Top 17 # Truyện Mèo Con Câu Cá / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Truyện Mèo Con Thích Ăn Cá Lớn / 2023

Cuối cùng vào thời điểm Li Linh xuất hiện ở trước cửa nhà Kiệt Phỉ Nhĩ, điện thoại của hắn kêu lên, là một dãy số hoàn toàn xa lạ.

Li Linh nghe máy, “Uy, ai vậy?”

“Linh, là ta, Kiệt Phỉ Nhĩ, ngươi lập tức đến Paris đi! Con bổn miêu nhà ngươi hình như không được ổn…” Đối phương dùng tiếng Trung lưu loát nói, nhưng hắn nói còn chưa xong, Li Linh đã “Bính” một tiếng hủy đi cái cửa nhà hắn.

Vốn đứng ở bên cửa sổ nghe điện thoại, Kiệt Phỉ Nhĩ thình lình bị thanh âm làm cho hoảng sợ, quay người lại liền thấy vẻ mặt lo lắng của Li Linh đứng ngay trước mặt hắn.

“Có chuyện gì vậy? Sóc đâu?” Li Linh túm lấy áo đối phương, hoàn toàn không để ý đối phương so với chính mình cao hơn hẳn một cái đầu.

“Bình tĩnh một chút, bình tĩnh.”Kiệt Phỉ Nhĩ rất nhanh liền khôi phục lại, “Hắn ở trong phòng, cái gian đằng trước kia.”

Li Linh buông hắn ra liền nhằm phía phòng tới.

Đập vào mắt hắn đầu tiên là một thiếu niên xa lạ ngồi trên giường, rồi sau đó mới là tiểu cầu màu xám đang cuộn tròn trên giường.

Cảm giác được hơi thở mỏng manh của Sóc, Li Linh đột nhiên cảm thấy rất đau, hắn cẩn thận đem con mèo nhỏ nâng lên.

“Hắn nhảy vào trong bể bơi…” Thanh âm sợ hãi của thiếu niên ở phía sau Li Linh vang lên.

“Các ngươi đi ra ngoài.” Li Linh cũng không quay đầu lại, lạnh lùng đưa ra mệnh lệnh.

Kiệt Phỉ Nhĩ thức thời mang thiếu niên rời đi, cũng vì bọn họ mà tự đóng cửa.

Một lớp sương mù từ trong lòng bàn tay Li Linh dâng lên, đem thân thể Sóc bao quanh, cứ như vậy qua một lúc, trên trán Li Linh mồ hôi đã hơi chảy ra .

Cuối cùng sương mù tản ra đến đây, Li Linh đem Sóc nhẹ nhàng thả lại trên giường, trong miệng lẩm nhẩm đọc cái gì, rồi con mèo nhỏ trên giường biến thành thân thể một thiếu niên trần trụi.

Li Linh kéo qua chăn qua đắp lên người Sóc, nhìn hơi thở của hắn đã ổn định, cũng liền nhẹ nhàng thở ra.

“Nhưng còn giống như không đủ a!” Li Linh sờ sờ khuôn mặt tái nhợt của Sóc, một chút độ ấm cũng không có.

Li Linh cúi mình xuống, đôi môi bao trùm lên Sóc.

Trong lúc ngủ Sóc vẫn cảm giác được rất rõ, có một dòng khí đang từ chính miệng mình tiến vào trong cơ thể, rồi mới hướng toàn thân khuếch tán…

Là Li Linh sao? Ý thức của Sóc thanh tỉnh, đồng thời hắn lại cảm thấy khí lưu ở trong cơ thể mình là cái gì. Là hai dòng khí lưu bất đồng đụng vào nhau, thân thể không khoẻ làm cho hắn cả người trở nên khô nóng lên.

“Nóng… nóng…” Sóc mơ mơ màng màng rên rỉ, tay chân cũng tự vén chăn lên.

Li Linh ngừng lại, nhìn thân thể Sóc đã có chút phiếm hồng, rồi tầm mắt hắn rơi xuống nơi dục vọng của Sóc đã muốn đứng thẳng lên.

“Quả nhiên sẽ biến thành như vậy.” Li Linh mỉm cười, dùng chính tay mình cầm vào nơi đó của Sóc.

“Vẫn là để cho ta tới giúp ngươi đi!”

Sóc cũng không phải là yêu quái thuần túy, trước đây nói hắn ngay từ đầu sở dĩ có thể biến hình là dựa vào Li Linh, cho nên hắn cùng yêu quái bình thường có điểm khác nhau. Li Linh truyền khí cho thân thể của hắn cũng sẽ không sinh ra thương tổn, chỉ cần dung hợp, hoàn toàn hấp thu, đó cũng chính là nối tiếp sinh mạng cho đối phương. Chẳng qua, có tác dụng phụ, trong quá trình dung hợp sẽ phát ra tính dục mãnh liệt, hiệu quả so với xuân dược càng mạnh mẽ rõ rệt.

Li Linh nhẹ nhàng cởi quần áo vừa mới mặc cho Sóc, đã bị đối phương bắt được, rồi mới xoay người một cái đã bị đặt xuống phía dưới.

Li Linh sửng sốt một chút, chưa nói được gì, chính là thả lỏng thân thể hoàn toàn thuận theo dục vọng của Sóc khiến hắn thô bạo.

Chỉ cần ngươi không có việc gì là tốt rồi. Li Linh nghĩ như vậy, hai tay đặt lên lưng Sóc.

Bên ngoài cửa phòng có hai kẻ ngồi rình, tường được thiết kế cách âm siêu kém nên thời điểm truyền ra tiếng thở dốc khiến cho người ta mặt đỏ tim đập, bất an tựa vào trong lòng ngực Kiệt Phỉ Nhĩ khuôn mặt thiếu niên so với quả cà chua còn muốn hồng hơn…

“Bọn họ…”

“Ha hả, yên tâm, hẳn là không có việc gì, xem chừng hiện giờ bên trong lửa đang cháy hừng hực a!” Kiệt Phỉ Nhĩ mới vừa nói xong, âm thanh của ai đó lại truyền vào lỗ tai hai người.

Thiếu niên cúi đầu càng thấp, mặt đỏ làm cho người ta nghĩ lầm là sắp xuất huyết đến nơi.

“Bảo bối, ngươi câu dẫn ta nha.”Kiệt Phỉ Nhĩ nói xong đem thiếu niên trong lòng ngực một phen ôm lấy, chui ngay vào phòng của hắn.

Mà thiếu niên kia chỉ kịp kinh hô một tiếng đã bị chặn miệng…

Chờ đến thời điểm ý thức của Sóc hoàn toàn tỉnh táo lại đã là chuyện tình của một ngày sau.

Nhìn ái nhân mê man ở trong lòng ngực mình, Sóc cực kì đau lòng. Hắn biết rõ chính mình đối với Li Linh làm cái gì, còn thô bạo như vậy… Nhưng hắn khống chế không được thân thể của mình a! Hắn cũng muốn ôn nhu, hắn cũng không nỡ để Li Linh đau a!

“Cảm giác khá hơn chút nào không?”Li Linh đột nhiên mở mắt ra nhìn hắn.

Sóc có điểm chột dạ gật gật đầu.

“Ngươi nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a.”Lại còn thiếu chút nữa ngay cả mạng nhỏ cũng vứt bỏ.

“Nga.” Sóc ngoan ngoãn đem sự tình đã trải qua nói ra.

Ngày đó sau khi rời khỏi võ quán, Sóc trước tiên liền bay đi Paris, hơn nữa tựa như đoán ra Li Linh ở đâu liền phi thẳng đến nhà Kiệt Phỉ Nhĩ. Vừa vặn gặp phải đối phương không ở nhà, hơn nữa nhất thời cũng chưa về ngay. Kỳ thật xác nhận Li Linh không ở đó, Sóc cơ bản sẽ không biết làm gì, làm cho thiếu nhiên ở nhà Kiệt Phỉ Nhĩ hiểu lầm. Rồi không biết vì sao hai người liền khắc khẩu lên, sau đó, chính là Sóc không nghĩ qua là bị đẩy xuống bể bơi. May mắn hắn biến trở về nguyên hình, thiếu niên kia cũng không có mặc hắn ở trong nước tự sinh tự diệt, mà đem hắn cứu lên, tuy rằng đã có điểm muộn, nhưng mạng nhỏ vẫn là tạm thời được bảo vệ. Thiếu niên kia cũng không phải người thường, nhưng hắn không biết dùng cách gì để bảo toàn sinh mệnh cho Sóc, lại sợ Kiệt Phỉ Nhĩ mắng hắn nên đã không báo cho y biết, thẳng đến lúc Kiệt Phỉ Nhĩ trở về, biết tình trạng của Sóc không ổn liền lập tức thông tri Li Linh, tiếp theo chính là khi Li Linh đến…

“Sóc, ta không đáng để ngươi tin cậy sao?” Li Linh có chút thương cảm nhìn hắn.

“Không, không phải.” Ánh mắt của Li Linh làm cho hắn luống cuống tay chân, “Ta chỉ là… Chính là…”

“Chúng ta đã cùng nhau bao nhiêu năm?”

“Bốn trăm tám mươi bảy năm.” Sóc nhỏ giọng trả lời.

“Nhiều năm như thế cũng không đủ để ngươi hiểu rõ ta là người như thế nào sao?”

“Không phải, không phải như thế.” Sóc bối rối ôm chặt ái nhân [người yêu] trong lòng ngực, “Ta chỉ là… Li, ngươi cũng chưa từng nói yêu ta, chưa từng có…”

Trong lòng Li Linh run lên, thanh âm của Sóc rất nhỏ, nhưng từng từ vẫn là rất rõ ràng truyền vào trong tai hắn, xuyên vào trong lòng hắn.

“Sóc.” Li linh dang tay ôm lấy Sóc, “Thực xin lỗi.”

Thân thể Sóc nhất thời cứng ngắc, thực xin lỗi? Li Linh vì sao muốn nói thực xin lỗi? Chẳng lẽ…

“Ta yêu ngươi, rất yêu rất yêu ngươi, cho nên, ngươi đừng làm cho ta lo lắng nữa được không?” Li Linh đã trở nên không thể chịu đựng được những ngày Sóc không ở bên cạnh hắn, có trời mới biết lần này hắn đi mà không mang theo Sóc trong lòng có bao nhiêu hối hận.

“Ta, ta thật là cao hứng.” Sóc sau một giây cứng ngắc thân thể liền dao động trở lại, nguyên lai Li Linh thực xin lỗi cũng không phải muốn nói cho hắn rằng, y không thương hắn, “Li, ngươi cuối cùng cũng nói yêu ta .” Trên mặt Sóc hiện lên một nụ cười thật hạnh phúc.

“Buông, buông tay… Khụ…”Nghĩ muốn đem hắn đè chết sao? Li Linh chụp lấy lưng Sóc.

“A, thực xin lỗi.” Sóc lập tức buông hắn ra, trở mình lên, cẩn thận xem mình có thiếu chút nữa lại đem Li Linh làm đau hay không.

Khi Li Linh che kín dấu vết tình dục trên thân thể thì hoàn toàn đập vào tấm mắt hắn, Sóc có điểm chột dạ phát hiện thân thể chính mình ở bộ phận nào đó lại rục rịch.

“Li, chúng ta tiếp tục đi!”

Không đợi Li Linh phản ứng lại , Sóc đã muốn nhào tới.

“…”

***

Cuối cùng, tiểu tình nhân của Kiệt Phỉ Nhĩ cúi người nói “Thực xin lỗi”. Li Linh mang Sóc trở về nước, trước mắt bọn họ lại là ngôi nhà ấm áp, hai người tiếp tục ân ân ái ái sống cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Giáo Án Ptnn: Thơ “Mèo Đi Câu Cá”. / 2023

– Trẻ nhớ tên bài thơ, tên tác giả, hiểu nội dung bài thơ.

2. Kỹ năng.

– Trẻ đọc to, rõ ràng bài thơ.

– Đọc diễn cảm bài thơ, hứng thú đọc thơ, đọc thuộc bài thơ.

3. Giáo dục.

– Giáo dục trẻ phải biết chăm chỉ, không được lười biếng, không được ỷ lại vào người khác

II. Chuẩn bị.

– Nhạc bài hát: Gà trống mèo con và cún con, rửa mặt như mèo.

– Hệ thống câu hỏi đàm thoại.

III.Tổ chức hoạt động. 1. Gây hứng thú.

– Cả lớp hát bài: “gà trống mèo con và cún con” sau đó trò chuyên về nội dung bài hát.

– Các con vừa hát bài gì?

– Bài hát nhắc đến những con vật nào?

– Những con vật đó sống ở đâu?

– Gà trống, mèo con và cún con làm những nhiệm vụ gì?

– Cô đọc lần 1( không hình ảnh). Đọc diễn cảm bài thơ.

– Cô vừa đọc cho các con nghe bài thơ: “mèo đi câu cá” của nhà thơ Thái Hoàng Linh sáng tác

– Cô nói nội dung bài thơ: Bài thơ nói về anh em nhà mèo rủ nhau đi câu cá và cả 2 anh em cùng mải chơi dẫn đến không câu được con cá nào đấy.

c.Đàm thoại trích dẫn giúp trẻ hiểu nội dung bài thơ.

– Cô vừa đọc cho các con nghe bài thơ gì? Của nhà thơ nào sáng tác?

– Bài thơ nói đến con vật nào?

– Hai anh em mèo trắng đã rủ nhau đi đâu?

– Mèo em ngồi câu cá ở đâu?

– Mèo anh ngồi câu ở chỗ nào?

“Anh em mèo trắng

Vác giỏ đi câu

Em ngồi bờ ao

Anh ra sông cái”

– Trời gió mát mèo anh đã làm gì?

– Trong lòng thầm chắc điều gì?

– Mèo anh đã lười biếng ,buồn ngủ và đã ngủ luôn một giấc, không câu cá và ỷ

lại cho em câu được thể hiện qua câu thơ:

“Hiu hiu gió thổi

Buồn ngủ quá chừng

Mèo anh ngả lưng

Ngủ luôn một giấc

Lòng riêng thầm chắc

Đã có em rồi”

– Từ “hiu hiu có nghĩa là gì?

Giải thích từ: “hiu hiu” nghĩa là có 1 làn gió thổi nhẹ đấy các con ạ.

– Mèo em đang ngồi và mèo em đã nhìn thấy gì nào?

– Thấy bầy thỏ bạn vui chơi lúc này mèo em đã làm gì?

– Mèo em mải chơi không câu cá và đã nghĩ đến điều gì?

– Mèo em cũng muốn được vui chơi cùng bầy thỏ bạn nên không câu cá và ỷ lại là có anh câu rồi.

“Mèo em đang ngồi

Thấy bầy thỏ bạn

Đùa chơi múa lượn

Vui quá là vui

Mèo nghĩ: ồ thôi

Anh câu cũng đủ

Nghĩ rồi hớn hở

Nhập bọn vui chơi”

– Từ “hớn hở” nghĩa là vui mừng đấy.

– Khi ông mặt trời xuống núi đi ngủ thì anh em nhà mèo như thế nào?

– Trong giỏ hai anh em nhà mèo có con cá nào không? Vì sao?

– Không có con cá nào lúc này anh em nhà mèo như thế nào?

– Vì cả hai anh em nhà mèo trắng đều lười biếng, mèo anh thì ham ngủ còn mèo em thì mải ham chơi không muốn câu cá, cuối cùng hai anh em không có cá để ăn đấy

” Lúc ông mặt trời

Xuống núi đi ngủ

Đôi mèo hối hả

Quay về lều tranh

Giỏ em giỏ anh

Không con cá nhỏ

Cả hai nhăn nhó

Cùng khóc meo meo”

– Cô đọc lần 3 chọn vẹn bài thơ.

– Cả lớp đọc thơ 2-3 lần.

– Cho trẻ thi đua tổ- nhóm- cá nhân đọc.(cô chú ý sửa sai cho trẻ).

– Cho trẻ đọc theo hiệu lệnh của cô

– Cả lớp đọc lại 1 lần nữa.

– Cô động viên khuyến khích trẻ.

Cả lớp hát bài: “rửa mặt như mèo” và đi ra ngoài.

Bài Học Từ Câu Chuyện “Con Mèo Dạy Hải Câu Bay”. / 2023

Câu chuyện “con mèo dạy hải âu bay” có cốt truyện vô cùng đơn giản xoay quanh chú mèo Zorba và những người bạn khác của mình sống tại bến cảng Hamburg. Vào một ngày nọ, khi chú mèo Zorba béo ị đang phơi mình tắm nắng thì nó gặp được một cô hải âu thoi thóp vì cố gắng bay khỏi vùng biển bị ô nhiễm dầu. Cô hải âu không chịu được nữa và muốn nhờ Zorba hứa với cô ba điều “ Không ăn quả trứng, chăm lo cho quả trứng nở thành con và phải dạy cho hải âu non biết bay.” Zorba đã nhận lời.

Câu chuyện “” có cốt truyện vô cùng đơn giản xoay quanh chú mèo Zorba và những người bạn khác của mình sống tại bến cảng Hamburg. Vào một ngày nọ, khi chú mèo Zorba béo ị đang phơi mình tắm nắng thì nó gặp được một cô hải âu thoi thóp vì cố gắng bay khỏi vùng biển bị ô nhiễm dầu. Cô hải âu không chịu được nữa và muốn nhờ Zorba hứa với cô ba điều “ Không ăn quả trứng, chăm lo cho quả trứng nở thành con và phải dạy cho hải âu non biết bay.” Zorba đã nhận lời.

 

1. Bài học về chữ tín.

Zorba khi đã nhận lời cô hải âu thì đã hết sức hết lòng chăm sóc quả trứng.Từ việc thay mẹ nó ấp trứng cho đến khi nó an toàn nở thành chim non. Zorba cũng đã hết lòng bảo vệ chú chim hải âu non khỏi móng vuốt của lũ mèo hoang cũng như khỏi bàn tay của con người.

Zorba hoàn toàn có thể bỏ rơi quả trứng vì hải âu mẹ đã không còn, Zorba không cần phải chuốc quá nhiều phiền toái như vậy. Nhưng không Zorba tôn trọng lời hứa của mình với cô hải âu.

2.Bài học về tình yêu thương.

hải âu non. Nhìn cách mà Zorba chăm sóc chú hải âu từ lúc mổ vỏ ra ngoài cho đến khi chú hải âu chập chững bắt đầu đi. Không chỉ có Zorba mà những cư dân khác của bến cảng cũng chăm sóc yêu thương chú hải âu non không kém: từ Đại tá mèo uy tín cho đến đến mèo Einstein uyên bác, Screrario nhanh nhẹn hay mèo bốn biển kinh nghiệm… Tình yêu thương vốn là thứ không phân biệt màu da, dân tộc, hay giống loài nó được xây dựng dựa trên

Zorba là mèo trong khi chú chim non lại là hải âu. Hai giống loài hoàn toàn khác nhau thế nhưng không vì như thế mà Zorba không yêu thương chú. Nhìn cách mà Zorba chăm sóc chú hải âu từ lúc mổ vỏ ra ngoài cho đến khi chú hải âu chập chững bắt đầu đi. Không chỉ có Zorba mà những cư dân khác của bến cảng cũng chăm sóc yêu thương chú hải âu non không kém: từ Đại tá mèo uy tín cho đến đến mèo Einstein uyên bác, Screrario nhanh nhẹn hay mèo bốn biển kinh nghiệm… Tình yêu thương vốn là thứ không phân biệt màu da, dân tộc, hay giống loài nó được xây dựng dựa trên trái tim của mỗi chúng ta.

3. Hãy để con là chính mình.

Tuy Zorba là mèo nhưng chưa bao giơ Zorba muốn hải âu non phải là mèo vì bản thân nó là hải âu. Cha mẹ nên hiểu bản thân con cái chúng là gì, chúng muốn gì chứ đừng áp đặt theo suy nghĩ của chúng ta. Hải âu thì phải biết bay cho nên dù Zorba không muốn thì nó vẫn để hải âu tập bay vì tung bay trên bầu trời mới là niềm yêu thích và tự do của hải âu.

Mèo Zorba để chú hải âu tung bay ( Nguồn: dammesach.)

4.Bài học về môi trường.

Thông qua việc diễn tả về tai nạn của hải âu mẹ khi rơi vào vùng biển bị loang dầu, tác giả đã lên án cũng như báo động đến với mọi người những hoạt động vô ý thức của chúng ta đang hủy diệt chính môi trường mà chúng ta đang sống. Môi trường không còn thì con người cũng không thê tồn tại. con người hãy có sự quan tâm đúng mức hơn về vấn đề môi trường.

Câu chuyện “ con mèo dạy hải âu bay” được tác giả kể lại với giọng văn dí dỏm và nhẹ nhàng tuy nhiên lại khiến người ta đọc hoài không dứt cho đến những trang cuối cùng. Để rồi khi gấp sách lại bản thân cảm thấy chúng ta vừa rút ra được những bài học tuy đơn giản nhưng vô cùng thấm thía.

 

Tịnh Yên.

Câu Chuyện Về Con Mèo Hello Kitty / 2023

Theo như Truyền thuyết thành thị (urban legend), vào thập niện 70 có một cô bé 14 tuổi bị ung thư vòm miệng. Các bác sĩ rốt cuộc làm mất hy vọng chữa trị cuối cùng cho cô bé. Do đó, mẹ của cô bé, Ikaka Shimizu, đã tuyệt vọng đến mức phải cầu viện nhà thờ và thánh thần. Nhưng việc đó chẳng có kết quả gì và khiến người thân cô bé tin vào huyền thuật và Satan. Cuối cùng, họ lập một giao ước với quỷ.

Để cứu con gái của mình, người mẹ đã hứa sẽ tạo ra một hãng danh tiếng trên toàn cầu, quỷ sẽ giữ phần của mình trong đó và người mẹ cũng thế. Hello Kitty được tạo ra.

Từ Hello trong tiếng Anh nghĩa là Chào, và từ Kitty trong tiếng Trung nghĩa là Ác Quỷ. Vậy Hello Kitty có nghĩa là “Chào ác quỷ”.

Người ta thường tò mò vì sao Hello Kitty không có miệng. Đó là vì con gái nhà thiết kế bị ung thư vòm miệng.

..

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần… Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.

Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

– Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?

Cô bé lại oà lên tức tưởi:

– Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói! – Vậy ông sẽ nghe cháu!

Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.

Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.

Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ…

*

Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng – Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “Hello Kitty” (bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) – chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.