự việc với chuột: Đầu voi đuôi chuột, Đầu dơi mặt chuột, Mắt dơi mày chuột, Nửa dơi nửa chuột, Dở dơi dở chuột, Nói dơi nói chuột, Làm dơi làm chuột, Giả mèo giả chuột, Hình thon con chuột, Gan chuột nhắt, Nhà ổ chuột.

Nói về người may mắn gặp được nơi sung sướng, đầy đủ một cách tình cờ, ngẫu nhiên thường có câu: Chuột sa chĩnh gạo, Chuột sa lọ mỡ, Chuột chui bồ thóc (Tày), Chuột chuội bồ thóc (Tày)…; thậm chí còn giễu cợt người tạo điều kiện cho chuột ăn thóc lúa: Bắc đường cho chuột lên kho, Bắc thang cho chuột vào vựa thóc (Tày). Có câu phê phán việc làm giúp cho kẻ xấu: Bày đường cho chuột chạy .

Chuột được ví với những kẻ không biết gì lại tỏ ra mình thành thạo: Chuột nếm dấm, Chuột chù nếm (nhấm, uống) giấm. Đạc là một loại chuông, mõ nhỏ đeo ở cổ các con vật nuôi, song đi vào câu tục ngữ “Chuột chù đeo đạc” thì lại trở nên hài hước, nực cười, có ý nghĩa chê kẻ xấu xa lại tỏ ra tốt đẹp, hãnh diện, oai phong, cũng như câu “Chuột chù lại có xạ hương” giễu cợt kẻ hèn kém mà lại kiêu căng, tự phụ, làm bộ khoe mẽ.

Người xấu thường hay che giấu bản chất xấu xa của mình bằng cái mã tốt đẹp, hào nhoáng bên ngoài nên đồng bào có câu “Chuột đội vỏ trứng”. Kẻ hèn nhát vốn mang gan chuột nhắt lại hay tỏ ra mình có sức mạnh nên có câu “Gan chuột khoác lốt hổ”. Nhưng dù khôn ngoan che đậy đến đâu vẫn lộ ra với các câu nhận xét: Chuột chạy hở đuôi; Khôn mọc đuôi, sợ cụp đuôi, lòi đuôi chuột. Hoặc đến lúc xảy ra sự cố mới phơi bày, lộ tẩy sự thật, người ta thấy rõ chân tướng của mình: Cháy nhà ra mặt chuột, Cháy nhà trơ mặt chuột, Lửa cháy mới nhìn thấy chuột (Tày).

Chê kẻ có ít khả năng mà tham vọng lớn, có câu “Da chuột căng làm trống”. Chê người đua đòi, bắt chước không phải lối, trở nên lố bịch, kệch cỡm, có câu ” Voi đú, chó đú, chuột chù cũng nhảy cẫng“. Chê người làm ăn giả dối có câu ” Treo chuột lang, bán cầy chó“. Chê người xấu xa cùng một duộc có câu ” Rắn chuột một ổ “.

Chuột ở trong hang, sinh con ra đã sớm biết đào hang. Sách cổ người Dao đã mượn chuyện này để răn dạy con người: ” Loài chuột đẻ con biết đào hang “. Có lẽ đây là một nhận xét hiếm hoi khen ngợi loài chuột trong thành ngữ, tục ngữ ở nước ta.

Chuột là giống vật ở gần người, làm hại người thường xuyên nên con người rất ghét, thường tìm cách đuổi đánh, bắt giết. Nhưng chuột tinh ranh đâu dễ đánh bắt. Ngay cả khi “Bắt chuột thấy đuôi” cũng khó mà tóm được. Việc rình bắt, đánh giết chuột khá vất vả, cần chăm chỉ và kiên nhẫn: Rình như mèo rình chuột, Vờn như mèo vờn chuột. Bà con khuyên khi đánh bắt chuột nên cẩn thận, kẻo không sẽ tự gây tổn thất cho mình: Ném chuột vỡ chum, Ném chuột sợ vỡ đồ, Ném chuột còn ghê cũi, Đánh chuột coi chừng đổ vỡ.

Người ta đánh bắt, giết chuột bằng nhiều cách: dùng gậy đuổi đánh, dùng gạch đá ném, dùng mồi nhử chuột, hun khói vào hang chuột, làm nhiều loại bẫy chuột, dùng bả giết chuột, nuôi động vật để bắt chuột. Đội quân diệt chuột trong tự nhiên khá phong phú, thường có các loài mèo, rắn, chồn, diều hâu, cú, chim lợn… Bắt chuột nhiều nhất phải kể đến loài rắn và mèo. Nhưng hầu hết các loài vật trên cũng gây hại cho người, khó nuôi, chỉ có loài mèo được con người ưa chuộng chọn nuôi trong nhà để bắt chuột với câu nói: “, Nuôi chó giữ nhà, nuôi mèo diệt chuột“. Bởi vậy mới có nhiều câu tục ngữ nói về vai trò của mèo bắt chuột như sau: Chuột khôn có mèo hayMèo vờn chuột; Mèo bắt được chuột còn vờn (Tày); Chân ngay bắt cò, chân co bắt chuột; Mèo mẹ bắt chuột cống, mèo con bắt chuột con; Mèo lớn bắt chuột lớn, mèo bé bắt chuột bé; Mèo nhỏ bắt chuột nhỏ; Mèo nhỏ bắt chuột nhắt; Voi đóng ngõ hạng, mèo nhỏ bắt chuột con.

Bởi có nhiều cách bắt chuột của người, của mèo mới có cảnh: Chuột chạy đường cùng sa bẫy, Chuột sa cũi mèo, Chuột chạy cùng sào. Thời bao cấp, người ta còn mượn chuyện “Chuột chạy cùng sào” để nói về ngành sư phạm: “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”.

Bà con còn mượn chuyện mèo bắt chuột để chế giễu những việc làm nghịch lý của con người. Việc “Mèo mẹ bắt chuột con” là chuyện thường tình đối với các loài mèo, nhưng lại là lời giễu cợt với người có khả năng lớn lại làm những việc nhỏ nhoi, thu được kết quả nhỏ nhoi, không đáng làm. Ngược lại, chuyện “Mèo con bắt chuột cống”, “Mèo nhỏ bắt chuột to” là việc làm vượt quá khả năng, có thể thành công hay thất bại. Câu này còn chỉ việc làm của con người với hai nghĩa: Khen người nhỏ mà làm được việc lớn, hoặc giễu người không lượng sức mình mà làm việc vượt quá khả năng thì sẽ thất bại. Lại có các câu: Mèo khóc chuột, Mèo già khóc chuột, Mèo già thua chuột nhắt... nói về sự bất lực của mèo trước con chuột tinh khôn, ranh ma, nhất là mèo đã già yếu mất sự tinh khôn, nhanh nhậy, giỏi giang vốn có của mình. Câu “Mèo đuổi gặp chuột chết” nói về việc làm vô nghĩa, tốn công tốn sức mà không đem lại kết quả cao. Với câu tục ngữ “Sắc nanh chuột dễ cắn cổ mèo” ta lại thấy: nhờ phương tiện “sắc nanh” và mưu mẹo “cắn cổ mèo” đúng chỗ hiểm thì kẻ yếu vẫn có khả năng chống chọi, chiến thắng được kẻ thù nguy hiểm.

Tuy nhiên, chuột cũng có những dại dột của mình. Chẳng hạn việc “Chuột gặm chân mèo” là việc làm liều lĩnh, dại dột, dễ lâm vào hoàn cảnh trớ trêu, nguy hại. Hoặc việc “Chuột cắn dây mèo” rõ là việc làm ơn, cứu giúp mèo, nhưng không nghĩ đến hậu họa sẽ xảy ra cho mình. Đây cũng là lời cảnh tỉnh cho con người không nên quá tốt với kẻ thù truyền kiếp của mình.

Mèo là mối nguy hiểm lớn của chuột nên người ta có câu: Giết một con mèo cứu vạn chuột, Mèo vắng nhà chuột ca hát (Tày), Mèo ra cửa chuột xướng ca (Tày- Nùng).

Có một số sự việc, tên loài cây mang chữ “chuột” được đưa vào thành ngữ, tục ngữ như “Chân bị chuột rút” (Tày), “Mướp đắng giả dưa chuột, mạt cưa giả cám, hai bên một phường” cũng có ý nghĩa hiện thực hoặc phê phán thói xấu của con người.

Từ những thành ngữ, tục ngữ trên, ta thấy: Chuột là loại vật có hại cho người, nhân dân tuy ít ca tụng chuột, nhưng lại lấy chuột ra để sáng tạo nên những câu thành ngữ, tục ngữ hay để so sánh, ví von, đặc biệt dùng chuột sáng tạo nên những hình ảnh ẩn dụ để chế giễu những thói hư tật xấu của con người, giúp con người tỉnh ngộ, hoàn thiện chính mình. Đó là ý nghĩa nhân văn của các thành ngữ, tục ngữ về loài chuột vẫn sống ngàn năm nay, giúp con người sáng tỏ.

Bán Bầy Mèo Anh Lông Ngắn Sinh Sản Tại Nga Về Việt Nam Trong Tháng 5 / 2023

Mèo British Shorthair hay còn gọi là mèo Anh lông ngắn cũng có thể được gọi là mèo Aln đang rất được ưu chuộng, yêu ái tại Việt Nam với tính lười chúng ăn uống bình thường mà không quá kén ăn, việc chăm sóc chúng cũng rất dễ dàng không tốn nhiều công sức, chải chuốt nên rất dễ nuôi, thích hợp cả với những người bận rộn.

Hiện nay chúng tôi đã liên kết, kết nối xây dựng được một chuỗi hệ thống với nhiều trại chó uy tín, chất lượng hàng đầu nước Nga và một số nước Châu Âu. Đặc biệt tạo dựng được mối quan hệ mật thiết với các nhà lai tạo dòng Mèo British Shorthair tiếng tăm, có những chú mèo giống hàng đầu Châu Âu đặc biệt là nước Nga.

Hiện đang có rất nhiều trại có đàn Mèo British Shorthair mới sinh sản, một số bầy đã có thể xuất chuồng về nhà mới với chủ mới yêu thương, các con sinh ra từ các cặp đôi bố mẹ hoàn hảo, xuất sắc được nước Nga cùng các nước Châu Âu công nhận đủ tiêu chuẩn wcf.

Từ ngày Việt Nam chính thức trở thành thành viên thứ 150 của WTO ( Tổ Chức Thương Mại Thế Giới ) thì tâm nhìn, tình cảm của con người dành cho động vật đặc biệt chó mèo cao hơn, luôn xem chúng là bạn chứ không phải là thức ăn. Cuộc sống của con người chúng ta cải thiện hơn, đầy đủ, hiện đại hơn, công việc thì nhiều hơn, không còn chút thời gian cho bản thân mình nên cách sống của chúng ta cũng như tình cảm dành cho nhau giữa con người với con người dành cho nhau quá hời hợt, khô khan, tình cảm của con người ngày càng phai nhạt, thơ ơ với chính giống nòi của mình, sự cô đơn ngày càng xâm chiếm cuộc sống đô thì hóa của chúng ta. Nên sự lựa chọn có một con pets để bầu bạn, chăm sóc cưng nựng, âu yếm…để cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt hơn.

Năm bắt được nhu cầu yêu thương động vật càng ngày càng phát triển của người Việt Nam và có xu hướng tìm kiếm các dòng mèo ngoại nhập từ Châu Âu đặc biệt là dòng mèo Anh lông ngắn đáng yêu, thuần chủng, đầy đủ các tiêu chí do hiệp hội mèo giống thế giới công nhận.

Vì vậy chúng Tôi đã cho ra đời Website : chúng tôi nhằm liên kết, kết nối xây dựng trực tiếp mối quan hệ thân thiết với các chủ trại uy tín, có các con giống Mèo British Shorthair khỏe mạnh cùng các lứa con chất lượng thừa hưởng các dòng máu từ mèo cổ xưa. Để người Việt Nam có thể sỡ hữu được nguồn con giống tốt nhất của thế giới.

Các con giống đều được sinh ra từ các nước Nga và Ukraina, cùng một số nước khác tại Châu Âu Nhằm cung cấp về Việt Nam những chú mèo Anh lông ngắn chất lượng nhất để tiếp tục duy trì các thế hệ con giống và bảo tồn giống mèo quý này tại Việt Nam. Đối với nhu cầu của người chơi dòng Mèo British Shorthair thuần chủng, phả hệ đạt tiêu chuẩn cao là ưu tiên hàng đầu trong việc lựa chọn những con giống tốt, để sinh sản, làm Pets.

Thấu hiểu điều đó, bằng kinh nghiệm nhiêu năm nuôi chó mèo tại Việt Nam cũng như thực tế order mèo từ Nga về, chúng Tôi lựa chọn và mang về Việt Nam những con giống chất lượng tốt nhất từ sự sàng lọc theo tiêu chuẩn quốc tế của chủ trại từ những con giống đầu tiên khi chào đời theo tiêu chuẩn của hiệp hội chó giống Quốc Tế. Chúng tôi sẽ mang về giúp bạn cặp mèo British Shorthair và Cái còn nhỏ hoặc những con giống trưởng thành tùy vào nhu cầu bạn cần.

Với nguồn gene thuần chủng được thế giới công nhận và được những trang trại Mèo British Shorthair nổi tiếng từ Nga, Ukraine và các nước Châu Âu (như Hungary, Siberia, giữ lại còn nguyên vẹn bản chất cổ xưa. Chúng Tôi sẽ giúp bạn đa dạng hóa sự lựa chọn cũng như tối ưu hóa trong việc cân bằng giữa túi tiền và chất lượng giống.

KHÔNG với những con giống không có nguồn gốc rõ ràng. KHÔNG với những trại Mèo British Shorthair kém chất lượng. KHÔNG với những chú Mèo British Shorthair không giấy fci từ các chợ chó cảnh trôi nỗi tại Nga, Ukraine, Hungary, Siberia..

Với mong muốn tạo dựng một cộng đồng, sân chơi chăn nuôi Mèo British Shorthair ở Việt Nam lớn mạnh, lành mạnh sánh ngang với các nước trong khu vực cũng như thế giới.

VÌ vậy chúng Tôi luôn mang về Việt Nam những chú mèo thuần chủng chất lượng cao với nguồn gốc rõ ràng

Đàn Mèo British Shorthair được chúng tôi liên kết, kết nối với các trại Mèo British Shorthair uy tín chất lượng có thể xuất chuồng tháng 5 – 2018.

Đàn có tất cả Chàng Trai và Cô Gái. Đàn Mèo British Shorthair từ 3 -5 tháng, có kích thước bụ bẫm, múp máp, đáng yêu. Tất cả các mèo con đã an uống khỏe mạnh, sổ giun, giấy WCF, Sổ Khám bệnh, số xăm, chíp xuất ngoại, giấy chứng nhận sức khỏe quốc tế đã sẵn sàng đi nước ngoài. Tất chúng đã sẵn xuất ngoại về Việt Nam trong tháng 5 này, chúng đã có thể ăn hạt, cùng các loại thịt, rau củ quả, đã được tiên chích đầy đủ theo yêu cầu, tiêu chuẩn của quốc tế, chúng đã sẵn sàng về nhà chủ mới yêu thương.

Đàn Mèo British Shorthair Đã Sẵn Sàng Về Việt Nam Với Chủ Mới Yêu Thương

ĐỊA CHỈ ORDER CHÓ – MÈO – HÀNG HÓA – THỰC PHẨM THEO YÊU CẦU.

: Quốc Lộ 13 – Phường chánh hiệp – Quận Thủ Đức – TP HCM (chi nhánh giao dịch và bảo hành)

Đặt mua sản phẩm

Bạn đang xem bài viết Tản Mạn Về Mấy Cách Tân Nghệ Thuật Trong Truyện Ngắn Nam Cao / 2023 trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!