Top 19 # Truyện Con Mèo Ở Phòng Đối Diện / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Giới Thiệu Truyện: Con Mèo Phòng Áp Mái / 2023

Tựa gốc: 옥탑방고양이

Tác giả: 김유리

Truyện nói lên quan điểm của tác giả đối với việc nam nữ sống chung trước hôn nhân. Nếu điều này xảy ra ở phương Tây thì chẳng có gì quan trọng, nhưng điều đáng nói ở đây là nó xảy ra ở Hàn Quốc, nơi vẫn còn nhiều tư tưởng phong kiến.

Truyện đã được xuất bản cách đây hơn 10 năm. Có lẽ đất nước Hàn Quốc hiện đại ngày nay không còn có cái nhìn khắc khe đối với vấn đề này nữa, song câu chuyện vẫn có nhiều điều đáng để chúng ta suy ngẫm.

Xin giới thiệu với các bạn 2 phần được Maroon trích dịch từ bộ truyện này.

Một chú thích nho nhỏ: Nhân vật chính là một cô gái bình thường, cô có nuôi một “con mèo”, nên đương nhiên cô trở thành “cô chủ” của con mèo. Nói vui thôi! Các nhân vật trong truyện đều không có tên riêng, chỉ dùng đại từ nhân xưng, và các danh xưng này đều xoay quanh nhân vật “cô chủ”.

Lời nói đầu

Đối với những lời bêu rếu, nói xấu, chê bai và chửi rủa khi chưa kết hôn mà đã sống chung với bạn trai, tôi đều mắt điếc tai ngơ, vờ như không có việc gì cả. Nhưng giờ thì tôi ngày càng mệt mỏi và đuối sức rồi.

Tôi – cái người đã từng lớn tiếng nói: “Hai người vì yêu nhau mà sống chung với nhau thì có gì là sai” – đang càng ngày càng trở nên nhỏ bé, càng không biết lòng “tự tin” và “kiêu ngạo” lúc đầu của mình đã biến đi đâu hết.

Mấy hôm trước, tôi tình cờ gặp lại một người bạn hồi tiểu học đã mười năm không gặp, ngay cả tên tôi mà cậu ta cũng không nhớ nổi, vậy mà sau khi thăm hỏi đôi ba câu cậu ta vẫn không quên khuyên tôi một câu vô cùng nghiêm túc.

Bạn tiểu học: Cậu nên đi đăng ký kết hôn nhanh đi, đến giờ sao còn chưa thực hiện nghĩa vụ?

Tên khốn kiếp! Đồ biến thái hồi tiểu học chuyên rình rập nhìn trộm nhà vệ sinh nữ. Tôi đưa bàn tay – lúc đó vốn định dùng để chọt vô con mắt cậu ta – vỗ vỗ lên mặt cậu ta, ném cho cậu ta một câu.

Cô chủ: Cậu nên ngẫm lại bản thân xem. Cậu đã có cống hiến gì cho loài người chưa mà nói?

Trong bộ phim 《Chocolat》, Juliette Binoche đã nói với người đàn ông gọi mình là phu nhân rằng: “Đừng gọi tôi phu nhân, tôi vẫn chưa kết hôn.”

Lúc đó tôi vô cùng kinh ngạc, bởi vì người phụ nữ đơn thân nuôi con gái kia, lúc nói ra câu này lại mỉm cười rất thoải mái, vẻ mặt không hề hoang mang. Đối diện với vẻ mặt bình thản ung dung của chị ấy, đối diện với nụ cười hạnh phúc dù không có chồng của chị ấy, câu nói “Sao cô không lấy chồng?” kia bỗng trở nên vô nghĩa. Không ai có thể thốt ra câu nói đó.

Thế nhưng, giả sử ở Hàn Quốc có một người phụ nữ chưa kết hôn lại có một đứa con gái, thì sẽ như thế nào? Tôi dám cược 3000 won (-_-+ đây là giá mua ba con thu ở chợ) rằng bất luận cô ấy đi tới đâu, đều sẽ có người bám lấy hỏi không ngừng “Sao cô không lấy chồng?”

Các anh các chị hỏi cái này để làm gì? Biết rồi thì có ích lợi gì? Cái đó có khác gì truy vấn người ta “sao anh/chị lại mặc quần sịp mà không mặc quần đùi” không?

Nhưng mà tôi thừa nhận, hai loại quần lót đó có hình dạng khác nhau.

Thế nhưng đừng quên, chọn quần lót kiểu nào và hoàn thành hay không hoàn thành cái gọi là “nghĩa vụ không thể tránh né của một thành viên trong xã hội – là kết hôn”, tuyệt đối là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Nhưng bọn họ lại đưa ra cái lý luận “giá trị” gì đó, thao thao bất tuyệt cái gì là “giá trị của người đã kết hôn và người không kết hôn”, chẳng khác nào nói “giá trị của người mặc quần sịp và người mặc quần đùi”, … thế này thế nọ, ba lăng nhăng bốn lít nhít, mặc kệ là nghĩa vụ hay là giá trị, nói tóm lại —— những câu nói khó hiểu như vậy, làm ơn đừng có nói nữa!

Trong Hiến Pháp của Hàn quốc có quy định nghĩa vụ nộp thuế theo pháp luật, nhưng đâu có quy định nghĩa vụ kết hôn, cũng đâu có quy định nam nữ sống chung với nhau phải có nghĩa vụ đi đăng ký tổ chức hôn lễ.

Bọn họ có tư cách gì mà chất vấn người ta?

Bọn họ dựa vào cái gì? Căn cứ nào? Bọn họ hiểu được thế nào là nghĩa vụ của con người không? Những người mà ngay cả tổ tiên của nhân loại là “Adam” hay là “Homo sapiens”(*) mà còn không phân biệt được, lại dám mạnh miệng nói đến nghĩa vụ của nhân loại trên thế giới gì gì sao?

(*) Người thông minh, tên khoa học của người hiện đại

Bội phục! Thật quá giỏi.

Trong tư tưởng thâm căn cố đế của người Hàn Quốc, ai không giống với số đông thì chính là kẻ lập dị. Mọi người không tiếc lời chỉ trích, lên mặt dạy đời những người có cách sống khác mình. Điều làm tôi kinh ngạc chính là, những người xem việc đó là quan trọng trong cuộc sống lại nhiều đến như vậy.

Tôi lại hỏi thêm một câu, trong Bộ luật có quy định không thể chung sống nếu chưa kết hôn không?

Nếu quả thật quy định như thế, tôi không còn lời nào để nói.

Báo cảnh sát đi! Bắt tôi đi! Gọi cảnh ~~~~~~ sát~~~ đê! ! !

“Con gái ông ta ra ngoài sống chung với bồ rồi!”

“Thật mất mặt mọi người trong xóm!”

“Ôi trời, còn là một tín đồ cơ đốc giáo nữa chứ, thật quá mất mặt!”

Có điều…

May mắn là, so với mấy câu chuyện nhàm chán đó, thì những chuyện xung quanh tôi lại thú vị hơn nhiều, mặc kệ những người này đã từng để lại cho tôi những ký ức tồi tệ đến mức nào, tôi vẫn có thể tươi cười đối mặt.

Cho dù những lời thành kiến có đập thẳng vào mặt, hay là những lời chỉ trích tôi phá vỡ truyền thống quy tắc thông thường, tôi chỉ muốn nói một câu—— tôi cảm thấy các anh các chị các cô các chú rất thú vị.

Tôi có thể mỉm cười đối diện với bọn họ, đồng thời trong tay còn nắm chặt một hòn đá để chuẩn bị đánh người.

Phụ nữ “Busan” chuyện gì cũng có thể làm… Nếu mà có chút năng lực khác thường nào, thì tôi còn có thể chinh phục cả thế giới ấy chứ.

KHÚC NHẠC DẠO

Chuyện xảy ra hồi cấp hai, à không, phải nói là hồi năm lớp hai.

Hôm đó, cũng giống như mọi ngày, để có thể kịp chạy tới trường trước tám giờ (lúc đó đã tám giờ rưỡi), tôi vội vội vàng vàng vừa định chạy ra khỏi phòng khách, thì ba tôi – lúc đó đang đọc báo – đột nhiên quăng ra một câu.

Ba (mặt lạnh như tiền lật trang báo): Ngày mai con chuyển trường.

Tôi, lúc đó còn cầm một chiếc giày chưa kịp xỏ vào chân, như bị rơi vào cơn khủng hoảng trầm trọng —— chuyển trường? Chuyển trường là sao? Vậy còn con mèo của tôi? Con voi của tôi? Con nghé của tôi?

Bỏ đi, cho dù ba tôi có tùy tiện thay đổi cuộc sống của con cái theo ý mình, thì trái đất vẫn cứ lặng lẽ quay!

Chuyện này khiến tôi (đề nghị độc giả từ đoạn này trở đi bắt đầu đọc liền tù tì một hơi không ngừng, làm như vậy mới càng tăng thêm cảm giác sống động như thật) kể từ một năm trước vì muốn giành tivi mà ba đang coi bản tin thời sự lúc 9 giờ để xem bộ phim hoạt hình Magic Princess yêu thích mà tôi đã nằm vạ ra đất lăn lộn từ phòng ngủ ra tới cửa phòng khách kết quả bị ba đánh cho một trận tét đít (ngừng được rồi), lần đầu tiên căm ghét ba mình.

Tôi thừa nhận, tôi là một đứa ngốc.

Tan học về đến nhà, tôi chớp chớp đôi mắt đẹp long lanh tha thiết chờ ba về. Bà nội và mẹ ở bên cạnh đi đi lại lại như con thoi không ngừng lấy một giây, thu gom hành lý, còn không quên “quan tâm” tôi – lúc đó đang chìm đắm trong nỗi bi thương vì phải chia tay với bạn bè.

Bà nội: Con bé kia, còn không mau thu dọn đồ đạc!

Tôi cảm thấy cái này đúng là ngược đãi trẻ em!

Ba tôi rốt cục đã về, tôi tạo ra bộ mặt đáng yêu nhất lao tới.

Cô chủ: Ba ơi! Trường mới của con tên gì?

Ba: Trường tiểu học cỡ lớn.

Buổi tối hôm đó, suốt từ chiều cho đến hơn chín giờ – thời gian đi ngủ thông thường của tất cả trẻ em, tôi vẫn chưa nín khóc, qua mười giờ, ba tôi đến dỗ dành.

Ba: Con gái ngoan của ba, có phải con buồn vì phải chia tay với đám con nít hàng xóm hay không?

Cô chủ: Huhu ~ T_T hổng phải.

Ba: Vậy thì, có phải vì có tình cảm với nơi này nên không nỡ ra đi?

Chủ nhân: Oa oa oa ~ Cũng hong phải.

Ba (cho tới lúc này vẫn còn hiền từ và nhẫn nại): Nín nào đừng khóc, rốt cuộc vì sao?

Chủ nhân: Không phải ba nói trường mới tên là “Cỡ Lớn” hay sao? Trên thế giới sao lại có cái trường như thế… tên gì mà xấu hoắc? Con không muốn chuyển trường! !

Hôm đó, tôi mới biết lúc nào cần gào khóc để thị uy, và để bảo vệ tính mạng nhỏ bé của mình thì trong hoàn cảnh nào không được làm như vậy.

Ba (cả người run lên): Bực mình quá cái con nhỏ này! Đem cây xỏ giày lại đây!

《 Quy tắc giáo dục trẻ em 》 quy định số roi được phép đánh trẻ là —— một roi. Nhưng mà hôm đó tôi cam đoan mình bị đánh rất nhiều roi, bởi vì ba tôi vốn không hiểu được khiếu thẩm mỹ của một đứa trẻ chín tuổi.

Bây giờ hồi tưởng lại, ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu nổi tiêu chuẩn thẩm mỹ lúc đó của mình —— trường tên là “Cỡ Lớn” thì đã làm sao? Hồi đó vì sao lại căm ghét cái tên này như vậy?

Có điều, nếu như ba tôi là một người có khiếu hài hước, có lẽ khi đó ông sẽ dùng một phương pháp tốt hơn để thuyết phục tôi.

Sao ạ? Vì sao lại kể chuyện cũ năm xưa ư?

À, chẳng qua là vừa nhắc tới chuyện nam nữ sống chung, thì tự nhiên nhớ tới những chuyện cũ này mà thôi, hồi đó hễ tôi mà nhác thấy vật gì có hình dáng tương tự như cái cây xỏ giày thì sẽ run rẩy chuồn đi thật xa, nhưng bây giờ thì tôi cũng dùng nó để mang giày.

Đối với tôi thời đó mà nói, tên của trường học là quan trọng hơn hết thảy. Đây là quan điểm của tôi.

Phần lớn mọi người đều không thể hiểu được phụ nữ sao lại sống chung với đàn ông mà không tiến hành các thủ tục theo quy định của pháp luật, cuối cùng người bị tổn thương vẫn là phụ nữ, bọn họ đều cảnh báo như thế.

Thế nhưng tôi không hiểu rõ lắm tổn thương ở đây có nghĩa là thế nào? Cũng không dám đồng ý bởi vì nỗi đau cả về thể xác lẫn tâm hồn để lại trong tình yêu đều là trí mạng.

Cái gọi là trí mạng có nghĩa là khiến người ta rơi vào tình cảnh chắc chắn phải chết. Thế nhưng, rất nhiều người từng trải qua những đau đớn vì thất tình đều vẫn còn sống tốt. Tuy cũng có người tự sát không xong mà trở thành tàn phế, nhưng nhờ thế mà bọn họ sẽ trưởng thành hơn.

Ba tôi cho rằng phụ nữ sống chung với đàn ông trước hôn nhân là loại “không đứng đắn”, là “đáng bị chê cười”, là “sỉ nhục gia đình”, thế nhưng đừng có quên, con gái của ba hồi chín tuổi, đã từng khóc nhặng xị lên chỉ vì một thứ mà nó “cho rằng” là quan trọng.

Với tôi mà nói, trước khi “kết hôn với anh ta” thì quá trình “thử sống chung với anh ta” quan trọng hơn.

Tôi không thể cả đời đi theo một người chồng không hiểu mình, càng không muốn suốt ngày bận bịu con cái, lo lắng việc nhà. Nếu như tôi không thể nào chung sống nổi với một người con trai trong vòng một năm, thì làm sao có thể sống chung với anh ta cả đời?

Còn chưa thử sống chung với anh ta vì sao lại muốn kết hôn?

Vì sao phải gây khó dễ cho những cô gái từng chung sống với người con trai mà họ yêu?

Là bởi vì các cô ấy đã từng trải qua một cuộc tình bỏng cháy hay sao?

Những bạn không đồng ý với quan điểm của tôi, làm ơn hãy nói lên suy nghĩ của mình theo cách thức thông thường và hợp tình hợp lý. Không nên thô lỗ chửi bới, đừng nói những câu kiểu như: “Con gái con đứa, còn nhỏ mà giữa ban ngày ban mặt thế này thế nọ” vân vân khiến người ta buồn cười, càng đừng nói sẽ gây ảnh hưởng thế này thế nọ đối với thanh thiếu niên!

Làm gì có bạn trẻ nào không có đầu óc đến nỗi đọc xong quyển sách này liền bỏ nhà trốn đi tuyên bố sống chung với ai chứ?

Cho nên các bạn vui lòng dùng một phương pháp dễ hiểu nhất, dễ thuyết phục tôi nhất để nói cho tôi biết việc sống chung đó có chỗ nào là xấu, vì sao các bạn không thể nào chấp nhận việc đó. Đây là mong muốn duy nhất của tôi.

Nếu các bạn vẫn không thể nào biểu đạt ý kiến của chính mình theo cách thức thông thường… vậy thì không còn cách nào khác, hiện tại có rất nhiều chỗ dạy trẻ em viết ra suy nghĩ của mình, nghe nói dạy đủ cả đọc lẫn viết, các bạn đừng ngại đến đó học thử xem sao.

Bình chọn

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Hiểu Hết Những Nguyên Nhân Bị Mụn Cóc Để Phòng Tránh Tuyệt Đối / 2023

Có rất nhiều nguyên nhân bị mụn cóc, trong đó có những yếu tố mà chúng ta không hề nghĩ tới. Những tác nhân khiến mụn cóc lây lan có thể là do sự tiếp xúc da – da trực tiếp với người bệnh, do viêm nhiễm virus hoặc do môi trường sống… Việc hiểu rõ hơn về tác nhân nguồn gốc dẫn đến tình trạng mụn cóc sẽ giúp bạn có cách điều trị và phòng chống hiệu quả hơn.

Những nguyên nhân bị mụn cóc điển hình

Mụn cóc hay mụn cơm là những khối u sần sùi, thô ráp, màu trắng, kích thước bằng hạt đậu hoặc to hơn. Mụn thường mọc riêng lẻ hoặc thành chùm rộng trên những vùng da ở bàn tay hay bàn chân.

Mặc dù mụn cóc là những khối u lành tính không nguy hiểm đến tính mạng nhưng nếu không được điều trị sớm sẽ gây ảnh hưởng tới đời sống, tinh thần và hệ miễn dịch của con người. Do vậy, n gười bệnh nên chủ động phòng tránh, ngăn ngừa các triệu chứng của mụn cóc trước khi bị ảnh hưởng bởi những nốt mụn đen dày xấu xí, đau nhức. Để phòng tránh bệnh tuyệt đối bạn cần hiểu rõ được những nguyên nhân bị mụn cóc.

Mụn cóc xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau, có thể là do sự tiếp xúc da với da, hoặc nhiễm virus HPV xuất phát từ các vật dụng hàng ngày, hay các thói quen sinh hoạt không lành mạnh. Tùy thuộc vào từng nguyên nhân sẽ gây ra những tác động, triệu chứng cũng như có cách điều trị, phòng tránh khác biệt.

1. Nguyên nhân bị mụn cóc do sự xâm hại của virus HPV

Mụn cóc là căn bệnh rất phổ biến trên cơ thể người do siêu vi trùng gây nên. Có hơn 150 loại virus HPV, nhưng thông thường nhất là loại Virus papiloma (HPV). Tên đầy đủ của virus gây bệnh là Human Papilloma Virus.

Nhiều loại virus khi tồn tại ở cơ thể con người sẽ không có bất kỳ triệu chứng nào và thường sẽ tự hết mà không cần điều trị. Tuy nhiên, một số loại HPV khác lại gây ra tình trạng mụn cóc. Các loại virus thường lây nhiễm bệnh trên cơ thể con người là HPV-16, HPV-18, HPV-6, HPV-11.

Với HPV-16, HPV-18 chúng còn có khả năng nhiễm sâu vào cổ tử cung phụ nữ (3-10%), sau đó làm thay đổi mô tử cung và gây bệnh mụn cóc sinh dục hoặc nghiêm trọng hơn là ung thư cổ tử cung. Loại ít độc hơn, HPV-6 và HPV-11, sẽ gây 90% chứng mụn cóc thông thường ở vùng chân, tay mặt của con người.

Khi cơ thể bị xâm hại bởi virus HPV vào da sẽ xảy ra hiện tượng tăng sinh da nhỏ, lớp thượng bì phát triển nhanh chóng tạo thành các mô mụn mọc trồi hẳn lên hoặc ẩn sâu trong da. Với những mụn ẩn thường được gọi là mụn cóc phẳng.

2. Sự tiếp xúc da với người bệnh

Virus gây ra mụn cóc không lây qua đường máu trong cơ thể mà nó là loại virus lây lan do có sự tiếp xúc da với da. Nó sẽ lây nhiễm cho bất cứ ai vô tình chạm phải, có hoạt động tình dục hoặc lây truyền trong quá trình sinh sản cho một đứa trẻ sơ sinh nếu người mẹ bị nhiễm mụn cóc vùng sinh dục. Cụ thể:

Ôm, hôn cũng có thể làm lan truyền virus gây mụn cóc từ người sang người. Vì khi hôn nếu bạn tình, người thân của bạn bị nhiễm vi rút HPV sẽ truyền trực tiếp cho đối tác qua niêm mạc.

Không chỉ có vậy virus còn có thể tồn tại đến hàng giờ trên bàn tay bàn chân. Việc bắt tay, đụng chạm lên cơ thể người khác sẽ làm virus tiếp tục lan truyền nhanh chóng.

Nhiều trường hợp trẻ nhiễm bệnh do lây từ cha mẹ, có những trường hợp cháu bé mới vài tuổi đã bị mụn cóc ở tay, mụn cóc trên mặt,… Mụn cóc phát triển do quá trình bàn tay cha mẹ nhiễm virus không hay biết rồi chăm sóc, tắm rửa cho trẻ ngay sau khi chưa rửa, tiệt trùng vệ sinh tay, chân.

Virus cũng có khả năng lây truyền nhiều hơn nếu có vết thương hở trên da, chẳng hạn như vết cắt, trầy xước hoặc rách. Những lỗ hở này có thể có kích thước siêu nhỏ và có thể xảy ra viêm nhiễm mụn cóc nếu tiếp xúc trực tiếp với da người bệnh.

3. Tiếp xúc qua vật nuôi

Có nhiều gia đình thường có thói quen nuôi vật nuôi như một thú cưng đáng yêu cho “vui cửa vui nhà”. Thế nhưng ít ai có thể lường trước được rằng sở thích này lại là nguyên nhân bị mụn cóc cho gia đình. Bởi vì những vật nuôi như chó, mèo thường rất hiếu động, chạy nhảy khắp mọi nơi, di chuyển ở các vùng đất nhiễm vi khuẩn và truyền nấm bệnh sang cho người nhanh chóng.

Hoạt động ôm ấp, vuốt ve chó, mèo, động vật làm virus HPV có điều kiện thuận lợi để bám dính vào tay, sau đó cư trú trực tiếp lên vùng da của con người và phát triển lây lan rộng khắp.

4. Tiếp xúc với vật dụng, môi trường có virus

Ở mọi vật dụng như ga, chăn, chiếu, cốc uống nước… đều có chứa virus HPV. Tuy nhiên những virus ở đồ vật này có gây ra mụn cóc hay không còn tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố như chúng ở thể nguy hiểm hay không, sức đề kháng miễn dịch như thế nào… Thông thường nếu có phải mất từ 2 đến 3 tháng sau khi tiếp xúc thì người bệnh mới biết được mình chắc chắn bị mắc bệnh.

Một nguyên nhân bị mụn cóc nữa đó là môi trường sống không đảm bảo. Việc sinh hoạt thường xuyên trong bầu không khí bụi bẩn, ô nhiễm, nhiều nấm mốc sẽ là điều kiện để vi nấm liên tục phát triển mạnh mẽ trong đó có cả virus HPV gây bệnh.

5. Dùng chung đồ vật với người bệnh

Nếu bạn có thói quen dùng chung đồ dùng cá nhân với người khác như khăn tắm, khăn mặt, bàn chải đánh răng, mũ, quần áo, lược chải đầu… thì cần phải thay đổi thói quen này ngay lập tức.

Bởi vì đây là lối sống không lành mạnh, là nguyên nhân gây ra mụn cóc hàng đầu trên cơ thể con người. Sử dụng chung đồ dùng nhất là với những người nhiễm mụn cóc sẽ khiến nguy cơ lây lan bệnh tật lên tới 90%.

Ngoài những nguyên nhân bị mụn cóc ở trên, các chuyên gia y tế sức khỏe còn cho biết thêm tình trạng mồ hôi quá nhiều, quần áo ẩm ướt liên tục cũng làm tăng khả năng bị mụn cóc vì đây là môi trường thuận lợi cho virus phát triển.

Cách phòng ngừa mụn cóc hiệu quả

Chú ý chế độ ăn uống: Điều chỉnh chế độ ăn uống hợp lý đảm bảo sự trao đổi chất tốt nhất cho cơ thể. Duy trì độ ẩm và dưỡng da thường xuyên, chú ý bảo vệ da cẩn thận, đặc biệt là sau quá trình điều trị mụn cóc.

Hạn chế tắm rửa nơi công cộng: Bể bơi công cộng là nơi nhiều vi khuẩn và bệnh dịch truyền nhiễm. Các vi khuẩn sẽ tấn công bạn bất cứ lúc nào để gây bệnh, đồng thời nguy cơ virus từ da người này tấn công sang người khác là rất cao.

Hạn chế làm trầy xước da: Để tránh tuyệt đối mụn cóc thì phải bảo vệ da tránh tổn thương. Những vết thương hở sẽ là cơ hội tuyệt vời để virus HPV gây nên mụn cóc trú ngụ.

Chú ý trong sinh hoạt: Không nên tiếp xúc, ôm ấp, vuốt ve vật nuôi quá nhiều bởi các virus sẽ bám dính vào tay và cư trú trực tiếp lên các vùng da của bạn.

Như vậy, có rất nhiều nguyên nhân bị mụn cóc mà bạn cần phòng tránh để loại bỏ nguy cơ lây truyền của bệnh vào cơ thể. Trong quá trình điều trị bệnh nếu gặp phải bất kỳ khó khăn nào hãy đến ngay các bệnh viện nhờ sự trợ giúp từ bác sĩ chuyên gia để bệnh được điều trị tận gốc trong thời gian sớm nhất.

Truyện Ngắn Con Mèo Đen / 2023

The Black Cat (Con mèo đen) – truyện ngắn nổi tiếng của nhà văn Mỹ Edgar Allan Poe – một tác phẩm kinh dị đáng suy ngẫm, vượt thoát ranh giới một truyện ngắn thông thường bởi nó đem lại cho người đọc những câu hỏi nan giải về bản ngã con người chân chính là Thiện hay là Ác, là Tốt hay là Xấu.

The Black Cat (Con mèo đen) được sáng tác năm 1843. Tác phẩm là lời thú tội của nhân vật xưng . Tôi muốn kể lại câu chuyện của cuộc đời mình xoay quanh “con mèo đen”. Thuở nhỏ, anh ta vốn là cậu bé nhút nhát, nhân hậu, yêu thú vật. Khi lớn lên, anh ta uống rượu rồi dần dần trở nên hung bạo hành hạ thú vật và đánh đập vợ.

Một hôm, anh ta tìm được một con mèo đen giống hệt Pluto, cũng bị khoét mắt nhưng nó có một đốm trắng ở cổ. Anh ta đem con mèo về nuôi và hứa sẽ yêu quý nó. Nhưng khi say rượu, anh ta lại chán ghét con mèo.

Một hôm khac, trên đường xuống hầm, bị con mèo quấn chân, anh ta định giết con mèo nhưng bị người vợ cản lại, nhân vật Tôi đã giết vợ và chôn xác sau bức tường trong hầm. Bốn ngày sau, cảnh sát đến điều tra. Anh ta vô cùng tự tin dẫn cảnh sát xuống hầm và gõ vào bức tường mới xây để chứng minh sự vô tội, thì có tiếng mèo kêu. Thì ra, lúc chôn xác vợ, anh ta đã chôn luôn con mèo vào đó.

Trong truyện ngắn ngoài nhân vật xưng , con mèo đen là nhân vật chính thứ hai. Con mèo đen đầu tiên có tên là Pluto được miêu tả như sau: “Con mèo này là một con vật rất to và đẹp, đen tuyền, và khôn đến mức độ đáng kinh ngạc” và “Pluto – tên con mèo – là con vật tôi quý nhất, là người bạn của tôi” . Truy ngược về quá khứ thì việc xem mèo đen là phù thủy xuất hiện rất nhiều trong các truyện thần thoại, cổ tích và trong quan niệm của người phương Tây. Dơi, quạ, mèo đen và số 13 là biểu tượng của sự không may mắn, điềm rủi.

Từ những huyền thoại trên, đã làm hình ảnh con mèo đen mang một giá trị biểu tượng tự thân – biểu tượng cho điềm xấu, không may mắn.

Nếu bóc tách từng lớp vỏ tác phẩm thì ở vẻ bên ngoài, tác giả đã dùng huyền thoại như một công cụ biện hộ cho hay nói chính xác hơn là dùng con mèo đen để biện hộ cho tội ác của mình. Anh ta cứ nói nhiều đến sự vô tội, ngây thơ của con mèo nhưng đồng thời tạo ra những chi tiết hướng người đọc vào sự tối tăm, huyền bí của con mèo Pluto (nhắc đến phù thủy, nhắc đến sự thay đổi bất thường xúc bản thân dù không muốn điều đó, hình ảnh đầu mèo trên tường, sự xuất hiện của Pluto thứ hai, vô ý giết vợ, con mèo kêu lên làm cảnh sát phát hiện ra tội ác anh ta…). Hình tượng Con mèo đen ở lớp ý nghĩa thứ nhất tượng trưng cho nỗi sợ hãi của con người trước những điều không thể giải thích bằng khoa học. Nỗi sợ có từ quan niệm thời cổ xưa về tà thuật, phù thủy, ma quỷ. Con mèo đen đem đến cái Xấu, cái Ác khiến nhân vật từ người hiền lành lương thiện trở thành tên giết người.

Con mèo đen trong huyền thoại vừa có tích tiêu cực nhưng cũng có mặt tích cực, vừa đại diện cho bóng tối, cái chết vừa đại diện cho sự tinh khôn, mưu mẹo. Từ huyền thoại bước vào tác phẩm của Poe, con mèo đen trở thành biểu tượng cho những giằng xé thiện ác, tỉnh mê trong mỗi con người. Con mèo đen vừa là mê tín nhưng có thật là mê tín không? Hay là mượn mê tín để phủ lấp lên sự thật nhằm che đậy sự xấu xa, đen tối. là người khôn ngoan tỉnh táo biết cách lấm liếm sự thật hay là kẻ nhu nhược, sợ hãi, loạn trí. Chính vì vậy mà biểu tượng con mèo đen trong tác phẩm có thể hiểu như biểu tượng cho sự đa đoan, đa dạng, đa diện của đời sống nội tâm con người.

Truyện ngắn nhìn theo khía cạnh này bỗng trở thành ẩn dụ lớn về con người và cái cách con người chọn để sống ở cuộc đời này. Trong suốt cuộc đời, con người đứng trước rất nhiều ngã rẽ nhưng chỉ được chọn một. Cũng giống như có rất nhiều cách đương đầu với cuộc đời nhưng anh ta đã chọn cách tiêu cực nhất. Những đối cực trong người nhân vật xưng là những mâu thuẫn có trong mỗi con người, nhưng cái khác là cách hành xử. Con người phải luôn luôn tranh đấu để phần Tốt tồn tại và phần Xấu ẩn đi, để ánh sáng lấn áp bóng tối và cái Thiện chiến thắng.

Chủ đề con người và tội lỗi, tội ác và sự trừng phạt trong các quan niệm truyền thống chỉ mang tính giáo huấn. Còn trong đó là sự phức tạp, rối ren trong tâm lý con người. Không có ai là toàn thiện, không có gì là toàn mỹ. Tội lỗi và trong sạch chỉ cách nhau một khoảng cách mơ hồ. chúng tôi đã đem bài học luân lý không dễ tiếp thu ấy vào một câu chuyện kinh dị và kỳ ảo.

Cá tính nhưng không hòa đồng, đẹp gái nhưng dễ gây mất lòng

“Quái Kiệt” Lê Viết Quốc: Từ Nhận Diện Một Con Mèo Đến Tham Gia Google Dịch / 2023

Suốt 30 năm trời, người ta không biết làm sao để dạy cho máy tính biết phân biệt được một con mèo cho dễ dàng. Và chính thời điểm ấy, tiến sĩ Lê Viết Quốc, nhà nghiên cứu của Google Brain, bắt đầu bước những bước đầu tiên trên hành trình vạn dặm về trí tuệ nhân tạo của mình, từ chuyện nhận diện một con mèo như vậy.

Từ “con mèo” của thuật toán về Máy học

Lúc ấy là thời điểm chàng trai trẻ Lê Viết Quốc đã tốt nghiệp THPT tại Trường Quốc học Huế và nhận được học bổng tại trường ĐH Quốc gia Úc (The Australian National University). Trường này được xếp hạng rất cao, nghiên cứu rất tốt nhưng việc giảng dạy không có gì quá đặc biệt. Năm học đầu tiên, anh thấy mình rảnh rỗi quá. Rồi đến năm thứ 2, anh cảm thấy chán quá. Vậy là anh bắt đầu đi nghiên cứu để mình… không chán nữa.

Tiến sĩ Quốc kể lại: “Thời điểm này, có một thầy trong trường nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo, thứ đang rất mới mẻ lúc bấy giờ. Nhưng tôi thấy nó đầy hấp dẫn và thu hút bản thân mình. Một lý do quan trọng là trí tuệ nhân tạo làm tôi quay về những suy nghĩ của mình ở thuở ấu thơ. Tôi sinh năm 1982 tại Thủy Dương (TX.Hương Thủy, Thừa Thiên Huế). Cấp 1, tôi chỉ học trường làng. Cuộc sống lúc ấy rất êm đềm và bình thường. Đến khi tôi được 13 – 14 tuổi, tình cờ tôi có đọc một cuốn sách trong thư viện của một người bác. Đó là cuốn sách nói về lịch sử các phát kiến vĩ đại của loài người. Trong đó có một bức hình về người đầu tiên đặt chân lên Mặt trăng. Khi nhìn bức hình này, tôi rất ngạc nhiên là loài người không mạnh như voi, không biết bay như chim nhưng là loài đầu tiên đặt chân lên Mặt trăng. Tôi suy nghĩ mãi và nghĩ rằng lý do nằm ở chỗ chúng ta là loài động vật thông minh nhất trên Trái đất. Từ đó, tôi có rất nhiều đam mê về khoa học kỹ thuật. và suy nghĩ từ ấu thơ ấy thôi thúc tôi lựa chọn nghiên cứu ngành trí tuệ nhân tạo nên đã liên hệ để xin phép thầy”.

Ban đầu, thầy giảng giải cho tôi rằng nghiên cứu trí tuệ nhân tạo quy chung về một vấn đề rất đơn giản là phân loại. Ví dụ, có vài hình ảnh về những con chó, vài hình ảnh về những con mèo. Người ta phân biệt chúng bởi những đặc điểm đặc trưng về mũi, mắt… Để dạy cho máy tính phân biệt được là chó hay mèo thì con người cũng sẽ dạy về những đặc điểm như vậy. Nhưng suốt 30 năm trời, người ta vẫn không phát hiện được làm sao phân biệt chó với mèo cho được dễ dàng.

Khi Quốc bắt đầu nghiên cứu về ngành này, thế giới xuất hiện một ý tưởng để giải quyết nan đề này thành công nhất . Đó là đưa các bức hình gồm những điểm đặc trưng này vào mạng nơ-ron, sau đó đưa qua các lớp xử lý, lấy dữ liệu phần hình ảnh, nhân với ma trận, đưa kết quả phần tiếp theo (nhiều lần), rồi sẽ phân tích được đó là chó hay mèo. Máy tính sẽ thay đổi ma trận để làm sao cuối cùng thì bức hình đưa vào nếu là chó thì máy nhận diện là chó, mèo thì nhận diện là mèo.

Thuật toán ấy càng về sau này càng là một trong những thuật toán thành công nhất trong ngành Máy học. Từ việc giải quyết vấn đề về con mèo ấy, thuật toán này được áp dụng ở khắp nơi. Chẳng hạn, nếu muốn có một chiếc xe tự lái thì camera sẽ chụp bức hình phía trước xe. Máy sẽ phải phân biệt được đâu là xe, đâu là đèn đường, đâu là cây, đâu là người đi xe máy, đi bộ, đâu là nhà… Vậy là chiếc xe sẽ được lập trình để đi đến nơi đã định.

Đến “con mèo” của Lê Viết Quốc

Anh kể tiếp: “Năm 2007, tôi đến ĐH Stanford làm nghiên cứu sinh về Khoa học máy tính. Trong 5 năm, phần nghiên cứu chính của tôi là về Deep Learning (Học sâu). Lúc bấy giờ, ngành này không được đánh giá cao vì trước đó không có nhiều thành công. Nhưng trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, tương lai của ngành này có tiềm năng rất lớn. Cũng như vậy, việc nghiên cứu của tôi thời điểm này cũng không có nhiều thành công”.

Nhưng đến năm 2011, anh phát hiện ra bí quyết để thực hành ngành này thành công. Đó là… cần rất nhiều máy tính. Anh đến Google xin làm thực tập sinh và một trong những nghiên cứu chính của anh ở Google thời điểm này chính là kết nối thật nhiều máy tính để nhận diện hình ảnh.

Khoảng năm 2012, nghiên cứu thành công nhất của anh xuất hiện trên The New York Times. Bài nghiên cứu có hình ảnh trên trang chính với câu hỏi “How Many Computers to Identify a Cat?” (Bao nhiêu máy tính để nhận diện được một con mèo?). Câu trả lời của anh là 16.000 máy tính. Nghiên cứu này ở năm 2012 trở thành một trong những nghiên cứu gây tiếng vang rất lớn và thay đổi diện mạo ngành Máy học. Trước đây mọi người cho rằng phải thay đổi thuật toán của ngành này. Nhưng qua nghiên cứu của anh, mọi người lại biết rằng cần nhiều máy tính để thực hiện thành công.

“Kể từ đó, tôi làm rất nhiều thứ về nhận diện hình ảnh, nhận diện giọng nói… Nhưng nghiên cứu thành công nhất của tôi, sau đó xuất hiện một lần nữa trên The New York Times là nghiên cứu về dịch thuật. Cái hay ở chỗ là trước đây người ta thường dịch thuật từng chữ một. Chẳng hạn “Tôi thích đá bóng” thì sẽ được dịch ra từng chữ “I” + “Like” + “Football”, sau đó ráp lại thành câu. Nhưng nghiên cứu của tôi đặt luôn một câu tiếng Việt, sau đó chuyển thành một vector (khái niệm véc-tơ trong toán học), sau đó diễn giải từng chữ một trong tiếng Việt. Những người làm về Máy dịch thuật lúc đó rất hoài nghi là ý tưởng này không thành công. Nhưng bây giờ thì tất cả trang dịch thuật đều dùng. Bạn dùng Facebook, Google Translate, Microsoft, Twitter… đều dùng cách dịch thuật mà tôi và đồng nghiệp đã từng nghiên cứu” – tiến sĩ Quốc kể lại.

Theo anh, cái hay là dù anh chỉ biết 2 ngôn ngữ là tiếng Việt và tiếng Anh nhưng chương trình mà anh và đồng nghiệp sáng tạo ra lại có thể sử dụng với hơn 200 ngôn ngữ. Đó là điều đặc biệt của Máy học (Machine Learning).