Top 20 # Mèo Hoàng Anh / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Dinh Vua Mèo Hoàng A Tưởng / 2023

Xưa kia, Hoàng Yến Chao, người dân tộc Tày, là thổ ti cai trị xứ Bắc Hà (tỉnh Lào Cai), dân trong vùng quen gọi là “Vua Mèo” đã cho xây dựng dinh thự tại châu Bắc Hà để khẳng định uy quyền và sự giàu của mình. Gần 100 năm trôi qua, dinh Vua Mèo vẫn đứng sừng sững giữa bao la núi đồi, trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng của Bắc Hà.

Khởi công năm 1914 song đến năm 1921 dinh Vua Mèo mới được hoàn thành. Chủ nhân của đinh là cha con Hoàng Yến Chao, Hoàng A Tưởng. Hoàng A Tưởng cũng là một thổ ti ở Bắc Hà cho đến ngày Lào Cai được giải phóng. Vì thế, ngoài cái tên dinh vua Mèo, người ta còn gọi đây là dinh Hoàng A Tưởng.

Tương truyền, dinh thự vua Mèo Hoàng A Tưởng đươc thầy Tàu về xem thế đất theo phong thủy. Dinh tọa lạc trên một quả đồi rộng ở châu Bắc Hà, nay là trung tâm thị trấn huyện Bắc Hà, phía sau và hai bên đều có núi, phía trước có một dòng suối uốn lượn và có núi thế mẹ bồng con. Thế đất “tựa sơn đạp thủy” vững chãi, với mong muốn dòng họ được quyền quý, con cháu đời sau vinh hiển. Khu dịnh thự vua Mèo đã đạt đến trình độ thiết kế tinh xảo và nổi lên với quy mô đồ sộ tại vùng núi cao xa xôi, hùng vĩ như Bắc Hà.

Dinh Hoàng A Tưởng được hoàn thành từ năm 1921.

Mặt tiền dinh Hoàng A Tưởng.

Cầu thang đi lên sảnh chính.

Từ ban cong dinh Hoàng A Tưởng nhìn ra là một vùng đồi núi.

Cổng chính vào dinh Hoàng A Tưởng.

Cửa sổ tròn hình bông hoa có chức năng lấy ánh sáng.

Sân chính trong khu dinh Hoàng A Tưởng.

Khu dinh thự vua Mèo là một kết cấu kiến trúc khá đặc biệt so với kiến trúc các dinh thự khác tại Việt Nam thời bấy giờ. Dinh vừa là nơi để ở của cha con Hoàng Yến Chao, Hoàng A Tưởng song cũng là nơi làm việc và còn có chức năng pháo đài bảo vệ. Toàn bộ dinh có kiến trúc hình chữ nhật liên hoàn khép kín, với tổng diện tích 4000m2, có tường rào bảo vệ, bốn phía tường đều có lỗ châu mai như pháo đài và có lính canh giữ.

Dinh được hai kiến trúc sư người Pháp và người Trung Quốc thiết kế. Vì vậy, kiến trúc của dinh có sự hòa quyện giữa kiến trúc Pháp hồi thế kỉ 17 -18 và kiến trúc phương Đông. Trong đó nổi lên là các nét kiến trúc phương Tây được thể hiện trong những chi tiết như họa tiết cành nguyệt quế đắp nổi trên các cửa vào, biểu tượng cho hạnh phúc và thịnh vượng; cửa lan can trổ ra hình vòm, cột nhà thanh thoát, lan can, cầu thang vòng, hành lang lát gạch…

Hệ thống cửa vòm, cột tròn và họa tiết trang trí hình lá nguyệt quế theo kiểu Pháp.

Khu nhà ở dành cho người giúp việc.

Mái lợp ngói âm dương cổ kính.

Hành lang lộ thiên nối các dãy nhà với nhau.

Một quầy bán hàng lưu niệm ở Khu dinh Hoàng A Tưởng.

Đọc Truyện Đao Kiếm Thần Hoàng / 2023

Lại qua một canh giờ, khí lạnh ngoài người Đinh Hạo dần tán đi. Đinh Hạo chậm rãi mở to mắt, há mồm thở hắt ra. Chỉ thấy một vầng sáng vàng nhạt tràn ngập kim loại xẹt qua cơ bắp Đinh Hạo.

Đinh Hạo vừa lòng gật đầu, nói:

– Đệ tam Chuyển Kim Thân rốt cuộc đại thành !

Đinh Hạo tu luyện Băng Hỏa Cửu Chuyển kim thân, Yêu Đào Mê Ly thân pháp, Long Vương Ly Thủy kiếm pháp đối với đệ tử bình thường đó toàn là công pháp siêu lợi hại. Mỗi ngày Đinh Hạo tu luyện không ngừng nghỉ, tiến cảnh không tầm thường, thực lực tăng nhanh vùn vụt.

Kế hoạch của Đinh Hạo là tu luyện ba pháp quyết Băng Hỏa Cửu Chuyển kim thân, Yêu Đào Mê Ly thân pháp, Long Vương Ly Thủy kiếm pháp đến viên mãn rồi đi kho vũ khí trong tông môn chọn huyền công chiến kỹ càng lợi hại hơn.

Nền móng võ đạo làp hải từng bước một đi tới, bất cứ võ giả nào đều từ chiêu thức, tâm pháp, chiến kỹ cơ sở học dần, tiến bộ, mãi khi đột phá Tiên Thiên Võ Tông cảnh mới có tư cách tu luyện võ kỹ cao giai hơn. Đi từng bước một mới không ngừng hiểu sâu hơn về nguyên lý, chiêu thức võ đạo, hình thành phong cách chiến đấu của riêng mình.

Muốn tu luyện thần công vô địch ngay từ đầu là không thể nào.

Kiếm Tổ, Đao Tổ chưa từng bàn luận công pháp võ đạo cao thâm trước mặt Đinh Hạo chắc cũng vì nguyên nhân này.

Khoảng ba, bốn canh giờ là trời sáng. Đinh Hạo ngồi khoanh chân dưới tán cây khô vàng, vạn chuyển Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên. Đinh Hạo hít thở, ôn dưỡng thân thể, tinh thần, rất nhanh lại tràn trề sức sống.

Đinh Hạo nghiền ngmẫ kiếm ý.

Trừ xem hình ảnh ký ức cường giả tuyệt thế bí ấn vung kiếm mà Kiếm Tổ lần thứ hai truyền cho, Đinh Hạo cứ rút kiếm, múa kiếm, nắm chắc vận ý chỉ cảm nhận chứ không thể nói ra.

Đinh Hạo vững tin rằng bất cứ cảnh giới võ đạo nào đều có được từ hai cách lĩnh ngộ, tu luyện. Chuyện ngộ đạo trong một phút tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên người Đinh Hạo, chỉ có đổ máu, đổ mồ hôi tu luyện, trả giá vất vả mới nắm chắc trạng thái, vận ý huyền diệu khó giải thích.

Trong phút chốc lại ba canh giờ qua đi.

Đinh Hạo múc thùng nước lạnh dưới giếng đổ từ đầu xuống chân. Đinh Hạo tắm nước lạnh mát mẻ xong quay về phòng, thay đồ sạch. Đinh Hạo tính thời gian tới lúc đi xóm nghèo dạy học cho bọn trẻ.

Trong phong ngủ vang tiếng mèo con màu trắng tai gập đáng yêu kêu đầy sức sống:

– Meo . . .

– A ! Nhóc này cả ngày không ăn gì nhưng sao bỗng có tinh thần như vậy ?

Đinh Hạo thầm ngạc nhiên, đi vào buồng trong nhìn xem. Đinh Hạo thấy mèo con màu trắng tai gập đáng yêu thoải mái nằm trên giường, thè lưỡi hồng liếm vuốt mềm, dáng vẻ ăn uống no nê. Đinh Hạo nhìn bên cạnh mèo con màu trắng tai gập đáng yêu có một cái hộp đen bị mở ra, nắp đặt một bên.

Chết tiệt.

Đinh Hạo có linh cảm xấu.

Đinh Hạo nhìn thật kỹ, hộp đen chính là công cụ chứa bốn viên huyền tinh thạch hắn dùng còn sót lại, hộp bị Đinh Đinh mở ra. Đinh Hạo lại nhìn kỹ nữa, hắn rất muốn khóc, bên trong chỉ có ba huyền tinh thạch, thiếu một viên.

– Vật nhỏ này ăn huyền tinh thạch ?

Đinh Hạo thấy thật khó tin, bắt lấy mèo con màu trắng tai gập đáng yêu nằm ngồi trên giường, quan sát kỹ. Đinh Hạo thấy bên miệng và vuốt lông xù của mèo con màu trắng tai gập đáng yêu có một ít bột phấn lấp lánh, chính là cặn huyền tinh thạch.

– Không lẽ thật sự bị ngươi ăn ? Vật nhỏ, ngươi là mèo con mà có thể cắn nát huyền tinh thạch cứng rắn ?

Đinh Hạo rất rung động, thầm nhu rốt cuộc ngươi là quái vật gì? Sữa bình thường không chịu ăn lại ăn huyền tinh thạch, quá phá sản, sao lão tử nuôi nổi ngươi ?

– Meo ! Meo . . .

Dường như mèo con màu trắng tai gập đáng yêu nhận ra mình làm sai, chạy từ cánh tay Đinh Hạo lên vai hắn. Ngồi trên vai Đinh Hạo yếu ớt kêu, thường thè lưỡi hồng liếm mặt Đinh Hạo.

Đinh Hạo hơi sợ nói:

– Kiếm Tổ, Đao Tổ, hai vị có biết lai lịch của tiểu tử này là gì không ?

– Tiểu tử này . . .

Kiếm Tổ tặc lưỡi, ậm ừ nói:

– Có lai lịch rất bí ẩn, ngươi cứ nuôi đi, rất thú vị.

– Thật là đáng yêu, ta rất muốn ôm vào ngực sờ nhưng tiếc là bây giờ chưa có thân thể.

Đao Tổ bị bề ngoài siêu đáng yêu của mèo con chinh phục, mẫu tính lan tràn không nghe Đinh Hạo hỏi.

Đinh Hạo không bài trừ khả năng Đao Tổ cố ý giả ngu.

Thái độ rõ ràng như vậy khiến Đinh Hạo hiểu hắn sẽ không được tin tức hữu dụng từ hai lão quái vật, đành buồn bực bỏ qua. Đinh Hạo thay đồ, đặt mèo con màu trắng tai gập đáng yêu dính người trên vai, đẩy cửa phòng ra. Trong ánh ban mai mông lung Đinh Hạo lao nhanh hướng óm nghèo.

Mèo con màu trắng tai gập đáng yêu hưng phấn kêu lên:

– Meo!

* * *

Khi Đinh Hạo đến xóm nghèo vừa đúng thời gian.

Đinh Hạo bị giật nảy mình.

So với ngày hôm qua, sân nhỏ hàng rào biến dạng. Nhà tranh thành ba gian nhà gỗ mới tinh, diện tích sân mở rộng gấp ba, bốn lần, sửa sang ngay ngắn, xung quanh chất lên tường đất, thật là rực rỡ, trong một đêm đổi thành hình dạng khác.

Trong sân là biển người.

Hôm qua mới có hai mươi thiếu niên hôm nay thành sáu, bảy mươi người. Phụ mẫu của bọn họ đứng đây, ai nấy trông mong chờ đón.

Không biết là ai mắt sắc thấy Đinh Hạo, hét to một tiếng:

– Đến rồi!

Trong phút chốc sân nhỏ hàng rào sôi trào.

Mọi người hưng phấn cười tươi xông ra nghênh đón Đinh Hạo.

Thấy Đinh Hạo, cô bé Hoan Hoan vui sướng hỏi:

– Đinh Hạo ca ca thật sự đến?

Đinh Hạo mỉm cười gật đầu.

Lão nhân xấu xa Thiên Xu lão sư hưng phấn cười to.

– Đinh gia, Ny nhi nhà ta năm nay mới tám tuổi chắc còn có thể luyện võ ? Người có nhớ không? Ta là Vương lão Tứ, trước kia chúng ta có quen nhau.

Một nam nhân trung niên gầy gò, thái dương đầy tóc bạc kéo nữ nhân vẻ mặt trẻ con của mình từ trong đám người đi ra, cườin ịnh nọt trông chờ lôi kéo tình cảm với Đinh Hạo, sợ hắn không chịu dạy con mình.

– Lão Vương thúc đừng làm ta giảm thọ, cứ gọi ta là Đinh ca nhi đi.

Đinh Hạo thân thiết vuốt đầu cô bé tên Ny nhi, nói:

– Năm nay Ny nhi mới tám tuổi tất nhiên có thể luyện võ, người yên tâm đi.

Mèo con màu trắng tai gập đáng yêu đứng trên vai Đinh Hạo cũng kêu lên:

– Meo meo meo!

– Ài, vậy là tốt rồi, tốt rồi. Đinh gia . . . À không, Đinh ca nhi, Vương lão Tứ ta không có gì giỏi, đáng thương Ny nhi tử nhỏ không có mẫu thân chịu nhiều uất ức. Nếu có thể luyện võ vào Vấn Kiếm tông thì tố quá rồi . . .

Vương lão Tứ vui sướng nói năng lộn xộn.

Đinh Hạo đúng là ra từ xóm nghèo.

Nhưng Đinh Hạo bây giờ đã trở thành thiên tài đếm trên đầu ngón tay trong các đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông, nghe nói rất được môn phái chú trọng, tương đương với cá chép thành rồng, nhảy lên trời cao. Thân phận, địa vị của Đinh Hạo đã khác, thành thượng đẳng trong thế giới này. Lúc trước nhiều người xóm nghèo rất lo Đinh Hạo thay đổi, bài xích những kẻ đê tiện bẩn thỉu như mình. Bây giờ xem ra mọi người đã lo quá nhiều.

Gấu Bông Mèo Hoàng Thượng / 2023

Thông tin sản phẩm

Gấu Bông Mèo Hoàng Thượng là mẫu thú nhồi bông đặc sắc trong danh sách các con thú ngộ nghĩnh. Mẫu này được tìm hiểu, tạo rập ra mẫu rất dễ thương. Hiện tại trên thị trường giá cả của loại thú nhồi bông này cũng rất mềm. Nhưng chúng tôi đảm bảo các mẫu gấu bông của chúng tôi có giá rẻ nhất thị trường.

Cam Kết Sản Phẩm Gấu Bông Đẹp Dễ Thương

Dưới sự chuyên nghiệp của các kỹ thuật viên cắt vẽ tại Shop Bán Gấu Bông đã tạo cho Gấu Bông Mèo Hoàng Thượng có những cảm xúc rất thực. Chắc chắn khi khách hàng nhìn vào sẽ thích ngay bởi sự đáng yêu của loại gấu này.

Loại gấu bông này được Cửa Hàng Gấu Bông Online Lâm Phát Đạt đặt cho cái tên khác là Gấu Bông ngộ nghĩnh. Chú gấu bông trông có gương mặt dễ thương với bản chất lại cực kỳ tốt bụng. Vì vậy mẫu gấu này luôn nhận được nhiều cảm tình từ phía người dùng.

CHẤT LƯỢNG SẢN PHẨM GẤU BÔNG TẠI CỬA HÀNG GẤU BÔNG ONLINE LÂM PHÁT ĐẠT

Gấu Bông được nhồi 100% Gòn

Chất liệu mềm mịn, tạo cảm giác thoải mái khi ôm

Gấu được Bảo hành đường chỉ may Vĩnh Viễn tại cửa hàng

HÌNH GẤU BÔNG MÈO HOÀNG THƯỢNG LÀ HÌNH THẬT DO SHOP TỰ CHỤP 100%

BẢO HÀNH TRỌN ĐỜI TRONG CHÍNH SÁCH CHĂM SÓC KHÁCH HÀNG CỦA CỬA HÀNG GẤU BÔNG ONLINE LÂM PHÁT ĐẠT

Sản phẩm gấu bông sẽ bảo hành theo số điện thoại lúc bạn đặt hàng.

Gấu Bông được được bảo hành đường chỉ may vĩnh viễn.

Quý khách vui lòng mang sản phẩm Gấu Bông đến cửa hàng để được bảo hành Miễn Phí.

CỬA HÀNG GẤU BÔNG ONLINE LÂM PHÁT ĐẠT XIN PHÉP ĐƯA RA 4 CAM KẾT VÀNG MÀ KHÁCH HÀNG NHẬN ĐƯỢC KHI MUA SẢN PHẨM GẤU BÔNG NÀY:

Chất lượng sản phẩm ĐI ĐẦU trong ngành nghề mua bán sản xuất gấu bông

Giá cả phải chăng, đi kèm dịch vụ hoàn hảo – giao hàng tận nơi nhanh nhất có thể

Luôn đặt lòng tin khách hàng làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động bán hàng (KHÁCH HÀNG LÀ THƯỢNG ĐẾ)

Mọi chi tiết cần mua sỉ lẻ các loại gấu bông, Quý khách vui lòng liên hệ HOTLINE, ZALO sđt 0869.682.139 (gặp MR Lâm) để được nhân viên của Cửa Hàng Gấu Bông Online Lâm Phát Đạt tư vấn mua hàng nhanh nhất.

Nếu khách hàng cần . Vui lòng Add zalo báo trực tiếp cho Chúng tôi. Nhân viên kinh doanh sẽ báo và trực tiếp cho khách hàng. (Hoạt động này chỉ dành cho khách sỉ)

Nói chung thì loại thú nhồi bông này dùng làm đảm bảo rất ý nghĩa. Món quà này giúp người nhận cảm nhận được tình cảm thân thương từ người gửi tặng. Hãy nhanh tay chọn ngay đi nào!

Hoàng Hôn Đứng Tựa Khóm Trúc Dài / 2023

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từ khi nhìn thấy con mèo trắng kia, trong lòng Tề Mộ vẫn luôn nghĩ đến nó. Đáng tiếc, mèo con không phải là chó, rất ít người sẽ mang ra ngoài.

Hôm nay cậu trở về sớm hơn thì thấy một con mèo hoang ở trong tiểu khu. Nó chỉ là mèo mướp (*) tròn tròn mập mạp, tản bộ trên con đường lát đá cuội, lộ ra khí chất của một đại boss, chẳng hề sợ người một chút nào.

Tề Mộ kìm lòng không đặng mà nghĩ tới Quỷ Quỷ, thầm nghĩ tên nhóc yếu ớt kia có phải cũng sẽ trở nên uy vũ ngang ngược như vậy hay không.

Mèo mướp thấy Tề Mộ cứ nhìn nó chằm chằm, vô cùng cảnh giác liếc mắt sang chỗ cậu, tùy ý kêu meow một tiếng.

Tề Mộ không hiểu tiếng mèo nhưng trông ánh mắt cũng đoán được ý của nó: Có đồ ăn ngon không con sen kia? Nếu không có thì đừng nhìn lén bổn meo thế nữa!

Tề Mộ cười cong khóe mắt: “Chờ tao một chút.”

Mèo mướp: “Meow.” Quay đầu bỏ đi.

Chỉ bằng mấy bước đã vọt lên trên lầu, Tề Mộ lục tìm nửa ngày mới thấy miếng ức gà rồi nấu chín nó bằng cách không thuần thục cho lắm.

Khi đi xuống, mèo mướp đã sớm biến mất.

Tề Mộ cầm một bát ức gà trên tay, trong lòng cảm thấy rất khó chịu.

Lúc toan trở về thì một tiếng “Meow” bất chợt vang lên. Tề Mộ nhanh chóng quay đầu, liền trông thấy con mèo mướp béo mầm nọ.

Mèo mướp mập mạp rảo bước lại gần, ngửi được mùi thơm xong nó liền thay đổi thái độ đại boss, nũng nịu vòng quanh chân Tề Mộ cọ cọ.

Tề Mộ ngồi xổm xuống, đem bát ức gà đặt trước mặt nó: “Ăn đi!”

Mèo mướp kêu “meow” một tiếng, ăn đến là vui vẻ.

Một người một mèo nằm trong cùng một khung hình trông vô cùng hài hòa. Doãn Tu Trúc đứng ở đằng xa nhìn tới mức không thể rời mắt, Tề Mộ có một trái tim cực kì ấm áp, chiếu sáng mọi thứ ở quanh cậu.

Lúc mèo mướp đang ăn thịt thì Tề Mộ có thể chạm vào người nó, sau khi ăn xong lập tức khôi phục dáng vẻ đại boss, một cọng lông cũng không cho đụng, đúng là qua cầu rút ván.

Tề Mộ dở khóc dở cười, nhưng vẫn ôn tồn dỗ dành nó: “Ngày mai tao lại cho mày ăn ngon.”

Mèo mướp liếc nhìn cậu một cái: “Meow”

Tề Mộ cũng không biết vị đại gia này có nghe hiểu hay không nữa.

Cậu về nhà không bao lâu thì Doãn Tu Trúc cũng trở lại, Tề Mộ đang lau bàn, nghe thấy tiếng bèn ló đầu ra: “Sao về sớm vậy?”

Doãn Tu Trúc cởi áo khoác, vén ống tay áo sơ mi lên, đi tới nói: “Ừm, hôm nay không có việc.” Nói xong thì hôn lên môi cậu, hỏi “Buổi tối muốn ăn cái gì?”

Tề Mộ đáp: “Thịt gà.”

Doãn Tu Trúc nhớ tới cảnh tượng một người một mèo kia, trong lòng mềm nhũn: “Được, để anh làm.”

Tề Mộ không rời khỏi phòng bếp mà quanh quẩn bên cạnh hắn, chốc nhát lại tới hỗ trợ (quấy rối), chốc nhát lại ăn vụng một chút. Doãn Tu Trúc bị cậu lắc lư trước mặt tới ngứa cả tâm can, tóm lấy người hôn đến thất điên bát đảo: “Nếu em không đi ra ngoài thì anh muốn ăn trước.”

Tề Mộ: “…”

Sợ quá sợ quá, Tề đại ca không sợ trời không sợ đất bây giờ lại cảm thấy vô cùng hãi hùng với Doãn-dâm dê-Trúc chẳng biết tiết chế này.

Tề Mộ ra bên ngoài lại có chút phiền muộn, thật nhàm chán…Thời gian chờ cơm rất ngắn, không muốn xem TV cũng chẳng có hứng thú nghịch điện thoại lại càng lười đọc sách…

Nếu Quỷ Quỷ ở đây thì tốt biết mấy, cùng chơi với cậu rồi có thể đi ăn cơm.

Quỷ quỷ ơi. Tề Mộ ngồi phịch lên ghế sofa, nghĩ đến bảo bối nhỏ của mình.

Sang ngày mới, Tề Mộ liền tới chỗ cũ chờ mèo mướp, nhưng mà mèo mướp phóng đãng bất kham yêu thích tự do, hôm qua ở chỗ này hôm nay lại không biết đã đi đâu, chỉ với một bát ức gà thì căn bản không thể giữ trái tim lưu lạc của nó.

Tề Mộ đi vòng quanh tiểu khu một hồi lâu cũng không thấy bóng dáng mập mạp nọ, chỉ có thể tiếc nuối đi lên tầng.

Ai mà ngờ khi mới bước vào cửa đã nghe được tiếng “Meow” nho nhỏ.

Tề Mộ còn chưa kịp cởi áo khoác, cậu ngẩng phắt đầu dậy, thấy ở trong lồng ngực Doãn Tu Trúc là cục lông bé xíu màu đen.

Tề Mộ mở to mắt, lúc lâu sau vẫn không thể nói thành lời.

Doãn Tu Trúc đi tới: “Nó có hơi sợ người lạ.”

Tề Mộ úp úp mở mở cả nửa ngày mới bảo: “Anh…Ở đâu…”

Doãn Tu Trúc ôn tồn đáp: “Nó là con của Quỷ Quỷ.”

Chỉ một câu đã khiến Tề Mộ kinh hãi. Cậu ngẩng đầu, nhìn về phía Doãn Tu Trúc, trong mắt đều là dáng vẻ muốn hỏi lại thôi.

Doãn Tu Trúc hôn lên trán cậu, nhẹ giọng lên tiếng: “Hồi anh đi Mỹ có nhờ người làm vườn chăm sóc Quỷ Quỷ.” Lúc đó quá gấp gáp nhưng cũng vẫn nhớ tới việc thu xếp cho nó. Tên nhóc này làm bạn với bọn họ đã lâu như vậy, chứng kiến toàn bộ quá trình hắn và Tề Mộ ở bên nhau cho nên hắn không thể mặc kệ nó được.

Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Tề Mộ cuối cùng cũng có thể bỏ xuống, cậu lại hỏi: “Bây giờ nó đang ở đâu?”

Doãn Tu Trúc đáp: “Sau đó anh không về nước, nó vẫn đi theo người làm vườn. Em yên tâm, nó sống rất tốt.” Chỉ là không thể đem về, đã nhiều năm trôi qua như vậy nó đã sớm quen thuộc với căn nhà kia, nếu tùy tiện đưa đi thì đối với nó lẫn chủ nhân của nó đều quá nhẫn tâm.

Tề Mộ cũng hiểu điều ấy, cậu nói: “Tốt quá rồi.” Chỉ cần biết nó vẫn sống khỏe mạnh là quá đủ.

Doãn Tu Trúc cụp mắt nhìn về phía tên nhóc trong lồng ngực mình, nhẹ giọng lên tiếng: “Lần này chúng ta đừng bỏ rơi nó nữa.”

Một câu hai ý nghĩa.

Tề Mộ nhìn về phía mèo đen nhỏ đang co ro cúm rúm, giang hai tay ôm lấy một người một mèo, từ tận đáy lòng nói: “Ừ, chúng mình cũng sẽ không bao giờ rời xa nhau.”

Tiếc nuối cũng đã qua rồi, sau đó phải biết giữ lấy hạnh phúc.

Trước ngày nhà giáo (*), Hứa Tiểu Minh gọi điện thoại cho Tề Mộ: “Lão Từ nằm viện, bọn mình tới thăm thầy đi.”

(*Ngày nhà giáo ở TQ là 10/09)

Tề Mộ chợt thấy căng thẳng, vội vàng hỏi: “Sao lại thế?”

Hứa Tiểu Minh đáp: “Ngày nhà giáo lão Đổng phải đi công tác nên đã sớm tới thăm, lúc đó mới biết thầy đang nằm viện. Nhưng mà không có chuyện gì, nghe nói chỉ là bệnh vặt mà thôi.”

Tề Mộ lập tức lên tiếng: “Chúng ta tới gặp thầy ấy một lúc.”

Hứa Tiểu Minh trả lời: “Được, để tớ liên lạc với tên Mập.”

Tề Mộ vừa cúp điện thoại thì mau chóng gọi cho Doãn Tu Trúc, đúng lúc hắn vừa tan họp, trợ lý nói có điện thoại của Tề Mộ nên hắn lập tức bắt máy: “Alo?”

Tề Mộ kể cho hắn biết chuyện Từ Đức nằm viện, Doãn Tu Trúc đáp: “Ở nhà chờ anh, anh tới đón em.”

Tề Mộ nói: “Được.”

Từ Đức là giáo viên chủ nhiệm hồi tiểu học, cũng là giáo viên có ảnh hưởng rất lớn đến bọn họ.

Tuy đã tốt nghiệp từ rất lâu, cũng đều trưởng thành cả, nhưng mỗi khi tới ngày nhà giáo vẫn gọi điện thoại và gửi thiệp chúc mừng cho y. Ra trường rồi cũng sẽ tới thăm.

Nghe nói y nằm viện thì dù bận đến mấy cũng phải đi gặp một lần.

Lão Từ nhìn thấy bốn cậu thanh niên cao lớn, cười vui vẻ đến rung cả bụng bia: “Thầy không sao, mấy đứa chạy tới đây làm gì? Cũng đâu rảnh rỗi gì cho cam.”

Tề Mộ xem qua bệnh án của y, không khách khí chút nào mà chọc ngoáy: “Kiêng thịt, kiêng ngọt, ăn nhiều đồ thanh đạm!” Mỡ máu quá cao, nhồi máu cơ tim nhẹ, may mà phát hiện sớm nếu không thì đã lớn chuyện rồi!

Tề Mộ kiên cường đáp: “Hiện tại một tuần em ăn có một miếng thôi đó!”

Từ Đức cười đến híp cả mắt: “Lớn đùng rồi mà nói mấy câu như này cũng chẳng thấy xấu hổ gì cả.”

Tề Mộ lên tiếng: “Sao phải xấu hổ? Em rõ ràng là đã tiết chế rồi mà.”

Lão Từ bị cậu chọc không ngừng.

Hứa Tiểu Minh cầm khay đựng trái cây đi vào, đặt lên mặt bàn rồi nói: “Củ cải và dưa chuột là của lão Từ, cái khác đều là của cô nha.”

Lão Từ: “…”

Mọi người đều nở nụ cười.

Lão Từ mắng: “Đám nhóc này!” Trong lòng lại rất vui vẻ. Thật tốt, dạy dỗ được một đám học sinh ưu tú, còn thường xuyên nghĩ đến lão già này nữa.

Trò chuyện một lúc sau, Từ Đức hỏi đến đời sống tình cảm của bọn họ.

Phương Tuấn Kỳ và Hứa Tiểu Minh không có gì có thể nói. Tề Mộ rất tự nhiên đáp: “Thầy ơi, em và Doãn Tu Trúc đang ở bên nhau.”

Từ Đức kinh ngạc.

Tề Mộ giải thích: “Chính là kiểu muốn kết hôn ấy ạ.”

Doãn Tu Trúc ngây ngẩn cả người.

Từ Đức nhìn Doãn Tu Trúc rồi lại quay sang Tề Mộ: “Ừ được, hai đứa rất hợp.”

Tề Mộ cho lão Từ một múi cam ngọt: “Em cũng thấy thế.”

Hứa Tiểu Minh: “…” Quá trâu bò, đi tới đâu liền show ân ái đến đó, ngay cả thầy giáo cũng không buông tha!

Rời khỏi chỗ lão Từ, Hứa Tiểu Minh nói với Tề Mộ: “Hai ngày nữa là họp lớp cấp 3, cậu có đi không?”

Tề Mộ đáp: “Ok, tớ rảnh lắm.” Sau đó liền quay sang Doãn Tu Trúc: “Anh đi không?”

Doãn Tu Trúc vẫn còn đắm chìm trong rung động ban nãy, giống như nằm mơ mà đáp: “Em đi thì anh đi.”

Tề Mộ nhìn thấy hắn cứ ngẩn ngơ, cong môi cười, lên tiếng: “Vậy lần này sẽ đến lượt anh tuyên bố.”

Doãn Tu Trúc đột nhiên quay đầu nhìn cậu.

Tề Mộ bảo: “Mỗi người một lần: em nói cho lão Từ rồi, giờ anh thông báo cho bạn học cấp 3 của chúng mình được không?”

Doãn Tu Trúc nghẹn giọng.

Tề Mộ hỏi ngược lại hắn: “Sao thế, không muốn để cho bọn họ biết à?”

Doãn Tu Trúc khàn giọng đáp: “Muốn.” Cực kì muốn, hắn chỉ hận không thể để cho toàn thế giới biết hắn và Tề Mộ yêu nhau, làm cho tất cả mọi người hiểu rõ rằng Tề Mộ là của hắn.

Tề Mộ mặt mày hớn hở, lên tiếng: “Thật háo hức!”

Hứa Tiểu Minh nhỏ giọng chậc chậc: “Có khi bọn họ sẽ bị hai cậu hù chết ấy.” Nghĩ nghĩ một chút lại cảm thán với Phương Tuấn Kỳ.”Rất tốt, bát thức ăn cho chó này cuối cùng cũng có người chia sẻ với chúng ta rồi!”