Top 12 # Truyện Mèo Hoang Đinh Mặc / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Kiêu Sủng – Đinh Mặc / 2023

[Review] KIÊU SỦNG – ĐINH MẶC

TÊN XB: MÈO HOANG

By: Quỳnh Văn

Dạo này bị cuồng Đinh Mặc, nên lôi tất cả truyện của chị đọc lại một lượt. Sau một hồi hứng chí một cái review nữa lại ra đời, lần này là bộ Kiêu sủng ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥

~oOo~

Trong cái đói khát, túng quẫn và sợ hãi, Tô Di gặp anh, người đàn ông trong bộ âu phục tựa như một thân cây màu đen, cao lớn, yên tĩnh.

Một cách thật tình cờ, anh gặp cô, cô gái đáng thương đang bị dồn vào đường cùng. Thế nhưng, rất tiếc, có một thứ gọi là giết người diệt khẩu, cô phải chết.

“Giết cô ta.”

Anh lãnh đạm buông lời, hiến binh cũng đã lên nòng súng, chợt, cô nở nụ cười, nụ cười bi thương tuyệt vọng, sau đó đưa tay hạ nòng súng xuống, sau đó quỳ xuống, ôm lấy chân anh.

“Xin anh… đừng giết tôi.”

Anh có chút thú vị, chỉ trong vài giây trước thôi, đôi mắt bi thương tuyệt vọng ấy toát lên một vẻ ngạo nghễ mà kiên cường, thế nhưng bây giờ nó lại nói lên một điều hoàn toàn trái ngược, phục tùng và van lơn.

Cô muốn sống? Được thôi, nhưng anh chỉ trao đổi lợi ích!

Cô muốn được bay trên bầu trời? Được, Anh đáp ứng cô.

Cô muốn tự do? Được, anh cho cô tự do mấy tháng.

Nhưng, cô phải là người phụ nữ của anh. Phản bội ư? Không cho phép!

Mạnh Hi Tông ban đầu chỉ có chút cảm giác thú vị, cô có thể một giây trước thì bi thương tuyệt vọng nhưng ngay sau đó lại có thể toát lên một vẻ ngạo nghễ kiên cường, lúc thì như sủng vật ngoan ngoãn, lúc thì giãy dụa hệt như một con mèo hoang! Và rồi cảm xúc không tên đó càng ngày càng lớn dần trong anh. Cô gái xinh đẹp yêu kiều mới đây đã biến thành một nữ phi công kiêu dũng, cảm giác thú vị đó dần dần biến thành một thứ cảm xúc khác, đặc biệt, phức tạp hơn rất nhiều. Anh tự hào, lại có phần kiêu ngạo vì cô, anh lo lắng khi cô một mình chiến đấu với hiểm nguy, anh sẵn sàng cùng cô đi vào vùng từ trường, đối mặt với sống chết. Cảm xúc trong anh dần dần biến chuyển thành thứ cảm xúc nhớ nhung, lo lắng rồi đau đớn khi cô có thể đã chết…

Vũ trụ mênh mông, người phụ nữ kia thật sự hóa thành một luồng sáng hay một hạt bụi trong vũ trụ mà biến mất sao?

Anh cảm thấy mình hít thở cũng khó khăn, giống như trái tim cứng rắn và cô độc đã thành thói quen rốt cuộc đã cảm thấy một loại cảm xúc gọi là “đau điếng người”. Cứ đau đớn từng chút từng chút một, không kịch liệt nhưng cứ như người bị nhiễm ôn dịch, cứ tăng thêm mãi. Anh không biết từ lúc nào, cô lại có ảnh hưởng lớn với anh như vậy.

Anh không muốn thừa nhận, nhưng cũng đã cảm thấy rất rõ ràng, tim anh đã chết theo người phụ nữ kia. Trái tim anh sụp đổ, chôn cùng với cô ở nơi sâu nhất trong vũ trụ kia…

Thật là trớ trêu, khi sắp mất đi thì người ta mới biết mình quý trọng những gì mình đang có, Mạnh Hi Tông nhận ra tình yêu của mình với Tô Di quá muộn màng. Thế rồi cô xuất hiện trong chính cái đội tiên phong mà anh vừa mới ra lệnh thành lập. Cô vẫn còn sống sót, trái tim anh còn chưa kịp reo lên vui mừng thì họ đã đứng trước sinh ly tử biệt. Anh, Mạnh Hi Tông, nguyên soái của hơn mười vạn lính đánh thuê trong tinh hệ vĩnh hằng, thậm chí không bảo vệ được cô, mà còn đưa cô tiên phong đến con đường tử lộ?

“Mèo con, phải sống sót.”

Đó là lời duy nhất anh có thể nói ra, có ai biết anh đang đau đớn như thế nào? Giữa tính mạng của người anh yêu và tính mạng của hơn mười vạn cấp dưới, anh chỉ có thể chọn một, và anh đã chọn làm nguyên soái Mạnh Hi Tông.

Tô Di, người phụ nữ của anh luôn là như vậy, giữa những lúc anh khốn đốn nhất thì cô lại xuất hiện như một vị cứu tinh. Người phụ nữ của anh luôn làm anh kiêu ngạo, thật cảm ơn cô đã sống sót.

Trong niềm vui sướng trùng phùng, lời tỏ tình khiến cả hai ngây ngất trong hạnh phúc, một đám cưới đẹp như mơ những tưởng sẽ bắt đầu những chuỗi ngày hạnh phúc của hai người. Thế nhưng chờ đợi họ lại là sóng gió, khổ đau và những bí mật không thể lường trước được…

~oOo~

Cùng với câu chuyện tình yêu của của hai con người ấy, là cậu chuyện về những con người ở tinh hệ Vĩnh Hằng.

Là chàng trai trẻ Lăng Khanh, một phi công trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết và tình yêu buồn của anh. Người anh yêu lại là kẻ xâm lược tinh cầu của anh, tàn sát chủng tộc của anh. Giữa tình yêu và lòng trung thành, Lăng Khanh chỉ có thể chọn một, anh chọn lòng trung thành của một quân nhân, anh lấy cái chết để bảo vệ chủng tộc của mình.

Là nữ vương Trùng tộc Đại Bích với tình yêu đau đớn của cô. Vị trí Nữ vương, Trùng mẫu của một chủng tộc làm cô không thể vẹn toàn với người mình yêu. Giữa tình cảnh khổ cực của con dân và tình yêu thắm thiết với chàng phi công trẻ ngoại tộc, cô chỉ có thể chọn một, cô chọn con dân của mình, chọn cách chứng kiến người đó chết, chọn cách phản bội tình yêu của chính bản thân mình.

Là người máy Hình Kỳ Lân, người lúc nào cũng đứng giữa chủng tộc của mình và tình nghĩa với người anh trai kết nghĩa Mạnh Hi Tông. Lúc anh khó khăn nhất, chính Mạnh Hi Tông đã cùng anh vượt qua, cho dù anh có là người máy, thì cũng phải là một người máy có tình nghĩa. Mạnh Hi Tông đối với anh, không khác gì người anh trai Hình Nghị, Hình Kỳ Lân có thể chết vì chủng tộc, nhưng cũng có thể làm bất cứ chuyện gì vì Mạnh Hi Tông.

Là Hình Nghị – nguyên soái của đội quân người máy xâm lược toàn bộ tinh cầu. Hình Nghị từng châm biếm em trai, “Người máy thật sự có tình cảm sao?”, thế nhưng sau này chính hắn đã phải đau đớn thừa nhận mình đã sai hoàn toàn. Đối với Tô Di, hắn đã rơi vào tình yêu lúc nào không hay, hắn yêu cái cách cô kiên cường, yêu cách cô cố chấp với tình yêu của bản thân, hắn thậm chí còn yêu thương cả đứa con của cô và kẻ thù, hắn muốn được trở thành chồng của cô, được làm cha của đứa trẻ… Thế nhưng kết cuộc chờ đợi hắn là mãi mãi không thể có cô, mãi mãi cứ nuối tiếc một người mà hắn vĩnh viễn không thể nhớ ra được.

Câu chuyện của “Kiêu sủng” còn là câu chuyện những con người cùng sát cánh bên nhau bảo vệ tinh hệ của họ. Là tình cảnh đau đớn, nhục nhã của đất nước, con người, chủng tộc bị xâm lược. Có đàn áp thì có đấu tranh, chân lý muôn thuở luôn luôn là như thế!

Kết truyện là một cái kết vẹn toàn, chiến tranh kết thúc, hòa bình đến với tất cả các chủng tộc và tinh cầu trong tinh hệ, hạnh phúc đến với những ai xứng đáng được có. Đây có lẽ là thông điệp đẹp nhất mà tác giả gởi đến mọi người.

Truyện xuất bản

Bản online

Chia sẻ:

Facebook

Twitter

WhatsApp

Skype

Pinterest

Thích bài này:

Thích

Đang tải…

Mèo Hoang – Truyện Ngắn Của Hương Văn / 2023

Mấy hôm dọn về nhà mới, khách khứa, đồ đạc… khiến vợ chồng Khải Loan tất bật lo đủ thứ. Mệt hết cả người. Đem quần áo ra phơi, ánh mắt Loan bắt gặp con mèo đen đang vờn bóng trước sân nhà ông Tư. Ông Tư chính là người bán một lô đất cho vợ chồng Loan. Chưa kịp tạo mối thân tình hàng xóm thì ông đã rao bán nhà cùng mấy sào đất còn lại, vào Nam ở cùng con gái. Nhìn con mèo nhảy nhót, Loan chợt nghĩ lại mấy ngày trước, lúc phụ ông Tư thu dọn hành lý, cô nghe ông nói: “Còn con mèo, vợ chồng cô có thích thì tôi bắt cho về nuôi”. Thấy con mèo lông đen mượt hay đùa nghịch, Loan cũng muốn. Nhưng Khải không hứng thú gì với động vật, nhà lại vừa xây xong, ai lại đi bắt mèo về nuôi… Tiếng kêu của nó nghe mà phát ớn. Loan tôn trọng ý chồng. Nhưng sau mỗi bữa ăn cô lại chừa ra một ít thức ăn mang sang bên đó. Cái giống ấy ranh mãnh thật, ăn thì ăn nhưng chưa bao giờ nó để tay Loan chạm nó. Ông chủ đi rồi, nó đâm ra sợ người, dè dặt, nhút nhát. Không khiến nó gần gũi mình được, nhiều khi Loan quên khuấy cho nó ăn, nhất là vào những hôm mưa gió. Dần dần, nó trở thành kẻ độc thân trong một không gian quá rộng lớn.

Con người biết tự lập để mưu sinh thì con vật cũng có thể. Qua mấy tháng, rêu xanh, cỏ dại đua nhau mọc bên nhà ông Tư, trở thành nơi định cư an toàn của con vật vô chủ. Bị bỏ đói, mèo ta sinh thói ăn vụng. Nó thường rình vào bếp nhà Loan, rất nhẹ nhàng và lẹ chân, chỉ cần Loan hở cơ để thức ăn ở chỗ trống là trong nháy mắt, mèo đã no say. Đi chợ về, đặt thức ăn tới bệ rửa, Loan vừa thay xong quần áo, xuống bếp, miếng cá thu thật tươi đã “không cánh mà bay”. Cô đưa mắt tìm khắp nơi, thấy mụ lông đen đang ngoàm ngoạm nhai. Mèo ăn như chưa bao giờ được ăn. Cá ngon quá mà! Loan tức tối vô cùng, đành lấy trứng luộc tạm. Nhiều lần như thế, Loan cẩn trọng hơn. Thức ăn dù sống, chín đều cất tuốt vào tủ lạnh, khỏi bận tâm nữa. Mèo có đằng trời mà đụng vào đấy được. “Chó treo, mèo đậy” quả không sai tí nào!

Từ khi ra ở riêng, Khải ít có dịp ngồi cùng mấy anh bạn nhậu. Lần này, nhín lại ít lương, Khải nịnh khéo Loan rồi đi lai rai một đêm. Ở nhà một mình, Loan mở mạng đọc báo, chát với mấy đứa bạn một lúc rồi đi nằm. Nhưng nhớ hơi chồng, không được gác chân… Loan trằn trọc mãi. Bỗng có tiếng sột soạt trên mái tôn, Loan cố lắng tai nghe. Lúc cô cho rằng tiếng lá dừa cọ vào tôn, lúc lại nghĩ ả mèo đi rình chuột. Nhưng không! Âm thanh ấy mỗi lúc một to dần, không phải tiếng chân mèo! “Lộp rộp… lạch cạch” phải là tiếng chân người. Loan nghĩ bậy: “Trộm! Hay biết chồng mình đi vắng, kẻ lưu manh nào đó mò mẫm vào gây chuyện gì thì sao nhỉ??? Nơi đồng không mông quạnh… Sợ thế này…”. Loan vớ lấy điện thoại, trùm chăn lại, nhắn tin cho Khải “Nhà có trộm, sợ quá anh ơi!”, rồi cô nhá máy để chồng biết. Lại có cả tiếng cạy cửa…? Loan nằm im không nhúc nhích.

Âm thanh lạ trong đêm thưa dần thì cũng là lúc chiếc xe máy của Khải pha ánh sáng vào sân nhà. Khải nhận ra mùi tanh tanh. Cửa còn đóng. Nhưng Khải không kịp bình tĩnh nữa, có thể hơi men đã khiến anh thiếu tỉnh táo. Anh thả vội xe, chạy nhanh lại đập cửa thình thình. Loan càng sợ hơn. Khải cất tiếng run run “Loan ơi! Em có làm sao không?”. Cô vợ mở mắt, ào ra. Ôi chao! Thì ra một con chuột to bị cắn nham nhở đang nằm chỏng chơ nơi góc tường. Chắc là ả mèo đã thịt được nó, thấy có người, mèo vội bỏ mồi lại đây mà! Một phen hú hồn hú vía! Đoạn, Khải trách khéo Loan: “Em vẽ chuyện để lôi anh về với em đấy phải không?”. Sáng hôm sau, Loan đem chuyện kể với mấy bà tám trong cơ quan, được một mẻ cười vỡ bụng.

Con quỷ mắt xanh, lông đen, thoắt ẩn thoắt hiện đã trở thành kẻ thù số một của đôi vợ chồng trẻ khi nó lại “cướp” mất của họ mâm cúng tất niên. Vợ nghén mệt, Khải sắm vai một đầu bếp sắm cỗ. Trên tay còn bưng đĩa ngũ quả, anh đã la toáng lên khi thấy “vị khách không mời mà đến” đang ngoạp lấy cái đùi gà vàng rộm trên mâm. Nghe tiếng la, nó cúp đuôi phóng cái vút. Mọi thứ đổ vãi, kêu loảng xoảng. Xa một đoạn, nó ngoảnh mặt, liếm mép, chùi râu. Trông tức điên! Giống nó quá nhanh mà lại vô cùng lì lợm không thể đánh đuổi được cho bõ giận.

Khải bàn với Loan tìm cách trả đũa mèo. Anh mua một ít thuốc chuột, trộn đều với một nhúm cá cơm. Sáng chủ nhật. Mèo lò dò đến, nhai sạch chỗ cá. Một lúc sau, nó lử đử lừ đừ, nhưng không lăn quay. Khải sẽ phải phang thêm vào nó mấy gậy. Anh cầm khúc cây, vụt lấy vụt để vào lưng mèo. Nó ngoắc mắt “méo meo”, lao nhanh về phía bể nước, rơi ùm! Khải ngã sấp ngã ngửa. Khi con mèo đang lõm bõm bơi, Loan giúp Khải lấy nắp đậy miệng bể. Thà mất đi vài khối nước máy còn hơn là thấy cái bộ dạng của nó. Chừng sẩm tối, anh chị chắc mẩm mèo đã chết, hoặc chí ít cũng ngáp ngoải. Khải mang cái chân đau đi tập tễnh, lấy bị ni lông, định mở nắp đậy để vớt mèo. Trời đất! Hai chân nó bám lên thành bể, ướt sũng, đôi mắt vẫn xanh, tròn xoe nhìn Khải. Anh hất tung nắp bể. Xoẹt… Mèo vụt chạy tuốt. Cái giống gì mà sống dai hơn đỉa!

Hình bóng kẻ vụng trộm, lén lút ấy vắng tiệt từ sau trận đòn nhừ tử. Nó chuyển hướng kiếm ăn, không còn gây phiền hà đến cuộc sống đôi vợ chồng ấy nữa. Nhưng thừa cơ hội này, bọn chuột nhắt phá phách đủ kiểu, chúng thi nhau gặm nhấm mọi thứ, giở cả trò “khiêu vũ” trên tấm la phông trần nhà, chúng chạy rầm rầm, thi thoảng cắn nhau chít chít và cũng rất đỗi ranh ma, khó tài nào mà diệt được. Kẻ thù này đi thì kẻ thù khác vào trận. Cặp vợ chồng mệt mỏi vô cùng!

* * *

Trời mùa hè nóng như rang, Loan trở nên cáu gắt, giận hờn chồng vô cớ vì sự thay đổi của thân nhiệt. Nhiều lúc Khải không chịu được, lớn giọng thì chẳng hay ho gì, muốn yên chuyện luôn phải lên tiếng làm lành trước, khổ với bà bầu quá chừng.

Lại một cuộc chiến không đâu từ việc Khải không chịu rửa xe mà dắt ẩu vào khi nhà vừa lau xong. Loan càm ràm mãi. Khải phải lên nhà trên nằm ngủ tạm. Đêm khuya. Nóng bức. Mồ hôi chảy ướt lưng. Loan trở dậy định đi vệ sinh. Vừa thò chân xuống giường, từng chuỗi âm thanh lạ tựa như tiếng trẻ nít “oe óe” cất lên liên hồi, Loan rờn rợn. Xóm này làm gì có trẻ con nào đâu? Hay là ai đem con bỏ ở vườn hoang kia? Hay là ma? Có lúc nghe như tiếng mèo, nhưng nó đã đi từ lâu lắm rồi cơ mà? Tiếng kêu lại réo lên vài hồi nữa. Loan nhìn qua khung cửa sổ, trời tối đen như mực. Nhưng mắc quá rồi, nhà vệ sinh lại tít ngoài sau, làm sao đây? Âm thanh “oe óe” và việc tức bụng khiến Loan quên hết cả giận dỗi, cô chạy lên lay vai chồng dậy. Khải dụi mắt, rồi toét miệng: “Bà xã hôm nay xuống nước sớm thế?”. Loan thì đã ríu cả chân.

* * *

Loan về quê mẹ sinh con. Được hơn ba tháng, Khải hí hửng gọi taxi đón vợ con về. Ngôi nhà ông Tư cũng vừa có người mua lại. Họ đang đập gõ để lấy mặt bằng xây quầy bán tạp hóa.

Đang nửa đêm, Loan lại nghe tiếng gì kêu oe óe, chị bật dạy lay chồng hỏi: “Nó lại trở về sao anh?”.

Khải phì cười: Làm gì có, mẹ con nó cắp nhau đi đâu rồi ấy. Mà anh cũng đang trông có một con mèo để nhà mình đỡ chuột, chuột dạo này nhiều quá!

Gấu Bông Mèo Hello Kitty Mặc Đầm (40 Cm) Gb85 / 2023

GẤU BÔNG MÈO HELLO KITTY MẶC ĐẦM

(40 CM) GB85

– Gấu bông mèo Hello Kitty mặc đầm (40 cm) GB85 được làm từ chất liệu bông sạch, mềm mịn, khó rụng, lõi bông trắng xoắn 3 chiều, nguyên chất, không bị xẹp, không xù, không rụng lông, đảm bảo an toàn khi sử dụng.– Bông bên trong là bông mềm, nhồi vừa phải và không quá cứng, bé có thể vừa ôm và ngủ một cách thích thú.– Hình ảnh dễ thương với kiểu dáng ngộ nghĩnh rất thích hợp làm quà tặng cho các bé.– Đường may tinh xảo, không bị xù hay tưa lông khi chơi lâu và dễ dàng giặt sấy– Đặc biệt lông của gấu còn sử dụng công nghệ kháng khuẩn tẩy mùi và không rụng lông đảm bảo sức khỏe cho người sử dụng– Món quà ý nghĩa dành tặng cho người thân, bạn bè, người yêu.– Chúng có thể để ôm hay vậy trang trí trên giường các bé.– Kích thước: cao 40 cm– Màu: Hồng

Thông Tin Về Mèo Hoang / 2023

Bạn Có Thể Giúp Đỡ Bằng Cách Nào?

Nếu khu phố của bạn có một con mèo đi lang thang, đừng cho rằng đó là mèo không có chủ

Mèo được phép di chuyển trong “phạm vi rộng” theo sắc lệnh của Quận Multnomah. Tuy nhiên, nếu một con mèo ở trong khu vực của bạn, có một số việc mà bạn có thể làm để xua đuổi chúng.

Đặt Bẫy/Triệt Sản/Trả Về (TNR)

Cân nhắc giữ mèo con đi lạc (và mẹ của chúng) cho đến khi mèo con nặng ít nhất 2,5 lbs

Khi được 2.5 lbs, những chú mèo con có thể được thiến/triệt sản một cách an toàn và được nhận nuôi vào những mái ấm tình thương. Mèo con không được bú sữa mẹ thường được gọi là mèo con bú bình. Một số tổ chức có thể chấp nhận mèo con bú bình hoặc cung cấp cho bạn hướng dẫn cách cho mèo con bú bình. Để tìm hiểu thêm về những việc cần làm nếu bạn tìm thấy mèo con, vui lòng truy cập trang web “Nếu Bạn Tìm Thấy Mèo Con”.

Nếu bạn nuôi một con mèo con đi lạc, hãy lấy số của con vật đó và gọi lại để kiểm tra tiến trình của con mèo đó. Hãy sẵn sàng nuôi dưỡng, nhận nuôi hoặc thông báo về mèo đó nếu không gian, sự căng thẳng hoặc sức khỏe trở thành vấn đề khiến mèo không được nhận nuôi.

Duy trì “Cats Safe at Home”

Thiến và triệt sản cho thú cưng của bạn và khuyến khích người khác làm tương tự

Liên Minh Mái Ấm Động Vật Portland (Animal Shelter Alliance of Portland, ASAP) đã xác định rằng mỗi năm sẽ cần phải thiến/triệt sản thêm 10,000 con mèo trong 5 năm để có thể kiểm soát số lượng mèo một cách đơn giản. Xin đừng ngần ngại! Xem trang nguồn lực thiến/triệt sản vật nuôi của chúng tôi!

Xin cấp phép cho các con chó và con mèo của bạn

Những khoản phí này được dùng để giúp đỡ những động vật vô gia cư, lang thang trong cộng đồng.

Đừng bao giờ bỏ rơi con mèo của bạn

Nếu bạn không thể tiếp tục chăm sóc con mèo của mình nữa, tìm hiểu về các phương án tìm nhà nuôi dưỡng chúng.

Bỏ rơi mèo là hành vi bất hợp pháp và vô nhân đạo. Đây không bao giờ là giải pháp có thể được chấp nhận. Xin đừng góp phần làm tăng thêm số lượng mèo hoang.