Top 4 # Đọc Truyện Của Mèo Lười Ngủ Ngày Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Bộ Sách Văn Học Của Tác Giả Mèo Lười Ngủ Ngày

Nguời ta có câu : 1. Boss Đen Tối Đừng Chạy “Anh gặp em kiếp này chắc chắn kiếp trước chúng ta có duyên, anh yêu em kiếp này thì nhất định chúng ta kiếp trước nặng nợ nhau.” Duyên nợ gì thì cô không biết, nhưng mối quan hệ giữa cô và anh không thể dùng hai chữ “bình thường” để mà hình dung được. Cô vừa vào công ty anh hôm trước, hôm sau anh trở thành đối tượng xem mắt của cô, hại cô thiếu chút nữa thành nhân viên chuyên lừa lọc. Oan cho cô quá, tất cả là lão ba mấy chục năm làm viên chức truyền lại kinh nghiệm vàng ngọc làm hồ sơ xin việc cho cô đấy chứ!!! Đã thế, mẫu thân đại nhân chưa tìm được con rể quý thì đương nhiên không cam lòng, cô tiếp tục phải đi gặp một “tiểu văn thư” cuồng truyện giả tưởng, gì mà quay lại kiếp trước dạo chơi, gì mà hoàng tử, vương gia, hại cô bị đại boss đen mặt chỉ trích hồng hạnh vượt tường, dám đi xem mặt nam nhân khác sau lưng người yêu ?!?!?! Cô vẫn còn đang không hiểu anh có ý tứ gì thì đại boss đột ngột tỏ tình với cô đêm hôm trước, nhưng sáng hôm sau lại không thấy bóng dáng đâu, hóa ra anh xấu hổ vì lần đầu nói lên lời yêu, xách vali đi công tác từ sớm … Tình yêu của Bối Bối và Tiêu Dật không nhất thiết là oanh oanh liệt liệt, vừa gặp đã yêu, mà cứ dần dần một cách tự nhiên mà đến. Cô cũng không nhất định phải là mỹ nữ bẩm sinh, nếu đem ra cân đo đong đếm trong mắt anh thì cũng được danh hiệu ngũ quan thanh tú với ba phần ngọt ngào, bảy phần đáng yêu. Nhưng lại vẫn có thể khiến cho một đại boss cao cao tại thượng phải tim đập, chân tay luống cuống bởi trong tình yêu, người ấy luôn là một, là riêng, là duy nhất! “Boss đen tối, đừng chạy !!!” nhất định sẽ nhấn nút F5 cho tình yêu của bạn với vô số nhưng cung bậc tình cảm mà có lẽ lâu nay bạn đã không gặp!

Đông về, người ta cần lắm một vòng tay để sưởi ấm trái tim, tâm hồn và lấp đầy những khoảng trống. Có thể bạn không phải là nàng công chúa xinh đẹp nhưng trong mắt hoàng tử của mình bạn mãi là cô bé lọ lem- người sẽ nắm tay chàng đi đến cuối con đường hạnh phúc. Nếu bạn không tin , hãy thử trải nghiệm câu chuyện tình yêu của Bạch Ngưng và Nhậm Hàn trong cuốn sách “Hủ nữ Ga Ga”, bạn sẽ thấy rằng ai rồi cũng sẽ tìm được hoàng tử cho riêng mình.

Nhậm Hàn trong mắt của Bạch Ngưng có vô vàn bộ mặt : Nhậm tinh ranh , Nhậm ma vương, Nhậm đại công tử…là Á quân trong cuộc thi “Vô địch xấu xa” . Bạch Ngưng – trong mắt Nhậm Hàn lại là một thỏ trắng nhỏ, dung mạo thì ba phần thanh tú bảy phần đáng yêu…. Anh lấy việc bắt nạt cô làm niềm vui trong cuộc sống vốn cứng nhắc, tẻ nhạt của mình . Nhưng có ai ngờ…

Anh tiếp cận cô với ý đồ kiểm tra năng lực để cân nhắc thăng chức cho cô , nhưng liệu trong quá trình thực hiện âm mưu ấy trái tim có chịu nghe theo sự điều khiển lạnh lùng của lí trí hay nó sẽ tự đập theo nhịp điệu muôn thưở của loài người. Anh không phải là chưa từng yêu , mà thậm chí còn được phong danh hiệu là đào hoa công tử cộng thêm xuất thân từ một danh gia vọng tộc, tưởng như anh sẽ không bao giờ liếc mắt nhìn đến một đóa hoa bên lề như cô. Anh chưa từng cho ai được chạm tới con người thực sự của mình, anh dùng sự lí trí và lạnh lùng để che giấu cảm giác thiếu an toàn của bản thân mình . Chỉ đến khi cô xuất hiện , bằng một cách vô tình đã mở cửa trái tim anh , khiến cho anh hiểu được thế nào là yêu thương thực sự, tâm hồn anh mới có thể trở nên yên bình.

Cô là con gái nhà giàu mới nổi , cha cô bằng sự trung thực trong suốt cả đời mà vươn lên từ một người bốc vác thành một ông chủ lớn như ngày nay. Cô tưởng như có thể chạm tay đến hạnh phúc , nhưng tất cả chỉ là một giấc mộng, nhanh đến nhanh tan khi vị hôn phu bỏ trốn cùng bạn thân ngay trước ngày cưới. Một xã hội thượng lưu khắc nghiệt đã cho rằng cô là một vị hôn thê tuyệt tình đến nỗi không màng đến sự sống chết của chồng chưa cưới để tận hưởng cuộc sống tự do bên ngoài. Vì sự phản bội của những con người mà cô tin tưởng nhất, cô trở thành nỗi khinh bỉ trong mắt các gia đình danh giá. Nhưng ai có thể nhìn thấy nỗi đau và những giọt nước mắt đã chảy trong đêm, ai có thể cảm thấy trái tim đã vỡ vụn thành ngàn mảnh mà không một ai biết kia của cô. Cô đã cười, đã sống một cách mạnh mẽ để che giấu tất cả , khổ sở của cô không cần ai biết và cô cũng không cần đến sự thương hại của ai . Rồi anh đến, dù không nói một lời cảm thông hay an ủi nhưng anh hiểu hết sự ủy khuất mà cô đã chịu đựng , anh vẫn tin vào trực giác của tình yêu; dù cả thế giới có quay lưng lại với cô thì anh vẫn sẽ ở đó. Thậm chí dù bầu trời có sập xuống , anh sẽ nguyện trở thành bầu trời mới cho cô.

Tình yêu có thể hủy hoại nhưng cũng chỉ có tình yêu mới có khả năng hàn gắn những vết thương của trái tim. Liệu tình yêu của chàng đại công tử Nhậm Hàn có thể hàn gắn những mảnh vỡ của trái tim Bạch Ngưng ???

Văn phong tươi trẻ, tình tiết láu lỉnh, Hủ nữ Gaga chắc chắn sẽ thỏa mãn thú đọc sách nhanh mà sâu sắc của bạn đọc, nhất là giới trẻ.

Mèo lười ngủ ngày là bút danh của tác giả thế hệ 8x. Sở thích, kinh nghiệm, gu thẩm mỹ, quan niệm sống… của một người trẻ được tác giả thể hiện sinh động , dí dỏm trong Hủ nữ Gaga, cũng như trong một tác phẩm khác đã được dịch ra tiếng việt và rất được bạn đọc trẻ yêu thích – Boss đen tối, đừng chạy. Lấy bút danh Mèo lười ngủ ngày, nhưng trong tác phẩm, người viết không hề lười khi thành thật bày tỏ cái nhìn nghiêm túc về những vấn đề nghiêm túc trong đời sống nói chung và cuộc sống của người trẻ nói riêng. Đó là tấm lòng thành thực, để yêu, để lập nghiệp. Đây cũng là thông điệp của Hủ nữ Gaga.

Mời bạn đón đọc.

Top 7 Tác Phẩm Ngôn Tình Hay Nhất Của Tác Giả Mèo Lười Ngủ Ngày 2022

Nội Dung Chính Của Bài Viết

Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần

Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần nằm trong danh sách những bộ ngôn tình hay nhất của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày. Nội dung bộ truyện xoay quanh hai nhân vật chính là công chúa hồ ly Tang Chỉ và phượng hoàng Tuấn Thúc.

Nàng cứ tưởng hắn là một con gà trống nên cứ thế xông vào cắn hắn và vô tình làm hắn thua trận. Hắn nhớ mãi mối thù với nàng và sau đó lập mưu lừa nàng làm thổ địa ở trấn Bình Lạc. Nói hơi dễ nghe thì công việc hàng ngày của nàng cũng khá đơn giản chỉ cần chăm nom quản lý đời sống của người dân nhưng nói trắng ra là toàn những công việc của bà thím như bưng trà rót nước cho người phàm, còn phải làm mai mối cho người ta,…

Mỗi lần nhớ đến hoàn cảnh hiện giờ đang từng ngày trải qua của mình, nàng lại cứ nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa tên phượng hoàng Tuấn Thúc đó. Từ oán hận biến thành yêu thương, thật là chuyện đau đầu. Chẳng lẽ hắn đã lập mưu từ trước, ban đầu là thổ thần sau đó rồi đến Phượng Quân phu nhân?

Link truyện: http://webtruyen.com/nhat-ky-thang-chuc-cua-tho-than/

Trúc Mã Là Sói

Truyện ngôn tình Trúc Mã Là Sói thuộc thể loại thanh mai trúc mã, là một trong những tác phẩm được yêu thích của Mèo Lười Ngủ Ngày.

Anh và cô chơi thân với nhau từ rất nhỏ, thấu hiểu nhau từ những chuyện nhỏ nhất, biết hết những gì đối phương cần và hiểu hết những gì đối phương sắp nói ra. Một lần vô tình cô làm anh bị thương trên trán, để đền bù tổn thất của anh cô đã hứa rằng sau này lớn lên nhất định sẽ lấy anh làm chồng. Vết thương sẽ lành thế nhưng lời hứa lúc nhỏ của cô đã khắc sâu trong tim anh để tạo nên vết thương mới cho chính mình. Lời nói một khi đã thốt ra sẽ không nuốt lại được, cô sẽ mãi là người của anh. Lời hứa như một minh chứng tình yêu của hai người và quãng thời gian họ bước qua tuổi trẻ sẽ là minh chứng của hạnh phúc trong tương lai.

Link truyện: http://sstruyen.com/doc-truyen/truc-ma-la-soi/8230.html

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Truyện ngôn tình Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại không chỉ mang yếu tố hài hước mà còn được đánh giá là một trong những tác phẩm đặc sắc nhất của tác giả. Những tình huống có thể gây cười nhưng cũng có những tình huống làm trái tim bạn thắt lại, thấm đượm tình cảm và cũng thật thú vị cho cái gọi là tình yêu.

Nội dung truyện kể về cô gái trẻ Lục Vi bỗng dưng gặp phải vô số tình huống dở khóc dở cười, thậm chí có thể gọi là quái đản. Cô cùng nhóm bạn của mình vô tình bị đẩy vào một cuộc phiêu lưu bất đắc dĩ và cùng nhau hé mở những bí mật đang bị che giấu. Bên cạnh đó, cô còn phải đối mặt với bản thân mình, sự lựa chọn của trái tim trong tình cảm. Một Quý Quân mà cô đã có cảm tình từ khi còn chưa biết anh là ai, sau lại càng day dứt về quá khứ của họ. Một Nam Huyền ngây thơ như đứa trẻ, vô duyên vô cớ bước vào khiến cuộc sống của cô có thêm nhiều màu sắc. Một Dạ Li tinh quái, đem đến cho cô phiền phức nhưng cũng không thể phủ nhận những điều tốt đẹp mà anh mang lại. Không biết ai mới là sự lựa chọn cuối cùng của Lục Vi?

Link truyện: http://sstruyen.com/doc-truyen/hang-da-nhan-mien-tra-lai/3402.html

Hưu thư khó cầu

Cuộc sống Liêm Chi bắt đầu những vấn đề mà trước đây cô chưa từng trải qua bao giờ, phải cùng mẹ chồng đấu trí đấu dũng, phải làm con dâu tốt, khổ cầu hưu thư. Mẹ chồng phúc hắc không phải là quả hồng mềm dễ nắn bóp, bên này tướng công ngu ngốc của nhà mình cũng hết sức quỷ dị, lại thêm một đám đại đại tiểu tiểu nha hoàn, sai vặt, bà tử bụng dạ hẹp hòi chuyện xưa cứ thế mà bắt đầu.

Link truyện: http://sstruyen.com/doc-truyen/huu-thu-kho-cau/2148.html

Kế Hoạch Mai Mối

Cô là một bà mối mát tay, mối nào cũng thành đôi nhưng một ngày lại gặp phải một đơn hàng thật khó xử lý từ một khách hàng kỳ lạ Hạ Hà Tịch. Trải qua bảy lần mai mối cho hắn vẫn không thành công. Điều này làm bà chủ Tiểu Mộc vô cùng hoang mang, lo lắng. Trường hợp này chắc không phải là “bắn súng không nên phải đền đạn”?

Link truyện: http://sstruyen.com/doc-truyen/ke-hoach-mai-moi/1422.html

Boss đen tối, đừng chạy!

Boss đen tối, đừng chạy! chắc chắn sẽ mang đến cho người đọc những cung bậc cảm xúc chưa từng có từ trước đến nay. Gặp nhau kiếp này có lẽ do kiếp trước có duyên. Duyên nợ hay không thì cô không biết thế nhưng mối quan hệ hiện giờ giữa cô và anh thì không thể dùng hai từ “bình thường” để hình dung. Hôm trước gặp nhau ở công ty thì bất chợt hôm sau anh lại biến thành đối tượng xem mắt của cô và xém tí nữa đã hại cô trở thành một nhân viên chuyên lừa lọc.

Hôm trước anh Boss nói lời tỏ tình thì hôm sau đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Hóa ra anh xấu hổ đến mức không dám gặp mặt cô, không nói không rằng hôm sau đã xách vali đi công tác từ sớm. Tình yêu giữa Bối Bối và Tiêu Dật oanh liệt như thế nhưng hai người đến với nhau rất tự nhiên. Tình yêu làm cho một đại boss cao cao tại thượng phải tim đập, chân tay luống cuống bởi người ấy luôn là một, là riêng, là duy nhất.

Link truyện: http://sstruyen.com/doc-truyen/boss-den-toi-dung-chay/1553.html

Mùa đông tràn về giá lạnh, giá như có một vòng tay ấm áp sưởi ấm trái tim giá lạnh và lấp đầy khoảng trống con tìm thì hạnh phúc nào bằng. Bạn có thể không xinh đẹp, quyến rũ nhưng đối với chàng trai yêu bạn thật lòng thì bạn chính là nàng công chúa Lọ Lem xinh đẹp để chàng nắm tay đi đến cuối cuộc đời. Cuộc đời không đẹp như mơ nhưng cũng không phải không tồn tại những tình yêu đẹp, giống như câu chuyện tình yêu của hai nhân vật chính Bạch Ngưng và Nhậm Hàn trong bộ ngôn tình ” Hủ nữ Gaga “. Rồi ai cũng sẽ tìm được chàng hoàng tử của riêng mình.

Trái tim tan vỡ và mang đầy đau khổ do tình yêu nhưng phương thuốc hiệu quả nhất để điều trị cũng chỉ có tình yêu mà thôi. Những gì mà Bạch Ngưng đã trải qua, liệu có được chàng công tử Nhậm Hàn bù đắp bằng một tình yêu chân thực hay không? Nét văn phong tươi trẻ đan xen những tình tiết láu lỉnh, chắc chắn rằng tác phẩm sẽ mang đến cho bạn đọc trẻ những cảm nhận sâu sắc nhất.

Link truyện: http://sstruyen.com/doc-truyen/hu-nu-gaga/2995.html

Đọc Truyện Tiếng Mèo Kêu

Con mèo còm nhom chạy vọt ra khỏi “căn nhà” rách nát. Theo sau chân nó, bụi đất trên mảng tường lả tả rơi xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vết chân mèo.

Cái nắng chang chang lạ lẫm của một ngày giáp Tết, cái nắng kèm với gió Lào khiến màu xanh của bầu trời chẳng mang màu dịu mát. Nắng chói chang, giữa ban ngày, một tiếng mèo kêu khiến ai gần đấy cũng sởn da gà. Con mèo vẫn cứ kêu, ngoài xóm có ai chửi đổng, chửi con mèo nhà ai mất nết, ban ngày ban mặt kêu như gọi hồn người chết về.

Lão Tứ chẳng biết từ đâu đi tới, đá con mèo bay từ cổng vào giữa sân. Nó kêu ngoéo rồi xù đám lông xơ xác, ngoác cái mồm với những chiếc răng nhọn hoắt, tiếng gầm gừ trong cổ họng, cái đuôi trật trầy xương với lông của nó cũng dựng cả lên. Nhìn con mèo gớm ghiếc.

– Mẹ con mèo ! Im đi cho bố nhờ ! – Lão hục hặc rồi bước về nhà. Con mèo vẫn xù lông, trân trân nhìn lão. Lão quay lại thấy cái dáng ngoan cố của con mèo, bực mình, lão lại gầm lên : – Cẩn thận ông cho mày thành tiểu hổ.

Con mèo như hiểu tiếng người, nó rùng mình run sợ, quay ngoắt mình, chạy biến vào nhà. Nó bay qua bậu cửa gỗ mục, chân đáp êm ru xuống nền đất nện, vậy mà tường nhà vẫn rung lên, bụi đất từ trên tường lả tả bay xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vết chân mèo.

****

Con mèo rón rén đến bên người phụ nữ nằm trên cái chõng tre. Cái chõng mục nát. Nhìn đi nhìn lại, trong “căn nhà” ấy, chẳng có gì đáng tiền, cũng không có không khí Tết, trong nhà chỉ có một người bệnh còm cõi da bọc xương nằm thở yếu ớt, bên cạnh cô là một con mèo còm nhom trơ trụi. Cơn ho lại ập đến, người phụ nữ ấy ho một tràng dài, khóe môi cô ươn ướt vị tanh tanh. Cô thở hổn hển, mệt nhoài nhìn con mèo. Con mèo liếm láp bàn tay cô, bàn tay đã bị rớt rụng, chẳng còn những ngón. Rồi đôi mắt nó long lên, màu xanh của mắt nó biến thành màu hung dữ. Nó lại gào lên thảm thiết. Nhịp thở của người phụ nữ đã tắt. Tim ngừng đập, cô ngừng thở, nhưng đôi mắt cô không nhắm. Con mèo vẫn ngoeo ngoéo, tiếng kêu đau đớn xé lòng, nó kêu không chỉ như gọi hồn người chết, nó kêu như con khóc mẹ. Con mèo vẫn kêu.

Ai cũng thấy phiền bởi tiếng mèo kêu, tiếng kêu rờn rợn làm không khí Tết trùng xuống. Con mèo lại lao ra ngoài sân, lớp bụi rụng theo vết chân nó. Đám lão Tứ bên bàn nhậu bực bội, tiếng mèo kêu khiến mấy lão đang cầm chén rượu lại phải đặt xuống. Lão Bình, lão Hoành dắt díu nhau, chân nam đá chân xiêu bước đến, trên tay mỗi lão cầm một viên gạch, nhìn thấy con mèo ngoài sân, hai lão đáp gạch chan chát. Con mèo lùi lại, tránh đòn. Hai lão lại khoác vai nhau quay về nhà lão Tứ, không quên bỏ lại vài câu chửi :

– Im đi cho bố mày uống rượu ! Kêu nữa bố mày thịt !

Con mèo chỉ gầm gừ trong cổ họng, nó xù hết người, rồi lại vào “nhà”, nó đau đáu lặng nhìn đôi mắt không nhắm của người phụ nữ. Nó đi qua đi lại, những ngón tay ngón chân bị cụt khiến nó hụt hẫng, chẳng bước nữa, nó dừng lại, liếm láp. Nó không như con người, nó chẳng sợ một người hủi.

****

Bên nhà lão Tứ, đám nhậu đã tàn. Lão Bình gật gà gật gù cưỡi chiếc xe to bè đi ra khỏi ngõ, lão Hoành đi sau, cũng vậy. Con mèo rón rén nhảy lên yên xe từ lúc nào. Xe lắc lư. Con mèo bám những móng vuốt sắc nhọn vào yên xe. Nó kêu, tiếng kêu của nó khiến tóc gáy lão Hoành dựng ngược, vướng víu, lão tháo mũ bảo hiểm vứt xuống đường, chiếc mũ lăn lông lốc vào vỉa hè. Con mèo vẫn kêu, một luồng khí lạnh lướt qua lưng lão. Mặt lão trở nên tái xám, lão quay lại thấy con mèo còi xù lông, dựng đuôi, đôi mắt nó sáng rực, nó gầm gừ đe dọa lão. Lão quờ tay ra sau để hất con mèo, con mèo nhanh chân hơn, nó vụt lao xuống vệ đường. Lão Hoành quay lại giữ tay lái, nhưng không kịp nữa, lão chỉ kịp nhìn thấy mình đâm thẳng vào chiếc ô tô đi ngược đường. Thân thể lão cùng chiếc xe máy nát bét, máu tong tong chảy giữa đường, máu tanh nồng trộn với đất bụi. Người ta xúm xít lại xem vụ tai nạn, rồi người ta kết luận lão Hoành do uống rượu khi điều khiển xe máy nên gây ra tai nạn và tử vong.

****

Lão Tứ mặt vẫn đỏ gay đỏ gắt nằm trên tấm sập gụ giữa nhà. Thằng cu con vào lay mãi lão mới lóc ngóc dậy.

– Sao ?

– Bác Hoành bị tai nạn, chết rồi bố ạ. – Hai từ “chết rồi” làm lão tỉnh ngủ, tỉnh cả cơn say. Lão hỏi vội con.

– Tai nạn ở đâu ?

– Ngay ngoài ngõ nhà mình ạ.

Nghe đến đấy lão lập cập bò dậy, xỏ ngay đôi dép chạy ra ngoài. Cả đám đông đang xúm xít, lão gạt người ta ra mà chen vào. Lão bạn nhậu của lão chỉ còn là đống thịt nát nằm trên đường. Lão chẳng dám lại gần, chính lão cũng thấy gớm ghiếc, lão chạy đến cống nôn thốc nôn tháo, nôn ra cho bằng được những đồ nhậu, những rượu, những sự sợ hãi. Vợ lão Hoành chạy đến, mắt đỏ hoe, túm lấy lão Tứ mà giật, mà lắc.

– Trả chồng cho tôi ! Trả chồng cho tôi ! Rượu với chè !!!

Vợ lão Hoành tóc tai rũ rượi cả, ả buông lão Tứ ra, ả ngồi lê lết trên đường, ả khóc, ả gào, ả đớn đau. Dù ngày thường người ta có ghét ả đến đâu thì hôm nay trông thấy ả như vậy, có người nói “Nhà này năm nay mất tết”, người thì “Ghê quá”, nhưng cũng có người động lòng rơi giọt nước mắt. Nhà ả nổi tiếng bán thuốc vừa đắt lại bỏ mặc người mua. Ả thích thì bán, ả không ưa thì mời đi chỗ khác. Mới chín giờ tối có người đến mua thuốc hạ sốt cho con ả cũng mặc, con người chứ con ả mà ả lo. Ấy vậy mà người ta vẫn mua ở hàng ả, vì ả có bằng trung cấp dược, trước làm y tá trên thành phố rồi mới về đây. Bởi thế mà ả tự tung tự tác.

Mãi sau lão Bình mới chạy đến, cái bụng phệ của lão lấm tấm mồ hôi. Nhìn cô em dâu, lão biết cái tin lão vừa nghe thấy không phải đứa nào nó thù ghét mà chửi rủa nhà lão. Lão dù sợ xanh mặt nhưng cũng cố hốt xác em trai, nhặt nhạnh đem về mai táng.

****

Khóc mãi cũng mệt, bên nhà lão Hoành chỉ còn tiếng rên ư ử, tiếng sụt sùi. Lão Bình, lão Tứ thất thần ngồi đừ ra. Con mèo lại kêu. Tiếng kêu của nó khiến đứa trẻ đang ngủ trong nhà khóc ré lên khiến hai lão giật mình thon thót. Con mèo kêu một lúc lại im bặt. Nửa đêm, gió thốc qua nhà, giật cánh cửa mở toang. Gió kéo ngược, dựng những đôi mắt lim dim gật gù bên linh cữu. Họ ngước mắt dậy. Con mèo còi xù lông, nhe răng nhọn hoắt, chiếc đuôi trầy trật của nó dựng thẳng, khẽ rung theo tiếng gầm gừ của nó. Đôi mắt xanh hung dữ của con mèo rọi thẳng vào mắt lão Bình. Lão hốt hoảng nhận ra là con mèo ban chiều, lão ú ớ trong cổ họng :

– Mèo ! Có mèo !

Con mèo thấy lão hét vậy, gầm gừ rồi nhảy vọt ra cửa, trốn vào đêm tối. Cả nhà lão Hoành bị đánh thức lại lục tục mò dậy. Cả đêm, nhà ấy mất ngủ. Lão Bình từ lúc ấy cứng họng, cứ ấp a ấp úng “Mèo ! Mèo”.

Hôm sau, đám đưa nhanh gọn. Chẳng kèn trống rầm rộ, chẳng nhiều người đến viếng, lác nhác vài người. Ông Bình, anh trai lão Hoành như dở như điên, vẫn cứ lẩm bẩm “Mèo!Mèo”. Họ nhẹ nhàng thả chiếc quan tài xuống, những nắm đất bay xuống cái hố sâu, họ lấp đất nhanh lắm, nhanh như thể họ sợ cái thân hình phì nộn đầy những máu những mỡ của lão Hoành sẽ bốc mùi, ám vấy vào họ. Vút ! Con mèo còi bay qua đạp đổ que nhang vừa thắp, bát cơm cúng lăn lông lốc vãi những hạt cơm trắng lên mặt đất. Nó hiên ngang đứng trên nấm mộ, gầm gừ đe dọa. Chân trước nó cào cào bới đất. Rồi nó nhảy vào người lão Bình cào cắn. Đám người hốt hoảng chắp tay khấn vái, lão Bình khóc ré lên như đứa trẻ, tay chân luống cuống hất con mèo. Lão Tứ nhận ra con mèo ấy,là con mèo còi xác xơ, lão đuổi theo nó. Con mèo chạy nhanh qua những nấm mộ, nó cứ lao về phía trước. Nó thoát thân. Lão Tứ gập người thở hồng hộc. Lão nhìn quanh, giờ lão trơ trọi, mất phương hướng giữa bãi tha ma. Gió đập cành tre vào với nhau, tiếng chim lợn kêu éc éc. Đám người nhà lão Hoành chỉ như chấm nhỏ, lão Tứ hướng theo phía ấy mà đi về, đôi chân lão run cầm cập.

****

– Mình vào nghỉ ngơi đi ! – Vợ đưa cho lão Tứ cái khăn mặt còn xâm xấp nước. Lão lau vội lau vàng, lau hết mùi người chết, lau những giọt mồ hôi nồng. Đưa trả chiếc khăn cho vợ, lão giật mình, chiếc khăn chuyển màu đỏ, chiếc khăn đầy những máu, lão tuột tay, chiếc khăn rơi xuống đất. lão nhìn lại, vẫn cái màu cháo lòng chứ có màu nào đâu, chắc là do lão thần hồn nát thần tính đấy thôi.

– Mình sao thế ? – Vợ lão hỏi, nét mặt đầy lo lắng.

– Không sao. Ngoài đồng nắng quá nên tôi hơi nhức đầu hoa mắt thôi.

– Mình nghỉ ngơi đi. Gớm nắng nóng, lại đám ma đám chay. Còn đâu mà Tết. – Vợ lão loẹt xoẹt đôi dép đi ra sân rửa mấy tấm lá rong. Hôm nay đã hai tám Tết.

Lão Tứ đặt mình xuống cái sập gụ, đôi mắt lão lim dim nhưng tim lão đập mạnh, lão nhớ lại lúc con mèo bay qua đạp đổ bát cơm cúng là mồ hôi lại mướt sống lưng lão. Lão cố nghỉ ngơi, nhưng vừa chợp mắt thì tiếng mèo kêu khiến lão bật dậy. Cái giống mèo ấy vừa xấu vừa đáng ghét. Với lão, con mèo ấy cũng chẳng khác gì chủ của nó, ốm o, rách nát, chẳng được tích sự gì. Lão nhớ sau dạo vợ cũ của lão bị bệnh chuyển ra ở một mình một thời gian thì ở bên ấy xuất hiện một con mèo, con mèo cũng ốm nhách, nhưng nó là con mèo lắm điều. Con mèo ấy rất biết cách kêu, nó kêu đúng lúc, khi chủ nó đau cần thuốc, khi chủ nó đói cần ăn là con mèo ấy sẽ kêu thật lực, để có người để ý, lần nào lão Tứ cũng là người không chịu nổi tiếng kêu. Thực ra lão cũng chẳng tốt với vợ cũ như vậy đâu, nhưng ngày xưa nếu không có của nả của gia đình nhà vợ, chắc lão cũng không giàu lên được, lão sợ vợ cũ bù lu bù loa lên, nên lão nhịn, đôi ba ngày lại có người qua để bát cơm miếng rau, họa hoằn thì có miếng thịt dính đầy mỡ. Lần này, tiếng mèo kêu không chỉ khiến lão bực mình mà còn nén vào lòng lão sự sợ hãi. Mắt nhắm mắt mở, lão bò dậy, xỏ đôi dép rồi đi ra ngoài ngõ. Vợ lão thấy lão bước ra khỏi nhà với dáng dấp bất thường liền đuổi theo. Tiếng bước chân sau lưng khiến lão Tứ giật mình, lão cố quay người lại mà không thể cử động, đôi chân lão cứ thế bước về phía trước, vội vã hơn. Lão đi như ma đuổi, chẳng mấy chốc đã đến trước “căn nhà” ấy. Com mèo còi đang đứng giữa sân, vừa trông thấy lão Tứ, nó gầm gừ tự vệ, nhe những cái răng nhọn hoắt đe dọa lão Tứ. Lão Tứ rút dép dưới chân ném thẳng vào con mèo, nó nhảy vút, nhưng vẫn bị cả chiếc dép của lão Tứ bay vào người, nó gầm ghè rồi lao vào nhà, bay nhanh qua bậu cửa. Lão Tứ đã nhặt kịp hòn đá khá to ném trúng bậu cửa, con mèo trúng thêm đòn nữa. Vệt máu rớt ở bậu cửa, lão Tứ đuổi tới cùng, nhưng khi lão vừa bước qua cánh cửa mục ruỗng, lão thấy mùi lạ. Một mùi hôi thối khó chịu, và đập vào mắt lão là xác người vợ cũ đã dần hoại tử. Ruồi nhặng bay vo ve trên chõng tre. Đôi mắt mở trân trân của người vợ cũ khiến lão trở nên bấn loạn. Con mèo còm nhom đang ở bên xác người “mẹ” của nó, nó kêu, nó gào. Tiếng kêu gọi hồn người chết về. Lão Tứ hoảng sợ, chân tay lão đơ cứng lại, những cơn đau dồn dập ập đến, lão lết ra khỏi căn nhà mục nát, lão khó khăn đưa tay lên giữ chặt phía ngực trái. Bước chân lão loạng choạng, khắp người mồ hôi toát lạnh ngắt, lão nôn, nôn thốc nôn tháo, nôn cả cái thứ mật vàng nhờ nhợ.

– Mình ơi ! Mình sao thế ? – Vợ lão lúc ấy mới chạy đến, mớ tóc dài xõa bung chưa kịp buộc lại. Ả chạy đến đỡ lão chồng to lớn.

– Chôn ! Chôn đi ! – Lão Tứ nói, chới với, đứt đoạn. Từ miệng lão ộc máu. Lão chết.

– Cứu ! Ai giúp chồng tôi với ! – Vợ lão hét lên trong hoảng loạn.

Chỉ có tiếng mèo kêu trong nhà đáp lại lời ả. Một lúc sau mới có tiếng chân ở gần đấy chạy đến.

****

Ngay chiều hôm ấy người ta chôn xác người vợ cũ. Họ không dám đến gần nhưng không còn cách khác, người chết thì phải chôn. Người ta chôn cái xác ấy ở một khoảnh đất cách biệt những ngôi mộ khác. Không kèn không trống, không người đưa. Con mèo là “người” thân duy nhất của người đàn bà bị hủi cũng không xuất hiện. Khi người ta đang xúc đất hất xuống quan tài, tiếng mèo kêu lại vang lên. Đám trai cầm những chiếc xẻng tay run rẩy. Con mèo còm nhom trầy trật què quặt bước đến. Nó trừng đôi mắt nhìn bọn người lạ. Cả đám ấy dạt ra không dám đến gần con mèo, họ sợ bị mèo ám, sợ bị trừng phạt. Chỉ có kẻ yếu bóng vía mới vậy. Con mèo nhe răng như cười khẩy, nó quất đuôi, nhảy xuống huyệt sâu, nằm gọn ở phía đầu quan tài. Đám trai do dự một hồi rồi tiếp tục hất đất. Đôi mắt của người nằm trong quan tài từ từ khép xuống, khóe môi dường như đang cười.

Ở lũy trẻ ở phía xa, một cậu bé chừng bảy tám tuổi nhìn về phía đám người. Mắt cậu rơm rớm, cậu khóc. Một con mèo con từ bụi tre đi ra, quấn lấy chân cậu bé, liếm láp, nựng nịu. Cậu ôm con mèo vào lòng, cậu gạt nước mắt, bình thản ôm con mèo về nhà.

Gió thổi, những thân tre cao vút đập vào nhau kẽo cà kẽo kẹt. Con mèo nhỏ kêu một tiếng xót xa.

Đọc Truyện: Siêu Cấp Cổ Võ

Tác giả: Quỷ Cốc Tiên Sư

Chương 1166: Sơn trang tới chỉ mèo sọc vàng!

Converter Dzung Kiều cầu khen thưởng

“Này, cái này đứa nhỏ chẳng lẽ là được ta chân truyền sao! Vẫn chưa tới 2 tuổi đều biết tán gái, nhỏ như vậy liền hiện ra tên háo sắc bản tính?” Trần Tấn Nguyên trong lòng thầm nhũ, trên mặt nhưng là chất đầy nụ cười, “Không nhìn ra ta con trai ngoan còn là một ngự tỷ khống, cũng tốt, cùng ba sau khi trở về, sẽ để cho người đem cô bé kia nhà dò nghe, cho thằng nhóc ngươi kết hợp một chút.”

Đương nhiên là câu nói đùa, mục đích chỉ là muốn mau chút rời đi sân bay, lôi phong chú nói qua phải làm cho tốt chuyện không lưu tên, nếu không chờ lát nữa những người đó tràn ra, mình cũng không tốt thoát thân. Nhưng mà một câu nói này nhưng là rước lấy Jessica quyến rũ xem thường, Albert lại là làm duyên, làm dáng.

“Ba, ngươi thật là một bại hoại!”

“Ta nơi nào hư?”

“Ngươi chính là xấu xa!”

“Ba, ngươi nói ta có phải hay không rất xui xẻo à?”

“Cái gì?”

“Ta lần đầu tiên ngồi máy bay, liền gặp lên máy bay xảy ra tai nạn, ngươi nói ta có phải hay không rất xui xẻo?”

“Ừhm! Đích xác rất xui xẻo!”

. . . Cha con hai người cười đùa ra sân bay, sớm có Trần thị sơn trang người đang đợi, ba người trực tiếp lên xe, xe rất nhanh khởi động, đi ngoại ô phía đông đi.

“Hoa nhỏ, mới vừa rồi thấy không, lão gia trở về! Còn mang về một cái mèo sọc vàng cùng một cái đứa nhỏ!” Hậu viện phòng bếp, một cái hổ đầu hổ não người tuổi trẻ, đang một bên phô trương trước cường tráng bắp thịt vỗ củi đốt, vừa hướng bên cạnh rửa rau cô gái bát quái.

“Ngươi mới biết à!” Cô gái ném cho người tuổi trẻ một cái liếc mắt, một bên rửa rau vừa nói, “Vậy phụ nữ nước ngoài, nói không chừng sau này sẽ là chúng ta Thất phu nhân, nếu để cho lão gia biết ngươi kêu nàng mèo sọc vàng, cẩn thận không ăn nổi bao đi.”

Người tuổi trẻ nuốt ngụm nước miếng, cười khan một tiếng nói, “Ta cũng là tùy tiện nói một chút, nơi này có không người khác!”

“Ta không phải người khác sao?” Cô gái lại là một cái liếc mắt, “Cẩn thận ta đến lão gia trước mặt nói với ngươi một trạng!”

“Hì hì! Hoa nhỏ, hai ta ai với ai à!” Người tuổi trẻ thiển thiển cười một tiếng, buông xuống trong tay lưỡi rìu, đi tới bên người của cô gái, “Ngày hôm trước ta trở về một chuyến quê quán, cha ta mẹ cứ thúc giục ta cưới vợ, ngươi nói hai ta có phải hay không thích hợp một chút tính!”

Cô gái tròn hạng mục trừng một cái, gò má đỏ ửng, “Ngươi nói bậy nói bạ cái gì?”

Người tuổi trẻ tú liền một chút hắn vậy hùng tráng cơ ngực, tao túi nói , “Mặc dù ta chẳng qua là sơn trang phu khuân vác, nhưng nói thế nào đi nữa ta cũng là vị hậu thiên sơ kỳ cao thủ, sẽ không cho ngươi mất mặt!”

“Ngươi. . .”

“Hì hì, ta biết các ngươi cô gái đều thích cường giả, ngươi yên tâm, ta cũng biết trở thành cường giả, nếu như có một ngày, ta cũng có thể trở thành hướng lão gia như vậy tồn tại, vậy thì thật là. . . À, hoa nhỏ, ngươi đừng đi à!” Người tuổi trẻ trong mắt hiện ra vô hạn hướng tới, vậy mê ly trong con ngươi, tựa như thấy được vô số người đẹp hướng hắn nhớ nhung trong lòng, cùng hắn từ trong mộng đẹp lúc tỉnh lại, cô gái đã bưng tắm xong thức ăn đi vào phòng bếp.

“Đại Ngưu, ngươi tiểu tử thúi này, củi đốt phách đã được chưa?” Tự cửa phòng bếp lộ ra một cái lão đầu râu bạc đầu, quát mắng tiếng theo tới, thanh âm hồn dầy vô cùng, lại cũng là là hậu thiên cao thủ.

“Tốt lắm, tốt lắm, lập tức tốt!” Người tuổi trẻ cả người run lên, nhanh chóng vui vẻ chạy đi bửa củi lửa.

. . . Jessica mẹ con đến, để cho Trần thị sơn trang nhấc lên một đạo không nhỏ gợn sóng, trong sơn trang rất nhiều người làm đều ở đây lúc không có ai nghị luận Trần Tấn Nguyên chuyện phong lưu, bọn họ đều biết Trần Tấn Nguyên phong lưu, chỉ là vợ cũng cưới vợ sáu bảy cái, nhưng là bọn họ lại không nghĩ rằng Trần Tấn Nguyên lần này còn trêu chọc liền phụ nữ nước ngoài, hơn nữa còn mang về một cái hơn một tuổi con trai.

Khá hơn chút người cũng đang chờ xem kịch vui, bởi vì là ở bọn họ trong ấn tượng, mấy vị phu nhân đều là như lang như hổ, hôm nay Trần Tấn Nguyên dám can đảm mang về đối với ngoại quốc mẹ con, quỳ xin là không thiếu được.

Bất quá kết quả lại để cho bọn họ thất vọng, Trần Tấn Nguyên đi nước Mỹ tiếp Jessica sự việc, người nhà đều biết, duy nhất bất ngờ là Trần Tấn Nguyên mang về một đứa con trai tới, bất quá chuyện này Trần Tấn Nguyên cũng đã sớm ở trong điện thoại thông báo qua mẹ.

Mẹ biết nhiều hơn cái cháu trai, cao hứng còn không kịp, đối với Trần Tấn Nguyên trách mắng, đã sớm quên mất, bà nội lại là ôm cái này ngoại quốc cháu chắt trai cười không ngậm miệng lại được, chỉ có cha còn không nhẹ không nặng quở trách một lần Trần Tấn Nguyên mấy câu.

Còn như Lưu Dung, Hứa Mộng cùng nữ, đã đối với Trần Tấn Nguyên mê gái miễn dịch, coi như Trần Tấn Nguyên ngày hôm nay kéo 1 toa xe lửa người phụ nữ trở lại, bọn họ cũng chỉ sẽ ở trong lòng mắng to Trần Tấn Nguyên cầm thú, hết thảy chẳng qua là Trần Tấn Nguyên sai, Jessica cùng Albert là vô tội, đối với Jessica cái này mới gia nhập tới chị em gái, các nàng rất đại độ bày tỏ hoan nghênh.

“Chuột Nhắt, kêu quá bà nội!”

Bà nội đem Albert ôm vào trong ngực, nụ cười trên mặt nát giống như một đóa hoa cúc nở rộ vậy, Trần Tấn Nguyên cho Albert nổi lên cái tên tiếng Trung chữ kêu Trần Hạo, vì vậy từ bà nội trong miệng gọi ra, liền thuận lý thành chương thành Chuột Nhắt.

Albert chợt lóe ánh mắt, tò mò nhìn vị này quá bà nội, có lẽ hắn không hiểu tại sao vị này quá bà nội nhìn qua như thế tuổi trẻ.

“Ồ!” Bà nội trên mặt thoáng qua vẻ nghi hoặc, xoay mặt nhìn về phía Trần Tấn Nguyên, “Tấn Nguyên, ngươi không phải nói Chuột Nhắt rất thông minh sao? Tại sao dường như nghe không hiểu ta lời nói!”

Trần Tấn Nguyên bật cười khanh khách, “Bà nội, Chuột Nhắt chỉ biết nước Mỹ tiếng nói, lại không học qua tiếng Hoa, vậy có thể nghe hiểu ngươi đang nói gì à!”

Mọi người đều cười, mẹ đem Jessica cái này ngoại quốc con dâu kéo đến bên người hàn huyên, cũng may Jessica nhiều ít hiểu chút tiếng Hoa, mặc dù nói không quá trôi chảy, nhưng là cơ chủ ý tư vẫn có thể biểu đạt rõ ràng, hắn ở giữa mẹ thỉnh thoảng hướng Trần Tấn Nguyên đưa tới trách cứ ánh mắt, hiển nhiên là ở Jessica trước mặt trách mắng mình.

Một lát sau, cha nói , “Tấn Nguyên, một hồi để cho người chọn cái giờ lành ngày tốt, mở ra từ đường, để cho Chuột Nhắt nhận tổ quy tông!”

“Biết ba!” Trần Tấn Nguyên gật đầu một cái, Trần gia con cháu nhưng là không thể lưu lạc bên ngoài, cùng vào từ đường lạy tổ tông, vậy Albert liền có thể chính thức đổi tên là Trần Hạo, trở thành Trần gia danh chánh ngôn thuận đời sau.

Hết thảy đều là thuận lợi như vậy, Jessica cũng không có giống như tới TQ trước lo lắng như vậy bị bài xích, Albert có Trần Nhiên cùng Trần Yên Nhi cái này hai anh chị, tiếng cười vui cũng nhiều rất nhiều, mẹ con hai người bắt đầu từ từ thích ứng Hoa Hạ cuộc sống mới.

Đêm.

Trần Tấn Nguyên sống một mình một phòng, không có bất kỳ người phụ nữ hầu hạ, bởi vì là hắn trong lòng có rất nhiều bí mật, cho tới bây giờ không có trước bất kỳ ai thổ lộ qua.

Ngồi xếp bằng trên giường, mượn Tà Đế xá lợi ở giữa nguyên tinh, ngồi 4 tiếng, đột nhiên mở hai mắt ra, chỉ cảm thấy cả người tinh thần sáng láng, Hoàng Đế Nội Kinh mơ hồ lại có tinh tiến.