Top 13 # Truyện Mèo Con Lễ Phép / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Rèn Kỷ Năng Chào Hỏi Lễ Phép Cho Trẻ / 2023

Thời gian dạy: 15-20 phút

– Trẻ biết chào hỏi lễ phép với người lớn

– Biết sử dụng một số từ chào hỏi lễ phép phù hợp với tình huống khi giao tiếp với mọi người

– Giáo dục yêu quý, lễ phép với ông bà, cha mẹ, cô giáo và mọi người xung quanh.

– Địa điểm: Trong lớp học

+ Cô sáng tạo câu chuyện “Mèo con lễ phép”

+ Một con mèo, 1 con gà trống bằng đồ chơi

+ Chiếu cho trẻ ngồi.

– Quan sát, dùng lời, thực hành.

– Cả lớp vui vận động bài hát “………………………”

– Các con ơi! Sáng nay ai đưa các con đến trường? Sáng mai đi học các con chào ai? Đến lớp chào ai? Có bạn nào đi học không chào cô giáo không? Như vậy đã ngoan chưa?

– Các con có muốn trở thành một em bé ngoan được mọi người yêu quý không?

– Cô kể chuyện sáng tạo cho trẻ nghe (Cô kể bằng rối)

+ Các con vừa nghe cô kể câu chuyện gì? Trong câu chuyện có những bạn nào?

– Bạn mèo con và bạn gà trống bạn nào ngoan hơn?

– Vì sao bạn mèo con lại ngoan hơn bạn gà nhĩ? (Vì khi gặp người lớn bạn mèo biết chào hỏi lễ phép còn bạn gà thì không)

– Vậy các con có muốn trở thành một em bé ngoan, lễ phép và được mọi người yêu quý không?

* Hoạt động 2: Dạy trẻ cách chào hỏi + Dạy trẻ cách chào hỏi người lớn!

– Hôm nay cô sẽ hướng dẫn chúng mình cách chào hỏi lễ phép để trở thành một em bé ngoan, các con có đồng ý không?

– Khi gặp cô giáo, bố mẹ các con chào như thế nào?

– Cô làm mẫu: Con chào cô ạ!

(Khoanh tay trước ngực, đầu hơi cúi, miệng cười tươi, giọng nói phải to, rõ ràng)

– Vậy khi gia đình mình có khách thì con có chào không?

– Các con chào như thế nào?

– Khi đi học về các con chào ai? Chào như thế nào? (Chào ông/bà/bố/mẹ/anh/chị…. Cháu/con/em… đi học về ạ!

+ Dạy trẻ cách chào hỏi bạn bè!

– Khi gặp người lớn các con vòng tay lại chào, đầu hơi cúi, thế khi gặp các bạn của mình thì sao? Các con chào như thế nào?

– Cô làm mẫu: (Nhìn thẳng vào bạn và vui tươi đưa tay ngang tầm mắt vẫy chào (Mình chào bạn)

– Bây giờ các con có muốn trở thành một em bé ngoan được mọi người yêu quý không?

+ Hoạt động 3: Trẻ thực hành

– Các con hãy nhìn xem, ai đây? (Cô Ngân)

– Chúng mình cùng lễ phép chào cô Ngân nào?

– Con chào cô Ngân ạ! (2 trẻ lên chào)

– Các con hãy nhìn xem, hôm nay lớp mình rất vinh dự vì có các cô giáo đến dự giờ đấy, vậy chúng mình hãy đến chào các cô nào! (Cho từng tổ một đến chào các cô)

– Cho 2 bạn lên chào nhau.

– Cho cả lớp đứng dậy chào nhau.

– Cô nhận xét tuyên dương: Hôm nay, cô thấy lớp mình rất ngoan, đã biết chào hỏi lễ phép rất to, rất rõ ràng, cô tuyên dương các con nào!

* Chơi tự chọn: Hôm nay trong lớp mình cô đã chuẩn bị rất nhiều đồ chơi lý thú và bổ ích đấy, cô sẽ cho các con về chơi ở các góc để khám những đồ chơi của mình các con có đồng ý không? Bây giờ cô mời các con hãy về góc yêu thích của mình nào!

Mẹo Dạy Con Thói Quen Lễ Phép Cực Đơn Giản Và Hiệu Quả / 2023

Mẹo dạy con thói quen lễ phép cực đơn giản và hiệu quả

Dạy con thói quen chào hỏi

Khi trẻ còn nhỏ, cha mẹ sẽ rất dễ dàng để uốn nắn. Vì vậy, hãy dạy trẻ luôn chào hỏi tất cả mọi người. Thói quen chào hỏi này tưởng như đơn giản nhưng lại rất quan trọng trong việc rèn luyện sự lễ phép cho con. Nếu điều này không được bố mẹ chỉ dạy trẻ sẽ thường bỏ qua và cho rằng đó là điều không cần thiết.

Ngay từ nhỏ, mẹ hãy chỉ dạy cho con cách chào hỏi mọi người xung quanh thật lễ phép. Để con có thể hiểu được điều này và thực hiện chúng thường xuyên, cha mẹ hãy luôn làm gương trước và chào mọi người để trẻ học theo. Một đứa trẻ thân thiện, gặp ai cũng chào chắc chắn sẽ được mọi người xung quanh luôn quý mến.

Cha mẹ cũng nên chào hỏi nhau

Những thói quen, nếp sống của gia đình luôn có một sự ảnh hưởng lớn đến con trẻ. Vì vậy để dạy con ngoan ngoãn, lễ phép, trước hết cha mẹ và người lớn trong nhà phải là một tấm gương tốt cho con. Các thành viên trong gia đình hãy duy trì thói quen chào hỏi nhau và giao tiếp với nhau một cách thân mật, tôn trọng.

Như vậy con trẻ sẽ dễ dàng học theo và dần dần quen với nếp sống đó. Hãy nhớ rằng, cha mẹ phải luôn sống chan hòa và yêu quý nhau thì việc rèn luyện sự lễ phép của con mới hiệu quả nhất. Đây là điều mà gia đình nào cũng nên áp dụng bởi lẽ nó không chỉ tốt cho mối quan hệ của các thành viên mà còn góp phần không nhỏ vào việc hình thành đức tính lễ phép cho con.

Hãy khuyến khích con nói đủ câu

Khi chào hỏi hay thưa gửi, bố mẹ nên khuyến khích con nói đủ câu. Thay vì để con nói: “Chào bà ạ/ Chào ông ạ” hãy dạy con cách nói có đầy đủ chủ ngữ và vị ngữ như: “Cháu chào bà ạ/ Cháu chào ông ạ”.

Luôn lắng nghe những suy nghĩ của con

Với những điều con làm sai hay chưa ngoan, cha mẹ hãy thực sự nghiêm khắc để uốn nắn, sửa chữa. Bố mẹ cũng nên chú ý khi con nói những câu nói thiếu lịch sự hay không tôn trọng người khác. Đừng bỏ qua cho câu nói của con bởi nếu bỏ qua sẽ rất có thể con sẽ lại dùng chúng vào một lần khác.

Khi câu chuyện đã qua đi, vào thời gian rảnh rỗi nào đó hãy nhắc lại những hoạt động đó và phân tích cho con những điều đúng sai rõ ràng để con hiểu và dần thay đổi trong câu nói của mình.

Dạy con từ những mẩu chuyện nhỏ

Trẻ nhỏ luôn rất hứng thú với các câu chuyện cổ tích, truyện tranh thiêu nhi. Vì thế mẹ hãy thường xuyên dành thời gian để kể cho con nghe những câu chuyện thú vị như: cô bé quàng khăn đỏ, nàng bạch tuyết hay công chúa ngủ trong rừng… Qua những câu chuyện này mẹ hãy chỉ ra cho con nhiều hơn về những đạo lý, những bài học đơn giản mà thú vị để con giao tiếp hàng ngày một cách đúng đắn.

Dạy trẻ biết tôn trọng người khác

Đây chính là yếu tố quan trọng trong việc rèn luyện sự lễ phép cho con. Bài học đầu tiên đó là dạy con cách tôn trọng những người xung quanh trẻ từ những người thân trong gia đình đến bạn bè và cả chính bản thân con.

Bố mẹ tôn trọng con sẽ giúp con hiểu được cảm giác và tầm quan trọng của sự tôn trọng. Và vì thế con sẽ biết cách tôn trọng và quan tâm đến mọi người. Con có được tính cách này sẽ có tinh thần trách nhiệm và hoà đồng, nhân ái với bạn bè hơn.

Đọc Truyện Mèo Con Biến Hình / 2023

Con mèo lông trắng mút này là giống cái, nhìn nó mật mạp đáng yêu đấy chứ. Nghĩ lại anh ta thấy nuôi một con mèo cũng không tệ dù sao, mèo thì ăn ít lắm không tốn tiền là mấy. Anh đi siêu thị mua vài gói thức ăn dành cho mèo, một cái lồng và một máng đi vệ sinh cho nó, sau đó tự mua cho mình ba gói mì tôm và hai lon bia. Trên đường về anh khui bia vừa đi vừa uống như mấy anh chàng lãng tử trong phim truyền hình dày tập

Tháng này bộ truyện tranh của anh vẫn chưa vẽ xong, mấy lão già cứ bảo truyện của anh ngây thơ quá, bây giờ không ai đọc mấy loại thuần khiết ấy, giới trẻ hiện nay không ngôn tình thì cũng sắc, truyện càng ngược càng lôi cuốn. Anh chỉ biết vẽ chuyện tình thời học sinh thì đọc giả người ta chạy hết rồi

Chẳng mấy chốc cũng đến nhà, căn nhà cũ kỷ của bà cô họ hàng để lại sau khi gia đình họ ra nước ngoài định cư hết, chỗ ở mấy năm chưa tu sửa lại nên cũng xuống cấp trầm trọng, mái nhà có mấy chỗ bị dột nước, tường thì cũng ngã màu đen xỉn, mùi hôi của mấy con chuột cống làm anh phát khiếp, chúng nó khôn lanh hơn anh tưởng, mua đủ loại thuốc chuột và bẫy cũng chỉ sập trúng lũ chuột nhắt

Thả con mèo xuống, cất đồ mua sang một góc, xuống bếp đun ít nước nóng để tắm. Anh lấy một cái khăn nhỏ đặt xuống đất rồi ngồi lao khô con mèo. Mình anh còn ướt lộ ra cơ bắp tay rắn chắc, nước da trắng của anh rất đẹp, mấy bà cô trong siêu thị cứ nhìn chằm chằm muốn ăn tiểu thị tươi. Mèo con sau khi được lao sạch người kêu ” meo meo” thoải mái nằm ngủ. Tôi cũng đi tắm sau đó ăn mì.

Trời trưa ôi bức, nóng từ trên mái nhà ập xuống, chiếc quạt máy cũ kêu ” cạch cạch” quạt công suất lớn mà vẫn không mát? Anh ngồi xuống trước bàn làm việc vẽ tranh tiếp.

Thời gian trôi nhanh thật, bên ngoài khung cửa sổ trời cũng đen rồi, tôi bật chiếc đèn lên, tính tiếp tục vẽ nhưng một cục bông nhỏ từ đâu lao tới, nhảy lên vai tôi. Hoá ra mèo con đói rồi nên muốn ăn cơm tối đây. Tôi đưa tay xách nó khỏi vai, treo lơ lửng trong không trung

-Mày thật phiền nên chủ mày mới bỏ mày có đúng không. Tao đoán chủ mày phải vất vả lắm mới chiều được tính khí của mày

Lấy cái chén nhỏ, tôi cắt bịch thức ăn ra, khui thêm hộp cá rồi cho nó ăn, nó ăn ngon lành, lâu lâu lại kêu lên” meo meo” như bảo thức ăn rất ngon. Bữa tối của mèo con tém sạch không chừa một thứ gì, bụng to lên phồng như quả bong bóng

Truyện: Con Mèo Cuối Cùng Trong Vũ Trụ / 2023

Trên đường trở về, trong đầu Quý Tu Quân đều là meo meo meo gì gì đó.

Mãi cho đến khi anh trở lại văn phòng và ngồi xuống, cái tên đầy ma tính kia vẫn không biến mất khỏi não anh.

Nguyên soái Quý thở dài, cầm thú bông mềm mềm trên bàn lên, bóp bóp.

Việt An xa xỉ còn mang theo giá trèo cho mèo và đồ chơi nhỏ của cậu, dọn sạch những nơi có thể dọn đi trong nhà, mang theo không thiếu thứ gì.

Phòng ngủ của Nguyên soái và phụ tá rất gần nhau, đều là phòng độc lập nhưng cơ bản là Việt An chưa từng ngủ trong phòng phụ tá, cậu luyến tiếc cái lò sưởi hình người khổng lồ – Quý Tu Quân cho nên tất cả đồ chơi nhỏ đều chất đống trong phòng ngủ của Nguyên soái Quý.

Trong đó bao gồm cả hơn hai mươi con mèo bông Quý Tu Quân mua cho cậu.

Tuy nói vậy bạn có thể không tin, đối tượng phục vụ chủ yếu của những con thú bông này không phải Việt An, mà là bản thân Nguyên soái Quý.

Đúng vậy, không sai đâu.

Nguyên soái Quý nuôi mèo thật còn mang mèo đi làm, bây giờ chỉ có thể bóp thú bông.

— Chỉ cần vừa lấy văn kiện ra, mặc kệ là hình người hay hình mèo, Việt An đều nhanh chóng nhảy dựng lên, lập tức chạy mất tăm.

Coi như những công việc giấy tờ này không cần cậu tới làm cũng vô dụng.

Dù cầm mấy đồ ăn vặt nhỏ mà Việt An thích nhất kia để dụ dỗ, cũng không giữ được bước chân nhảy lên đi ra của bé mèo.

Hoàn toàn khác với lúc ở nhà khi trước, Việt An luôn luôn tình nguyện ngồi xổm ở bên cạnh cùng làm việc thức đêm vất vả với anh.

Nguyên soái tiên sinh bi thảm lại bị mèo nhà mình vứt bỏ lần nữa im lặng bóp bóp thú bông, ngẫu nhiên ngắm nghía rồi chỉnh thành tư thế nằm sấp ngủ, đặt lên bàn, giả vờ đây là Việt An đang ở cùng anh, tiếp tục mở sa bàn vũ trụ và bản đồ tinh hệ ra.

Một khi đại quân chính thức xuất phát rời đi sẽ trực tiếp chạy đến chiến trường.

Công tác chuẩn bị chẳng những phải hoàn thiện, mà còn nhất định phải làm đến trình độ tốt nhất có thể nghĩ ra mới được.

Tình hình bên Đế tinh sẽ do Nguyên soái Kevin nhìn chằm chằm, ít nhất là hậu phương và tiếp tế hậu cần sau này sẽ không trở thành vấn đề lớn gì.

Cho nên hiện tại quan trọng nhất chính là chắt lọc những tin tức do quân tiên phong xuất phát đầu truyền về, xác định nơi đại quân đi vào và những chi tiết nhỏ khác.

Quân tiên phong đi điều tra dò xét và tạo thời cơ chiến đấu, vẫn luôn liên tục không ngừng có tình báo truyền về, nhìn trước mắt, tình hình vẫn vô cùng bình thường.

Gần tới lúc xuất chinh, văn phòng của Nguyên soái Quý ít khi vắng vẻ, mấy vị Quân đoàn trưởng ra ra vào vào, còn có những binh lính chiến lực lệ thuộc trực tiếp Nguyên soái thỉnh thoảng ở ngoài cửa ló đầu vào.

Không bao gồm Quân đoàn trưởng đến lúc đó có khả năng phải chia ra hành động, binh lính lệ thuộc trực tiếp Nguyên soái có tổng cộng hai mươi người được tuyển chọn tỉ mỉ, là tinh anh trong tinh anh, lúc trước Quý Tu Quân bị tập kích đã hi sinh hai người, nhưng rất nhanh đã chọn lựa cân nhắc bổ sung hai người khác từ ban tinh anh vào chỗ trống.

Đây đều là sức chiến đấu đứng đầu quan trọng nhất trong bảy Quân đoàn lớn.

Là người có năng lực lúc bị tập kích, là mũi nhọn, lưỡi dao sắc bén lúc phá tan phòng tuyến địch.

Ngày hôm nay những sức chiến đấu đứng đầu này mỗi lần ra vào văn phòng của Quý Tu Quân, ánh mắt đều nhịn không được lia đến con thú bông nằm sấp trên bàn anh.

Nguyên soái Quý vừa nhấc mắt đã thấy Quân đoàn trưởng số 1 dùng vẻ mặt phức tạp nhìn anh, muốn nói lại thôi.

Đầu ngón tay Quý Tu Quân khẽ gõ bàn một cái, hỏi: “Có chuyện gì?”

“Cái này.” Quân đoàn trưởng số 1 chỉ chỉ thú bông nằm sấp trên bàn.

“À.” Mắt Nguyên soái Quý không chớp một cái, thuận miệng quăng nồi: “Của Việt An.”

Hai hình ảnh bay vòng vòng trong đầu Quân đoàn trường số 1, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh Cục Lông Nhỏ, khẽ gật đầu: “…Ồ.”

Meo meo nhỏ thích những thứ mềm mềm lông mịn như nhung này cũng rất bình thường.

Quân đoàn trưởng số 1 suy nghĩ, sau đó nói: “Nhưng thưa Nguyên soái, vẫn nên cất thứ này đi.”

Nói thế nào nhỉ.

Ừm, có hại cho hình tượng anh minh thần võ của Quý Tu Quân.

Nguyên soái Quý biết nghe lời phải, cầm thú bông lên, vươn tay mở ngăn kéo ra.

Vừa mở ra một cái, một con thú bông khác trong ngăn kéo bại lộ dưới mí mắt của Quân đoàn trưởng số 1.

Quý Tu Quân hơi dừng lại, lúc này mới nhận ra thú bông cầm trong tay là do Việt An mang tới, còn thú bông của anh vẫn an ổn nằm trong ngăn kéo.

Trong phút chốc bầu không khí bỗng im lặng.

Tình cảnh này hình như đã xảy ra một lần.

(*) Bất động thanh sắc: vẻ mặt không thay đổi.

Quân đoàn trưởng số 1 cầm ghi chép được sửa đi sửa lại và bổ sung rất nhiều lần ra khỏi văn phòng, cảm thấy một lời khó nói hết đối với hình ảnh hai con mèo bông vẫn luôn nối tiếp lặp tới lặp lui trong đầu hắn.

Có vài sở thích nhỏ cũng không sao.

Quân đoàn trưởng số 1 nghĩ thầm, tổ hợp người đàn ông cứng rắn và mèo cũng rất hợp.

— Nhưng đó là thú bông mà!!!

Chẳng phải thứ đồ chơi này chỉ có con gái hay là trẻ con mới có thể mua sao!

Quân đoàn trưởng số 1 cảm thấy trong lòng hình như có thứ gì đó sụp đổ, dù cưỡng ép thôi miên mình có lẽ là hai con thú bông này đều là của Việt An nhưng vẫn không thể ngăn cản tín niệm kiên định trong nội tâm sụp đổ.

Hắn bước nhanh ra khỏi văn phòng của Quý Tu Quân, chuẩn bị tìm một chỗ yên tĩnh hít thở không khí.

Kết quả là vừa qua khỏi chỗ quẹo đã thấy hai vị đồng đội của mình đang thông đồng với phụ tá mới nhậm chức của Nguyên soái, cùng đi tới phòng huấn luyện.

Hình ảnh thế này vốn vô cùng bình thường, nhưng ba người trong tình huống này lại không quá bình thường.

Thích kề cận vị phụ tá này bình thường là Tam Nhi và Tiểu Thất, từ lúc nào Lão Nhị và Lão Tứ cũng bắt đầu cấu kết làm bậy với người ta rồi?

Hai người Tam Nhi và Tiểu Thất đã bị ngược thành M(*), luôn thích đi theo người trẻ tuổi kia, coi như điều tra tình báo.

(*) M – viết tắt của Masochist (khổ dâm), ngược lại với M là S – Sadist (bạo dâm). Tra thêm google nếu thích tìm hiểu thêm.

Nhưng hai người khác chẳng phải vẫn luôn kiên trì bôi đen Kevin sao? Trước đó cũng luôn biểu hiện dáng vẻ thập phần lạnh nhạt đối với phụ tá nhảy dù.

Lúc này mới bao lâu chứ, hai tên mày rậm mắt to(*) này đã trực tiếp phản bội cách mạng rồi?

(*) Mày rậm mắt to: ý chỉ người chính trực, thẳng thắn, đường hoàng, đi theo chính nghĩa.

Quân đoàn trưởng số 1 vươn đôi chân dài sải bước đi, quyết định đi theo quan sát một tí.

Hắn đi chưa được hai bước đã thấy một người trong ban tinh anh đi tới gần, dáng vẻ như có ý định cướp người với hai vị Quân đoàn trưởng.

Mà đối tượng bị tranh đoạt vẫn trưng vẻ mặt lạnh lùng đúng chuẩn “Quý Tu Quân”, cuối cùng đồng tử xanh thẳm hơi chuyển, đưa tay về phía tên nhóc ban tinh anh, nắm thành đấm, nắm tay hướng xuống, để trước mặt hắn.

“Mở tay ra.” Cậu nói.

Tên nhóc ban tinh anh ngẩn người, sau đó nghe lời mở tay ra.

“Hai tay.” Việt An nói tiếp.

Tên nhóc ban tinh anh không do dự mở thêm một tay.

Chuyện thần kỳ đã xảy ra.

Người trẻ tuổi có cùng tên với mèo nhà Nguyên soái kia chậm rãi mở nắm tay ra, lập tức kẹo dẻo tản ra mùi trái cây ngọt ngào thoang thoảng liên tục rớt xuống từ trong tay cậu, rơi lên tay của tên nhóc ban tinh anh.

Sau đó Việt An tùy ý phất tay, ngáp một cái rồi đi vào phòng huấn luyện tư nhân đã mở cửa ở bên cạnh.

Quân đoàn trưởng số 2 và Quân đoàn trưởng số 4 bày vẻ mặt “ồ đã hiểu”, cũng đi vào, bỏ lại tên nhóc nâng hai tay cầm năm sáu viên kẹo dẻo đứng ngốc tại chỗ.

Quân đoàn trưởng số 1 nhìn vẻ mặt tên nhóc cầm kẹo bị công lược, hắn giơ văn kiện trong tay lên che mặt lại, không đành lòng nhìn thẳng.

Cách thả thính này đặt ở bên ngoài thì chỉ là motip bình thường mà thôi, nhưng đặt trong quân bộ có đời sống tình cảm cơ bản bằng không, cách này quả là đánh trúng hồng tâm chuẩn không cần chỉnh!

Quân đoàn trưởng số 1 cảm thấy mình cần phải trò chuyện đôi chút với tên nhóc dễ dàng bị đánh gục này một chút.

Nhưng mà người ta đã cẩn thận cất kẹo đi, chào hắn một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy, một chút do dự cũng không có.

“…”

Quân đoàn trưởng số 1 hít sâu một cái, phất tay áo xông về phía phòng huấn luyện, ấn chuông cửa.

Hôm nay Việt An mới chợp mắt không được bao lâu, lại thêm trước đó còn chạy lên cánh máy bay phơi nắng một hồi, sau khi hưng phấn xem qua cơ giáp, lúc này lại lười chảy thây, giống như không có xương, vừa vào cửa đã nằm dài trên ghế.

Bé mèo tinh có mái tóc trắng vừa ngắn vừa mềm mại, mặc một thân quân phục màu đen trông cực kỳ xinh đẹp.

Quân hàm của cậu và trước ngực trái cũng không có huân chương tượng trưng cho vinh dự và ký hiệu quân hàm, bên trên đơn giản chỉ có quốc hoa của Đế quốc Sintes, dây leo màu vàng quấn quanh bông hoa đỏ tươi diễm lệ, may trên quân phục màu đen tạo loại cảm giác giao hòa giữa trang nghiêm và xinh đẹp.

Bởi vì ngoại hình dễ nhìn, cho nên cậu mặc quân phục cà lơ phất phơ, bộ dáng lười biếng cũng không làm hai vị Quân đoàn trưởng thấy ác cảm.

Trước đó quan sát là vì có điều lo nghĩ, hiện tại lo nghĩ đã biến mất, hai vị Quân đoàn trưởng vẫn chưa đánh cùng Việt An hình người bắt đầu rục rịch muốn động.

Hình như quân nhân “tình hữu độc chung”(*) với loại hoạt động tỷ thí và vật lộn này.

(*) Tình hữu độc chung: yêu thích không rời, tình yêu duy nhất.

Hoặc phải nói là, bọn họ “tình hữu độc chung” đối với hoạt động giao thủ cùng với kẻ mạnh.

Bọn họ có thể nâng cao bản thân thông qua những hoạt động này, là một cách cổ vũ và giúp bản thân tiến bộ coi như không tệ.

Hiện tại trong bảy Quân đoàn trưởng, chỉ có hai người bọn họ vẫn luôn bí mật quan sát mà không đánh với Việt An trận nào.

Việt An cũng không muốn đánh nhau, chỉ muốn tìm một chỗ vắng người phơi nắng ngủ một giấc mà thôi.

Cậu nhìn hai người bọn họ, nghĩ nghĩ, vươn tay chuẩn bị dùng mấy viên kẹo dẻo đuổi người đi.

Hiện một chiêu Tụ lý càn khôn của Việt An đã xuất thần nhập hóa, tùy thân mang theo tài phú kếch xù và một lượng lớn đồ ăn vặt.

Nếu không phải Quý Tu Quân ngăn cản, cậu còn định giấu luôn bộ cơ giáp từ trên xuống dưới toàn thân đều tản ra mùi tiền kia!

Cả cơ giáp cũng có rồi!

Chỉ là mấy viên kẹo dẻo mà thôi!

Việt An phất tay lên, tặng cho hai Quân đoàn trưởng mỗi người một viên kẹo.

Xem như bổn meo meo thưởng cho mấy người!

Quân đoàn trưởng:???

Quân đoàn trưởng được người ta tặng cho kẹo sửng sốt hai giây, vừa chuẩn bị nói cái gì đó, lại bị âm thanh nhắc nhở ngoài cửa cắt ngang.

Quân đoàn trưởng số 4 nhìn thoáng qua người ngoài cửa, tiện tay mở cửa ra.

Không ai biết lúc sau xảy ra chuyện gì, chỉ thấy một tiếng đồng hồ sau, trong phòng huấn luyện tư nhân này chỉ còn mỗi Việt An là thần thanh khí sảng đi ra, còn ba Quân đoàn trưởng trong phòng huấn luyện đều bị quật ngã trên đất.

Thậm chí lúc trên đường chạy tới chỗ phơi nắng ngủ gật trước đó, Việt An còn gửi một tin nhắn cho Quý Tu Quân.

Báo cáo ba vị Quân đoàn trường nào đó không làm việc nghiêm túc mà tìm cậu đánh nhau một buổi.

Mấy người rất rảnh rỗi hả!

Đường đường là ba Quân đoàn trưởng!

Mà lúc này còn rảnh rỗi đánh nhau với người ta sao?

Việt An gửi xong rồi đi bộ đến sân bay rộng rãi, chọn nơi thích hợp để ngủ.

Lúc đầu Quý Tu Quân cũng không để cho Việt An xử lý công việc.

Từ trên xuống dưới Quân đoàn đều biết, cái chức phụ tá của Nguyên soái này không có ý nghĩa thực chất nào trong công tác quân vụ, mà lần này con nuôi Nguyên soái Kevin nhảy dù, từ đầu bọn họ vốn cảm thấy người này đến cọ quân công và xoát kinh nghiệm.

Nhưng sau khi từ trên xuống dưới ai cũng bị đập qua một lần, mấy thuộc hạ trong Quân đoàn của Quý Tu Quân đã sửa đổi định kiến.

Từ tiểu bạch kiểm cọ quân công xoát kinh nghiệm, trở thành một thanh đao sắc bén có sức chiến đấu siêu quần.

Chắc là người này thật sự phải lên chiến trường thấy chút máu, ngược lại kinh nghiệm là thứ quan trọng.

Bọn họ suy đoán như vậy.

Thực tế là Việt An chỉ muốn bám theo Quý Tu Quân đi chơi khắp nơi một chút rồi nhìn một tí, lúc này cậu đã bò lên nóc phòng trực ban trong sân bay, ngáp một cái, uể oải híp mắt lại.

Mấy ngày gần đây bầu không khí nơi đóng quân tương đối căng thẳng và vội vã, dáng vẻ như đại địch sắp tới, làm cho tinh thần của người ta vô cùng khẩn trương.

Việt An cực kỳ không thích bầu không khí căng thẳng như thế này, làm cậu nổi da gà, ngay cả lông cũng muốn xù lên.

Việt An lấy mũ lính trên đầu xuống, lắc lắc mái tóc của mình một tí.

Thời tiết tốt như vậy, cực thích hợp để loài mèo lộ bụng phơi lông của mình một lát.

Những lần ra quân chính thức như thế này, thường phải tuyên bố với truyền thông.

Khi quân tiên phong xuất phát đi trước đã phải tạo dư luận, bình thường đợi đến lúc quân bộ chính thức tuyên bố mở họp báo xuất chinh, ý kiến và thái độ của công chúng đã tương đối sôi nổi.

Vào lúc này, phần lớn quân tiên phong đã ổn định ở tiền tuyến, thậm chí đã có mấy cuộc xung đột với quân địch.

Chuyện chiến tranh này, đến cùng là do nguyên nhân gì gây ra, bất kỳ thế lực đang cầm thực quyền một phương nào cũng “tựa như gương sáng”(*).

(*) Tựa như gương sáng: hiểu rõ.

Nhưng đối với sinh vật có trí tuệ bị đạo đức và pháp luật ràng buộc mà nói, có nhiều chuyện phải do một người có tiếng tăm lên tiếng.

Đây cũng là nguyên nhân lúc trước một số người muốn tiễn Nguyên soái Kevin lên đường, để đổi lấy cái cớ xuất binh chiếm Tinh hệ thứ 19.

Mặc dù đánh nhau tất nhiên sẽ có người ở hậu phương tiến hành du hành phản chiến, nhưng chỉ cần đa số ý kiến và thái độ của dân chúng bày ở ngoài sáng nghiêng về phía quân đội là được rồi.

Bởi vì tính đặc thù của thân phận Việt An nên lần này mở họp báo đối ngoại phải dẫn theo Việt An ra sân.

Mặc dù họp báo đã tổ chức từ ba ngày trước nhưng thời gian cho phép truyền thông đi vào lại là hôm cách ngày lên đường một ngày.

Vào ngày hôm đó Việt An nằm trong phòng Quý Tu Quân, lười biếng mở livestream.

Việt An lật một cái, dùng cái mông nhỏ xù lông đối diện ống kính.

Thực tế là Việt An đã giận Quý Tu Quân tròn hai ngày.

Không có nguyên nhân nào khác, cũng vì anh ngăn cản Việt An công bố với truyền thông cái tên siêu cấp đáng yêu cậu đặt cho cơ giáp.

Chuyện là như thế này.

Lúc ấy Nguyên soái Quý dẫn theo Việt An dự họp, hai người này, một người từ trước đến nay thích lạnh mặt với truyền thông, còn một người khác đa số thời điểm đều duy trì thái độ không nhìn người xa lạ, cho nên cuối cùng người chính thức phát biểu nói chuyện và trả lời vấn đề chính là Quân đoàn trưởng số 1 luôn có mặt để hộ tống.

Mặt khác hai người một trắng một đen ngồi cạnh nhau, giống như hai linh vật hình người, hơn nữa vẻ mặt hai người giống nhau như đúc – vẻ mặt lạnh lùng của Quý Tu Quân.

Quá trình vốn thuận thuận lợi lợi, công bố quyết sách, trả lời vấn đề, phát biểu tuyên ngôn tất thắng cổ vũ sĩ khí.

Đây là một quá trình thông thường.

Nhưng hỏng ở chỗ có phóng viên mở miệng hỏi Việt An có làm cơ giáp riêng hay không — dù sao trong xã hội ảo Việt An đã dùng vào Ngân Nhận ảo giết đến phong sinh thủy khởi(*), nhưng lúc lên chiến trường, cơ bản là phải có một cơ giáp riêng, bởi vì cơ giáp chung không phát huy được thực lực của cậu.

(*) Phong sinh thủy khởi: vui vẻ sung sướng.

Mà Việt An nghe xong vấn đề này, khuôn mặt vốn lạnh lùng y chang Quý Tu Quân hoạt bát lên trong nháy mắt.

“Có chứ!” Cậu trả lời, “Tên cũng rất êm tai.”

Lời này vừa nói ra, mí mắt của Quý Tu Quân ngồi cạnh cậu giật một cái.

Khi Việt An nói ra chữ meo đầu tiên, Quý Tu Quân đã vô cùng nhanh chóng bịt miệng cậu, khống chế cậu giãy dụa, lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai, cực kỳ bình tĩnh trấn định nói: “Kinh Lôi.”

(*) Kinh Lôi: Sấm Sét, Ngân Nhận: Lưỡi Dao Bạc.

Truyền thông thật thà ghi lại hình ảnh này.

Cũng thật thà phát hình ảnh này ra ngoài.

Việt An bị tức chết, giận đến mức không nói chuyện với Quý Tu Quân hai ngày, cũng không kêu meo meo với Quý Tu Quân.

Ngay cả đi ngủ cũng chạy tới phòng của hai nhân vật cấp tướng xếp thứ 3 và xếp thứ 7 nào đó — mặc dù sau đó cái tên mắc chứng sợ mèo nào đấy nhìn thấy nguyên hình của cậu, mặt mũi luôn luôn tràn đầy kinh hoàng đuổi cậu ra ngoài hoặc đưa về phòng Quý Tu Quân.

Nhưng dù vậy, sự tức giận của Việt An đã được truyền đạt nguyên vẹn cho Nguyên soái Quý biết.

Hiện tại cậu tình nguyện ở trong phòng ngủ của Quý Tu Quân là vì anh “hiểu chi dĩ tình, động chi dĩ lý” trình bày nguyên nhân.

Nể mặt lúc Quý Tu Quân giải thích dùng biểu cảm không chút dao động lặp đi lặp lại “meo meo meo meo mieo miao” mấy chục lần, meo meo nhỏ đáng yêu vẫn miễn miễn cưỡng cưỡng chọn tha thứ cho anh.

Việt An nhìn file ghi âm được ghi chú “Quý Tu Quân kêu meo meo” trong quang não, cậu cảm thấy quả thật mình cực kỳ thâm minh đại nghĩa(*).

(*) Thâm minh đại nghĩa: hiểu rõ đạo lý.

Tác giả có lời muốn nói:

Quý Tu Quân:??? Tôi vẫn không đáng yêu bằng em đúng không?

Việt An: Câm miệng, trẫm đáng yêu nhất, không cho phản bác.