Top 17 # Truyện Mèo Hoang Sstruyen / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Mèo Hoang – Truyện Ngắn Của Hương Văn / 2023

Mấy hôm dọn về nhà mới, khách khứa, đồ đạc… khiến vợ chồng Khải Loan tất bật lo đủ thứ. Mệt hết cả người. Đem quần áo ra phơi, ánh mắt Loan bắt gặp con mèo đen đang vờn bóng trước sân nhà ông Tư. Ông Tư chính là người bán một lô đất cho vợ chồng Loan. Chưa kịp tạo mối thân tình hàng xóm thì ông đã rao bán nhà cùng mấy sào đất còn lại, vào Nam ở cùng con gái. Nhìn con mèo nhảy nhót, Loan chợt nghĩ lại mấy ngày trước, lúc phụ ông Tư thu dọn hành lý, cô nghe ông nói: “Còn con mèo, vợ chồng cô có thích thì tôi bắt cho về nuôi”. Thấy con mèo lông đen mượt hay đùa nghịch, Loan cũng muốn. Nhưng Khải không hứng thú gì với động vật, nhà lại vừa xây xong, ai lại đi bắt mèo về nuôi… Tiếng kêu của nó nghe mà phát ớn. Loan tôn trọng ý chồng. Nhưng sau mỗi bữa ăn cô lại chừa ra một ít thức ăn mang sang bên đó. Cái giống ấy ranh mãnh thật, ăn thì ăn nhưng chưa bao giờ nó để tay Loan chạm nó. Ông chủ đi rồi, nó đâm ra sợ người, dè dặt, nhút nhát. Không khiến nó gần gũi mình được, nhiều khi Loan quên khuấy cho nó ăn, nhất là vào những hôm mưa gió. Dần dần, nó trở thành kẻ độc thân trong một không gian quá rộng lớn.

Con người biết tự lập để mưu sinh thì con vật cũng có thể. Qua mấy tháng, rêu xanh, cỏ dại đua nhau mọc bên nhà ông Tư, trở thành nơi định cư an toàn của con vật vô chủ. Bị bỏ đói, mèo ta sinh thói ăn vụng. Nó thường rình vào bếp nhà Loan, rất nhẹ nhàng và lẹ chân, chỉ cần Loan hở cơ để thức ăn ở chỗ trống là trong nháy mắt, mèo đã no say. Đi chợ về, đặt thức ăn tới bệ rửa, Loan vừa thay xong quần áo, xuống bếp, miếng cá thu thật tươi đã “không cánh mà bay”. Cô đưa mắt tìm khắp nơi, thấy mụ lông đen đang ngoàm ngoạm nhai. Mèo ăn như chưa bao giờ được ăn. Cá ngon quá mà! Loan tức tối vô cùng, đành lấy trứng luộc tạm. Nhiều lần như thế, Loan cẩn trọng hơn. Thức ăn dù sống, chín đều cất tuốt vào tủ lạnh, khỏi bận tâm nữa. Mèo có đằng trời mà đụng vào đấy được. “Chó treo, mèo đậy” quả không sai tí nào!

Từ khi ra ở riêng, Khải ít có dịp ngồi cùng mấy anh bạn nhậu. Lần này, nhín lại ít lương, Khải nịnh khéo Loan rồi đi lai rai một đêm. Ở nhà một mình, Loan mở mạng đọc báo, chát với mấy đứa bạn một lúc rồi đi nằm. Nhưng nhớ hơi chồng, không được gác chân… Loan trằn trọc mãi. Bỗng có tiếng sột soạt trên mái tôn, Loan cố lắng tai nghe. Lúc cô cho rằng tiếng lá dừa cọ vào tôn, lúc lại nghĩ ả mèo đi rình chuột. Nhưng không! Âm thanh ấy mỗi lúc một to dần, không phải tiếng chân mèo! “Lộp rộp… lạch cạch” phải là tiếng chân người. Loan nghĩ bậy: “Trộm! Hay biết chồng mình đi vắng, kẻ lưu manh nào đó mò mẫm vào gây chuyện gì thì sao nhỉ??? Nơi đồng không mông quạnh… Sợ thế này…”. Loan vớ lấy điện thoại, trùm chăn lại, nhắn tin cho Khải “Nhà có trộm, sợ quá anh ơi!”, rồi cô nhá máy để chồng biết. Lại có cả tiếng cạy cửa…? Loan nằm im không nhúc nhích.

Âm thanh lạ trong đêm thưa dần thì cũng là lúc chiếc xe máy của Khải pha ánh sáng vào sân nhà. Khải nhận ra mùi tanh tanh. Cửa còn đóng. Nhưng Khải không kịp bình tĩnh nữa, có thể hơi men đã khiến anh thiếu tỉnh táo. Anh thả vội xe, chạy nhanh lại đập cửa thình thình. Loan càng sợ hơn. Khải cất tiếng run run “Loan ơi! Em có làm sao không?”. Cô vợ mở mắt, ào ra. Ôi chao! Thì ra một con chuột to bị cắn nham nhở đang nằm chỏng chơ nơi góc tường. Chắc là ả mèo đã thịt được nó, thấy có người, mèo vội bỏ mồi lại đây mà! Một phen hú hồn hú vía! Đoạn, Khải trách khéo Loan: “Em vẽ chuyện để lôi anh về với em đấy phải không?”. Sáng hôm sau, Loan đem chuyện kể với mấy bà tám trong cơ quan, được một mẻ cười vỡ bụng.

Con quỷ mắt xanh, lông đen, thoắt ẩn thoắt hiện đã trở thành kẻ thù số một của đôi vợ chồng trẻ khi nó lại “cướp” mất của họ mâm cúng tất niên. Vợ nghén mệt, Khải sắm vai một đầu bếp sắm cỗ. Trên tay còn bưng đĩa ngũ quả, anh đã la toáng lên khi thấy “vị khách không mời mà đến” đang ngoạp lấy cái đùi gà vàng rộm trên mâm. Nghe tiếng la, nó cúp đuôi phóng cái vút. Mọi thứ đổ vãi, kêu loảng xoảng. Xa một đoạn, nó ngoảnh mặt, liếm mép, chùi râu. Trông tức điên! Giống nó quá nhanh mà lại vô cùng lì lợm không thể đánh đuổi được cho bõ giận.

Khải bàn với Loan tìm cách trả đũa mèo. Anh mua một ít thuốc chuột, trộn đều với một nhúm cá cơm. Sáng chủ nhật. Mèo lò dò đến, nhai sạch chỗ cá. Một lúc sau, nó lử đử lừ đừ, nhưng không lăn quay. Khải sẽ phải phang thêm vào nó mấy gậy. Anh cầm khúc cây, vụt lấy vụt để vào lưng mèo. Nó ngoắc mắt “méo meo”, lao nhanh về phía bể nước, rơi ùm! Khải ngã sấp ngã ngửa. Khi con mèo đang lõm bõm bơi, Loan giúp Khải lấy nắp đậy miệng bể. Thà mất đi vài khối nước máy còn hơn là thấy cái bộ dạng của nó. Chừng sẩm tối, anh chị chắc mẩm mèo đã chết, hoặc chí ít cũng ngáp ngoải. Khải mang cái chân đau đi tập tễnh, lấy bị ni lông, định mở nắp đậy để vớt mèo. Trời đất! Hai chân nó bám lên thành bể, ướt sũng, đôi mắt vẫn xanh, tròn xoe nhìn Khải. Anh hất tung nắp bể. Xoẹt… Mèo vụt chạy tuốt. Cái giống gì mà sống dai hơn đỉa!

Hình bóng kẻ vụng trộm, lén lút ấy vắng tiệt từ sau trận đòn nhừ tử. Nó chuyển hướng kiếm ăn, không còn gây phiền hà đến cuộc sống đôi vợ chồng ấy nữa. Nhưng thừa cơ hội này, bọn chuột nhắt phá phách đủ kiểu, chúng thi nhau gặm nhấm mọi thứ, giở cả trò “khiêu vũ” trên tấm la phông trần nhà, chúng chạy rầm rầm, thi thoảng cắn nhau chít chít và cũng rất đỗi ranh ma, khó tài nào mà diệt được. Kẻ thù này đi thì kẻ thù khác vào trận. Cặp vợ chồng mệt mỏi vô cùng!

* * *

Trời mùa hè nóng như rang, Loan trở nên cáu gắt, giận hờn chồng vô cớ vì sự thay đổi của thân nhiệt. Nhiều lúc Khải không chịu được, lớn giọng thì chẳng hay ho gì, muốn yên chuyện luôn phải lên tiếng làm lành trước, khổ với bà bầu quá chừng.

Lại một cuộc chiến không đâu từ việc Khải không chịu rửa xe mà dắt ẩu vào khi nhà vừa lau xong. Loan càm ràm mãi. Khải phải lên nhà trên nằm ngủ tạm. Đêm khuya. Nóng bức. Mồ hôi chảy ướt lưng. Loan trở dậy định đi vệ sinh. Vừa thò chân xuống giường, từng chuỗi âm thanh lạ tựa như tiếng trẻ nít “oe óe” cất lên liên hồi, Loan rờn rợn. Xóm này làm gì có trẻ con nào đâu? Hay là ai đem con bỏ ở vườn hoang kia? Hay là ma? Có lúc nghe như tiếng mèo, nhưng nó đã đi từ lâu lắm rồi cơ mà? Tiếng kêu lại réo lên vài hồi nữa. Loan nhìn qua khung cửa sổ, trời tối đen như mực. Nhưng mắc quá rồi, nhà vệ sinh lại tít ngoài sau, làm sao đây? Âm thanh “oe óe” và việc tức bụng khiến Loan quên hết cả giận dỗi, cô chạy lên lay vai chồng dậy. Khải dụi mắt, rồi toét miệng: “Bà xã hôm nay xuống nước sớm thế?”. Loan thì đã ríu cả chân.

* * *

Loan về quê mẹ sinh con. Được hơn ba tháng, Khải hí hửng gọi taxi đón vợ con về. Ngôi nhà ông Tư cũng vừa có người mua lại. Họ đang đập gõ để lấy mặt bằng xây quầy bán tạp hóa.

Đang nửa đêm, Loan lại nghe tiếng gì kêu oe óe, chị bật dạy lay chồng hỏi: “Nó lại trở về sao anh?”.

Khải phì cười: Làm gì có, mẹ con nó cắp nhau đi đâu rồi ấy. Mà anh cũng đang trông có một con mèo để nhà mình đỡ chuột, chuột dạo này nhiều quá!

Review Truyện Mèo Hoang: Cốt Truyện Gay Cấn Lôi Cuốn, Nội Dung Hấp Dẫn / 2023

Thông tin

Tác Giả : Đinh Mặc Thể loại : Ngôn Tình, Khoa Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không, Quân Sự Số Chương : 103 Trạng Thái : FULL

Nội dung

Một năm nào đó không xác định, cô gái loài người Tô Di tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, không chỉ không phải nhà của cô mà thậm chí còn không phải là trái đất của cô. Bằng một cách nào đó cô đã bị lưu lại đến đây và phải tìm cách tồn tại ở hành tinh xa lạ này. Trong một lần chạy trốn khỏi đám người xấu, bị dồn đến bước đường cùng thì Tô Di thấy một chiếc xe ô tô đỗ xịch trước con ngõ mà mình bị bắt, dùng hết sức lực cuối cùng, cô bò đến phía người đàn ông đi xuống và cầu xin sự sống. Người đàn ông đó chính là Mạnh Hi Tông, thủ lĩnh đội quân lính đánh thuê đang trú dưới lớp vỏ của Thương Chủy, cục trưởng cục trị an Tinh Cầu. Để bảo toàn tính mạng mình, Tô Di chấp nhận làm 1 con rối, 1 con búp bê hay là bất cứ cái gì mà Mạnh Hi Tông muốn, nhưng anh ta lại muốn cô trở thành vật hiến tế trên bàn mổ của 1 tên bác sĩ biến thái. Lại bị dồn đến bước đường cùng, Tô Di đã tìm cách học lái chiến hạm và chạy trốn nhưng bị bắt lại. Điều này lại khơi lên sự hứng thú của Mạnh Hi Tông với Tô Di, anh cho cô đi học để trở thành 1 sĩ quan lái máy bay chiến đấu trước khi trở về bên cạnh mình. Và cùng với Mạnh Hi Tông, Tô Di, một cô gái loài người bình thường, yếu đuối, phải dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt bảo vệ toàn cõi thiên hà. Từ lúc bắt đầu gặp cô, cuộc sống của anh đã dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Anh từng nói… Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình? Nhớ kĩ… bất luận thứ gì thuộc về tôi đều không thể phản bội tôi. Tôi thích em dịu dàng, ngoan ngoãn, biết nghe lời… Nhưng em phải nhớ kĩ, cho đến tận lúc này, tôi chưa bao giờ là người tốt! Mèo Con, đây là lần cuối cùng tôi cho phép em rời xa tôi. Mèo Con, phải sống sót! Tôi sẽ đến cứu em, nhất định sẽ tới cứu em. Tô Di, anh cũng vừa mới biết câu trả lời. Bởi vì, anh yêu em. Trung úy Tô Di, đây là mệnh lệnh cấp cao nhất, phải lấy anh, em không được kháng lệnh. Em có tự do của riêng mình, cũng có anh. … Từ lâu, anh đã nhận định cô là người phụ nữ của mình, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, dù sống hay chết…

back to menu ↑

Nhân vật

Câu chuyện kể về nhân vật chính là Tô Di, một cô gái địa cầu bình thường, tính cách có phần e dè, nhút nhát. Sau một đêm thức dậy, Tô Di phát hiện mình đã bị lạc đến một tinh cầu xa lạ. Không gia đình, bè bạn, không cùng chủng tộc, văn hoá, cô bị những người nơi đây săn lùng, truy đuổi gắt gao. Trong một lần trốn chạy, cô gặp được Mạnh Tông Hi, thủ lĩnh đội quân lính đánh thuê đang trú dưới lớp vỏ của Thương Chủy, cục trưởng cục trị an Tinh Cầu. Tưởng mình được cứu sống nhưng hắn ta lại lạnh lùng ra lệnh giết cô. Với khát vọng sống mãnh liệt, Tô Di bất chấp tất cả, chấp nhận làm bất cứ việc gì Mạnh Tông Hi yêu cầu, chỉ cần cô được toàn mạng. Người đàn ông lạnh lùng, tàn khốc này đã đáp ứng lời van xin của cô. Từ đó, Tô Di đi theo Mạnh Tông Hi, để sinh tồn, cô bắt buộc phải bỏ đi tính rụt rè, nhút nhát của mình, học lái chiến hạm và trở thành một sĩ quan dưới trướng của Mạnh Tông Hi, cùng anh kề vai sát cánh trong trận chiến với giống loài Trùng Độc đang có mưu cầu thống trị cả vũ trụ.

Qua khoảng thời gian cùng sống và chiến đấu, Mạnh Tông Hi dần nảy sinh tình cảm với cô gái địa cầu bé nhỏ này. Và Tô Di cũng yêu anh từ lúc nào không hay. Giữa lúc ấy thì chủng loài Trùng Độc nổi dậy mạnh mẽ. Họ buộc phải gác lại tình riêng, tiếp tục chiến đấu bảo vệ sự bình yên cho mọi người. Trước sự lựa chọn giữa người mình yêu và hàng bao người dân trong tinh hệ Vĩnh Hằng, Mạnh Tông Hi đã đau khổ, dằn vặt biết bao. Nhưng cuối cùng anh vẫn lựa chọn lợi ích của chung, đưa cô ra đầu chiến tuyến. Lời duy nhất anh có thể nói chỉ là: “Mèo con, phải sống sót.”

back to menu ↑

Đánh giá

Mèo hoang là tác phẩm cực kỳ đặc biệt khi nhà văn quyết định thử thách bản thân ở thể loại vô cùng mới – viễn tưởng. Truyện thu hút người đọc bằng ngòi bút sắc sảo, giọng văn đanh thép và cốt truyện gay cấn lôi cuốn và đầy kịch tính. Đọc Mèo hoang, bạn không thể nào ngừng khâm phục trước trí tưởng tượng siêu đẳng của cây bút nhiệm màu. Từng chương truyện như mở ra cho người đọc cả một vũ trụ bao la và rộng lớn. Nó hệt như một bài ca của chiến tranh, của lòng dũng cảm của cô gái thông minh, xinh đẹp, can trường. Và đặc biệt nhất nó là bài ca tình yêu rất ngọt ngào giữa nam chính bá đạo, lạnh lùng và nữ chính tài năng, xinh đẹp luôn biết dùng trí thông minh của mình để bảo vệ cho bản thân và người khác. Câu chuyện là bài ca ngọt ngào giữa cô gái Tô Di mạnh mẽ, luôn phấn đấu để có thể trở thành một trung úy lái máy bay có được sức mạnh để bảo vệ bản thân và chàng trai lãnh đạm bá đạo Mạnh Hi Tông.

Add your review

Đọc Mèo Hoang Park Jimin / 2023

*15 năm trước, năm Jimin 3 tuổi. Gia đình Min đi chơi thì đột nhiên xe mất thắng và lao xuống vực. Ba mẹ Min mất trong đêm đó, Min được mẹ dùng thân che chở nên may mắn còn sống. Min còn quá nhỏ để biết đến sự tranh giành tài sản bằng tất cả thủ đoạn trong gia tộc họ Park này. Thật ra ba mẹ Min bị chính đứa em ruột Park Han Seo cắt đứt thắng xe để hãm hại. Ông nội Park rất thương Min, hắn ta sợ là ông nội Park sẽ giao gia tài cho Min khi Min lớn lên ,nên ông ta đã cùng vợ của mình là Lee Mina âm thầm lập mưu bắt cóc Min bán cho một gia đình nghèo không có con để nuôi. *Năm Min lên 5 thì ba nuôi của Min mất chỉ còn mình mẹ nuôi mà thôi, từ đó Min cùng mẹ nương tựa nhau mà sống. Vì Min ra đời, đối mặt với đời sớm nên Min đã tiếp xúc với rất nhiều loại người trong xã hội, lừa đảo, giả tạo, ích kỷ, xảo trá… Rất nhiều, từ đó Min mất lòng tin ở con người, Min học võ rèn luyện bản thân thành một con người mạnh mẽ để bảo vệ mẹ và đặc biệt Min không tin vào bất cứ ai, Min tự cô lập mình với tất cả mọi người ,Min có tính tự lập cao. Năm nay Min 18 tuổi học lớp 12C4 trường SS. – Cả lớp nghiêm. Tiếng lớp trưởng Kook vang lên. Kook là tiểu thiếu gia của gia tộc họ Jeon là một lớp trưởng đáng yêu và hiền lành nên hay bị đám đanh đá ăn hiếp, tuy là nhà giàu nhưng Kook không hề kiêu ngạo. – Cả lớp, hôm nay lớp ta có học sinh mới. Hai em vào đi. – Chào, Tên Kim Taehyung. Đám nữ sinh xôn xao. – Đẹp trai ghê. – Lạnh lùng quá đi.….. Kim Taehyung là Thiếu gia độc nhất của gia tộc họ Kim, tính tình lạnh lùng, và từ Mĩ trở về đến đây học theo chỉ thị của papa Byun Baekhyun là phải tìm hiểu tiểu thiếu gia họ Jeon để sau này hai nhà kết thông gia với nhau cho hai người khỏi ngại ngùng, anh không quan tâm cho mấy về việc này… Kết hôn để tạo mối quan hệ anh không hứng thú, muốn thì anh chiều thôi. – Chào, mình tên Min Yoongi . – Cậu ấy đẹp trai quá. – Thân thiện nữa.

…. Min Yoongi, thiếu gia Min thị, tính tình hoà đồng, dễ gần, quan tâm mọi người… Nhưng cũng lạnh lùng lắm.Đến đây học chỉ vì đi theo Taehyung mà chuyển theo thôi. – Hai em tìm chỗ ngồi đi. Taehyung đút tay vào túi nhìn quanh. – Chỗ Joen Jungkook. – Được em đi đi… Còn Yoongi em… À ngồi chỗ Jimin đi đang trống. – Dạ, Cả hai đến chỗ ngồi. Yoongi nhìn Min, Min trợn mắt lên. – Nhìn gì, ngồi đây thì yên phận đi. – Tôi đã nói gì đâu. – Im. – Hừm, con trai gì mà… – Sao? – Không gì. Yoongi cứ nghĩ đến lớp mới sẽ nhanh chóng kết nhiều bạn, đặc biệt là bạn cùng bàn nhưng không ngờ lại gặp phải Min… Một người lạnh lùng, cộc cằn. *Bên Taehyung. Anh đi xuống đặt cặp lên bàn nhìn Kook, Kook bị nhìn nên giật mình, ngay lập tức xích vào một góc nhường phần lớn chỗ cho Taehyung.

– Jeon Jungkook là cậu? – A… À… Đúng. Taehyung không nói gì mà ngồi xuống, mắt bắt đầu quan sát Kook để xem Kook có gì tốt mà papa luôn miệng khen. Ngày đầu đi học trôi qua nhanh chóng, bên Taehyung vẫn yên. Còn bên Yoongi thì không ổn cho lắm. Thì là hễ Yoongi nhìn Min là lại bị Min chửi, liếc. Và cải nhau. – Nhìn cái gì? Tin tôi móc mắt không? – Ơ cậu này, tôi đã làm gì đâu? – Muốn ngồi đây thì yên phận đi. Nói xong Min xách cặp đi thật nhanh. Yoongi nhìn theo… Xinh thật nhưng chua ngoa, khó gần, một con mèo hoang hung dữ. Bỗng đám học sinh nữ đi lại chỗ Yoongi õng ẹo muốn kết thân. – Cậu đừng đụng vào nó, nó là “quái vật ” của trường đó, nó luôn không cho ai lại gần nó cả, ai đụng vào nó là nó đánh cho nhập viện, cả trường này cô lập nó đó, cậu đừng dại mà đụng trúng nó. – Vậy sao? Cảm ơn cậu đã nhắc. Nói xong Yoongi xách cặp đi, cái gì mà cô lập, “quái vật” ,càng khó gần anh càng muốn lại gần, anh bắt đầu thấy Min thú vị rồi đó, nhất định anh sẽ kết bạn được với con mèo xù lông này. Bắt đầu từ hôm nhập học đó Yoongi luôn chú ý đến Min và cải nhau với Min. – Cậu xích ra đầu bàn, lấn vào đây làm gì? Xích ra nếu không muốn ăn đòn. – Bàn có ghi tên cậu sao? Tôi muốn ngồi đâu thì ngồi. Min không nói nhiều định giơ tay lên đánh Yoongi thì rất nhanh tay Min bị anh chụp lại… Thế là có một màng giằng co dữ dội trong lớp.

– Park Jimin, Min Yoongi hai em ra hành lang đứng cho tôi… Xong giờ học hai em ở lại dọn trường. Min liếc Yoongi và lạnh lùng đi ra trước, Yoongi cũng đi theo. Min cứ đứng liếc Yoongi mãi. – Cậu làm gì liếc tôi? – Nếu không do cậu tôi đã không bị phạt. – Cũng do cậu. – Nói gì chứ? Thế là cả hai lại gằng co y như trong lớp. Cô giáo bước ra. – Hai em trực nhật lớp một tuần cho tôi. Min tức lắm, chưa bao giờ có ai dám đụng đến Park Jimin này, chỉ cần nghe tên là sợ chứ đừng nói cãi tay đôi với Min. Min tức giận nhưng phải nhịn và đứng yên chứ cãi nữa là bị phạt tiếp. Ra về cả hai ở lại dọn sân trường. – Cậu nửa sân tôi nửa sân, bên ai nấy làm. Min chia xong bắt tay vào làm ngay lập tức. – Không thích. Min không quan tâm mà cặm cụi làm. Yoongi chỉ là muốn làm chung để có gì anh sẽ làm nhiều hơn Min cũng được chứ Min nhìn như con gái yếu đuối vả lại anh đường đường là nam tử hán sao mà có thể tính toán chia rảnh giới để Min tự làm hết được. Anh cố làm nhanh để qua phụ Min nhưng Min làm cứ như là gió, làm rất nhanh, làm không thèm nghỉ ngơi. Làm xong Min không thèm nhìn Yoongi một cái mà xách cặp vội chạy đi. Yoongi nhìn theo Min lấy làm lạ, việc gì mà gấp vậy chứ… Cứ hễ học xong là Min lại xách cặp đi mất. Yoongi gọi cho bác quản gia ở nhà sai người đến làm, còn anh chạy theo Min xem Min làm gì mà gấp như thế. **À nhon… Quyết định rồi, sẽ cố học ban ngày và viết truyện ban đêm… Chứ viết truyện là niềm vui là cái duy nhất có thể làm thoả mái đầu óc nên không thể nào bỏ được. ❤

Lời Bài Hát Mèo Hoang / 2023

Lyric/ Lời bài hát Mèo hoang

Sáng tác: nhạc sĩ Hàn Châu Các ca sĩ: Đỗ Tú Tài,Như Ý,Tiểu Hoàng Phúc,Mạnh Quỳnh,Giang Anh Kỳ,Huy Thái,Ngô Quốc Linh,Tuấn Vũ,Đức Duy,Quang Lê,Lương Gia Huy,Trường Vũ,Trường Vỹ,Minh Béo,Lâm Vũ,Lê Sỹ,Chế Phong,Hoài Phương,Đình Phước,Vũ Duy,THANHPHUOCPKKQ,Đào Vũ Thanh,Bảo Trung,Ngọc Sơn,849377944xx,Ngô Tấn Trường,Minh Khánh,Thùy Phương,Trọng Phúc,Hoàng Việt Trang,Khắc Quốc Hải,Nguyễn Ngọc Sơn Thời gian sáng tác: Ngôn ngữ chính của bài hát: Việt Nam

Viettel  Mobifone  Vinaphone  Vietnamobile  Gmobile

Có phải em về trong đêm nay

Bước thấp bước cao ngả nghiêng trên đời này

Lạnh vai áo hoa phai màu son đôi môi nhạt nhòa

Nghe buồn đau lên xót xa

Trang điểm cho người vui đêm nay

Chén chú chén anh rượu vơi đi lại đầy

Nào ai biết ai sao lại ôm nhau như người tình

Đôi bàn tay thú phiêu linh !

Em gái quê nơi đồng ruộng nắng cháy

Khoác xiêm y em trở thành người phố thị

Cơm áo gạo tiền xuôi em biết dối gian

Em bước chân xuống đời thành mèo hoang

Có phải đêm buồn đêm lang thang

Đốt cháy trái tim đời qua mau bàng hoàng

Ngày mai bước đi mang nỗi đau thân phận bọt bèo

Tim đời em cũng mang theo…

Đỗ Tú Tài,Như Ý,Tiểu Hoàng Phúc,Mạnh Quỳnh,Giang Anh Kỳ,Huy Thái,Ngô Quốc Linh,Tuấn Vũ,Đức Duy,Quang Lê,Lương Gia Huy,Trường Vũ,Trường Vỹ,Minh Béo,Lâm Vũ,Lê Sỹ,Chế Phong,Hoài Phương,Đình Phước,Vũ Duy,THANHPHUOCPKKQ,Đào Vũ Thanh,Bảo Trung,Ngọc Sơn,849377944xx,Ngô Tấn Trường,Minh Khánh,Thùy Phương,Trọng Phúc,Hoàng Việt Trang,Khắc Quốc Hải,Nguyễn Ngọc SơnViệt NamCó phải em về trong đêm nayBước thấp bước cao ngả nghiêng trên đời nàyLạnh vai áo hoa phai màu son đôi môi nhạt nhòaNghe buồn đau lên xót xaTrang điểm cho người vui đêm nayChén chú chén anh rượu vơi đi lại đầyNào ai biết ai sao lại ôm nhau như người tìnhĐôi bàn tay thú phiêu linh !Em gái quê nơi đồng ruộng nắng cháyKhoác xiêm y em trở thành người phố thịCơm áo gạo tiền xuôi em biết dối gianEm bước chân xuống đời thành mèo hoangCó phải đêm buồn đêm lang thangĐốt cháy trái tim đời qua mau bàng hoàngNgày mai bước đi mang nỗi đau thân phận bọt bèoTim đời em cũng mang theo…