Top 19 # Xem Con Mèo Khóc / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Con Mèo Trong Dân Gian / 2023

Năm Con Cọp (Canh Dần) đã qua. Người ta nói rằng: “Rờ đầu cọp, vuốt râu cọp, thế nào thoát khỏi miệng cọp.” Gần gũi với Cọp phiền phức lắm; vì vậy mà Năm Con Cọp thế giới này buồn nhiều hơn vui: thiên tai, chiến tranh.. mà buồn nhất là kinh tế chưa vực dậy sau một thời suy thoái; riêng ở Mỹ thì thất nghiệp dài dài, cuộc sống không chấp cánh nổi.

Năm Con Mèo ( Tân Mão) đến thay thế Năm Con Cọp. Con mèo thật ra cũng là bà con với cọp, nhưng bị Tạo hóa thu nhỏ lại gắp mấy mươi lần so với cọp. Vì chân yếu thịt mềm con mèo suốt ngày ít đi xa kiếm mồi, chỉ quanh quẩn trong nhà được chủ nhà nuôi nấng, cho ăn canh thừa cá cặn để giết chuột …

Năm Tân Mão của lịch Á Đông xảy ra vào năm 1951 của lịch Tây Phương. Năm nay 2011 của Tây Lịch , Con Mèo lại trở về. Như vậy chu kỳ của năm âm lich là 60 năm. So với lịch Tây Phương một thế kỷ là 100 năm, lịch Á Đông một thế kỷ chỉ có 60 năm. Thế kỷ này gọi là vận niên lục giáp, tức là một thời gian gồm có 6 giáp, mỗi giáp là 10 năm. Vị chi có 60 năm.

Mỗi giáp có 10 năm là: giáp, ất, bính, đinh, mậu, kỷ, canh, tân, nhâm, quý, thuộc về tức là 10 chân của Trờicòn tý, sửu, dần, mão (mẹo), thìn, tỵ, ngọ mùi, thân, dậu ,tuất, hợi thuộc về thập nhị chi tức là 12 nhành Đất lấy một con vật làm biểu tượng. Mỗi năm được minh định bởi hai chữ. Một chữ lấy trong và một chữ lấy trong thập nhị chi. Như thế thi năm đầu tiên của của một thế kỷ cổ điển Á Đông được gọi là rồiđến năm thứ hai là, năm thứ ba là , v.v… Bỡi lẽ chỉ có 12 con vật trong thập nhị chi, cho nên mỗi con vật cứ 12 năm trở lại một lần.

Về 12 con giáp, dân gian truyền khẩu như sau :

– Tuổi Tý con Chuột trong nhà, tha gạo tha nếp tha dồn xuống hang.

– Tuổi Thìn ông Rồng ở trên thiên đình, hô phong hoán vũ ỷ mình trên mây.

Con Mèo đón Xuân Tân Mão trên cành hoa đào.

ĐẶC ĐIỂM CON MÈO

là Mèo Việt Nam có nhiều tên được gọi theo màu lông của nó: mèo đen ( động vật có vú sống, được nuôi để săn bắt chuột . Có rất nhiều giống mèo khác nhau, một số không có lông hoặc không có đuôi . Nhưng đa số mèo có đuôi dài và nhiều lông . Mèo là những con vật được biết đến với khả năng săn bắt hàng nghìn loại để làm thức ăn. Chúng đồng thời là những sinh vật , và có thể được dạy hay tự học cách sử dụng các công cụ đơn giản như mở tay nắm cửa hay giật nước trong nhà vệ sinh. Mèo giao tiếp bằng cách kêu (“meo”/”mi-ao”), cùng với ngôn ngữ bằng cơ thể . Mèo trong các bầy đàn sử dụng cả âm thanh lẫn ngôn ngữ cơ thể để giao tiếp với nhau. mèo mun), mèo trắng, mèo mướp, mèo vằn, mèo tam thể…

Giống như một số động vật đã thuần hóa khác (như ngựa), mèo vẫn có thể sống tốt trong môi trường hoang dã như . Trái với quan niệm thông thường của mọi người rằng mèo là loài động vật cô độc, chúng thường tạo nên các nhỏ trong môi trường hoang dã.

Mèo là những vận động viên điền kinh , n hững kẻ chạy nước rút tài giỏi, chúng có thể đạt tới tốc độ 30 dặm một giờ trên những khoảng cách ngắn. Mèo có thể nhảy cao tới đỉnh rào hay một bức tường cao 7 f eet từ tư thế đứng yên . Giống như chó, mèo là loài vật đi trên đầu ngón chân . C húng bước trực tiếp trên các ngón chân , các bàn chân của chúng. Mèo có thể bước rất chính xác ; bởi vì chúng đặt bàn chân sau (hầu như) trực tiếp lên dấu của bàn chân trước, giảm thiểu tiếng ồn và dấu vết để lại.

Đa số các giống mèo đều thích trèo cao hay ngồi ở các vị trí cao. Từ vị trí đó, chúng có thể giám sát vương quốc của mình và biết mọi hoạt động của con người cũng như các con vật khác. Trong môi trường hoang dã, một vị trí trên cao cũng được dùng làm nơi ẩn mình để săn mồi. Vì thế độ cao cũng có thể mang lại cho mèo cảm giác an toàn và uy thế.

Khứu giác của một con mèo nhà mạnh gấp 14 lần so với của con người . Số lượng tế bào khứu giác ở mũi của chúng cũng nhiều gấp đôi, do dó mèo có thể ngửi thấy những mùi mà chúng ta không nhận được. Mèo còn có một cơ quan đánh hơi ở vòm miệng . Khi một con mèo chun mõm, hạ thấp cằm, và nâng lưỡi lên một chút, dó là lúc nó ình bên bên: Con mèo đang đánh hơi).

Con người và mèo có tầm thính giác ở mức thấp tương tự như nhau, nhưng mèo có thể nghe được những âm thanh ở độ cao lớn hơn, thậm chí tốt hơn cả chó. Mèo có thể nghe ở mức cao hơn 2 so với con người, và một nửa quãng so với chó. Khi nghe âm thanh nào đó, tai mèo sẽ xoay về hướng đó; mỗi vành tai mèo có thể quay về hướng nguồn . Mèo có thể xác định vị trí một vật chính xác trong vòng 7.5 cm (3 inche s ) khi nguồn phát âm ở khoảng cách khoảng 1 mét . Đ iều này giúp chúng định vị con mồi .

CON MÈO TRONG VĂN HỌC DÂN GIAN

Mười hai con vật tiêu biểu cho mười hai con giáp trong Thập nhị can được nhắc đến trong văn học dân gian qua ca dao, ngạn ngữ như: Miếng trầu là đầu câu chuyện, con Trâu là đầu cơ nghiệp – Tậu Trâu, lấy vợ, làm nhà; trong ba việc ấy lọ là khó khăn.Rắn Liu Điu có phước cũng hóa Rồng, Phượng hoàng chớp cánh, rụng lông như cò. Người ta tuổi Tý (Con Chuột) tuổi Mùi (Con Dê), sao em lận đận một đời tuổi Thân (Con Khỉ). Con Gà cục tác lá chanh, con Lợn ủn ỉn mua hành cho tôi. Con Chó khóc đứng khóc ngồi, mẹ ơi đi chợ mua tôi đồng riềng…

Riêng con Mèo được ca dao tục ngữ sử dụng để răn đời

“Con Mèo trèo lên cây vông

Con chó đứng dưới ngó trông con Mèo. Mèo rằng: “Sao chó chẳng theo, Lên đây Mèo sẽ dạy leo cho mà!”

Trong cuộc sống cái mà ta có cho là tốt đẹp chỉ đúng trong một môi trường hoặc điều kiện nào đó. Ở một môi trường khác thì nó có thể trở thành vô nghĩa. Vì vậy, tốt nhất là không tự mãn hay khoe khoang về bất cứ thứ gì mình có được.

Hỏi thăm: “Chú chuột đi đâu vắng nhà?” “Chú chuột đi chợ đường xa, Mua mắm mua muối giỗ cha con Mèo.”

Con mèo bắt được chuột, tính ăn thịt. Chuột khôn ngoan nói ngày mai nhà có giỗ, đi mua tôm tép làm cổ, và mời mèo xơi cỗ, nhà ở trên ngọn cây cau. Mẹo tham ăn, thả chuột ra. Sáng hôm sau mèo ăn mặc chỉnh tề trèo lên cây cau thì chả thấy ai cả, tôm tép cũng chẳng có. Mèo kêu la khàn cổ, hết hơi chả thấy tăm hơi chuột đâu, mới biết bị lừa.

Có nơi giải thích rằng: Mèo vất vả tìm đến tận chỗ Chuột ở ( để bắt),thấy vắng vẻ hỏi: “Chú Chuột đi đâu vắng nhà?” Người được hỏi trả lời: “Chú Chuột đi chợ đường xa, mua mắm mua muối giổ cha con mèo.” Qua câu trả lời này, ta thấy Chuột được người thương mến hơn Mèo, vì không chỉ điểm để Mèo bắt Chuột, nói dối với Mèo là Chuột đi mua mắm mua muối để làm giổ cha con Mèo. Làm cổ giổ bằng mắm muối không khác nào làm thịt cha con Mẹ bằng mắm bằng muối.

Hai nhận định trên nói lên một sự giả trang lừa phỉnh. Chuyện lừa phỉnh xảy ra rất nhiều trong xã hội loài người. Tuy nhiên chân tướng của những con người điêu ngoa xảo trá một lúc nào đó cũng bị lòi ra. Đây là lời cảnh cáo cho những ai mang mặt nạ để đánh lừa kẻ khác

MỘT PHÚT SUY TƯ ĐẦU NĂM

Mỗi độ Xuân về, Xuân mang theo một tín hiệu: “Thời gian dần dần rút ngắn cuộc đời. Đời sống con người ngắn thêm một đoạn.” Vì thế trong khi vui mừng đón Xuân xin chớ quên chuẩn bị đón Chúa trong cuộc đời của ta, bỡi lẽ Thiên Chúa là Mùa Xuân. Ngài là Xuân Bất Diệt, Xuân Vĩnh Hằng, Xuân Yêu Thương.”

Hãy chuẩn bị bước vào Mùa Xuân Vĩnh Hằng của chính mình, con đường tất yếu phải đi qua, để hòa nhập vào nguồn suối Ân Sủng Thượng Đế, nơi đó mới thật là Hạnh Phúc Vô Biên.

Lạy Chúa, xin chúc lành cho trí óc con . Lạy Chúa, xin chúc lành cho trái tim con. Lạy Chúa, xin chúc lành cho đôi mắt con. Lạy Chúa, xin chúc lành cho hai tai con. Lạy Chúa, xin chúc lành cho miệng lưỡi con. Lạy Chúa, xin chúc lành cho hai tay con. Lạy Chúa, xin chúc lành cho hai chân con.

Ước gì chân con chỉ đi trên con đường lành thánh.

Lạy Chúa, xin chúc lành cho toàn thân con, vì toàn thân con thuôc vê Chúa. Tài liệu tham khảo và trích dẫn:

Việt Nam gấm hoa Hương Giang Thái Văn Kiểm

Ca dao ngụ ngôn người Việt Triều Nguyên

Thi ca bình dân Nguyễn Tấn Long & Phan Canh

Những bài suy niệm trên internet.

– Cha Chính xứ tràn đầy Ân Thánh qua sự Quan Phòng của Thiên Chúa

http://www.cdmedongcong.net/VietnameseNewYear/ConMeoTrongDanGian.htm

? Khóc Mèo: Mèo Có Biết Khóc Không / 2023

Trở lại năm 1899, Charles Darwin đã mô tả trong các tác phẩm của ông về biểu hiện cảm xúc ở động vật, trích dẫn ví dụ về sự đau khổ của con voi Ấn Độ mà ông đang theo dõi. Tuy nhiên, nhà khoa học không chắc liệu anh ta có nhìn thấy những biểu hiện thực sự của cảm xúc hay không, đó là một nhu cầu sinh lý do chấn thương. Kể từ đó, câu hỏi liệu động vật, kể cả mèo, có thể khóc, vẫn không có câu trả lời rõ ràng.

Tuy nhiên, nó được biết chính xác rằng rách mắt của mèo là một triệu chứng của nhiều bệnh nghiêm trọng.

1. Mèo có biết khóc không?

2. Nguyên nhân của mèo nước mắt

1Do mèo có biết khóc không?

Mèo nhà thể hiện cảm xúc. Họ có thể trải qua một loạt các cảm giác giống như con người – kích thích, giận dữ, buồn bã, khao khát và vui mừng. Đôi khi chủ sở hữu có thể nhận thấy nước mắt chảy ra từ đôi mắt của thú cưng.

Thông thường, những con mèo khóc lóc được chú ý trong những tình huống căng thẳng – khi thay đổi nhà ở, nếu những con mèo mẹ bị đưa ra khỏi mèo con hoặc chúng chết, sau cái chết của thú cưng thứ hai, người mà mèo là bạn, hoặc khi chúng mất đồ chơi yêu thích của chúng.

Ngay cả những bác sĩ thú y đã làm việc trong nhiều năm không thể đưa ra câu trả lời rõ ràng, vì với những thao tác y tế tương tự gây đau cho mèo, một con vật không có phản ứng, và một con khác bắt đầu có nước mắt.

Viêm mũi ở mèo

Đề xuấtTại sao con mèo con liên tục meow: lý do cho hành vi này?

2 nguyên nhân của mèo nước mắt

Sự xuất hiện của nước mắt trong mèo nhà có thể là dấu hiệu của các vấn đề sức khỏe sau đây:

kích ứng màng nhầy của mắt nếu cơ quan nước ngoài bị trúng vào nó, va đập và chấn thương;

phản ứng dị ứng (để rửa và làm sạch sản phẩm để làm sạch sàn nhà, thực phẩm, khói thuốc lá, vv);

tắc nghẽn ống dẫn nước mắt;

các bệnh truyền nhiễm (viêm mũi, cảm lạnh, viêm kết mạc, các bệnh về đường hô hấp trên và các bệnh khác).

Đôi khi biểu hiện của những căn bệnh này trùng với tình huống mà người chủ vật nuôi liên kết với nỗi buồn của con vật. Dưới tác động căng thẳng, mèo nhà có thể bị trầm trọng thêm về các căn bệnh mà họ đã quan sát trước đây và những bệnh lý vẫn chưa được phát hiện. Do đó, với sự rách mắt của vật nuôi, bạn nên tham khảo ý kiến ​​bác sĩ thú y để được tư vấn.

Thay vì khóc như con người, mèo thể hiện trạng thái cảm xúc của mình theo những cách khác. “Khóc” ở vật nuôi thường biểu hiện ở dạng meowing quá mức. Và, không giống như mọi người, mèo không khóc khi họ hạnh phúc. Thay vào đó, họ rúng động, rên rỉ và đòi hỏi sự chú ý tăng lên.

Chương 3: Mèo Khóc Chuột / 2023

Editor: demcodon

Phùng lão hán thay đổi sắc mặt do dự hỏi: “Cái này, có được không đó?”

Đôi mày liễu của Phùng Thanh Liên nhướng lên, gương mặt tuy vẫn tươi cười nhưng đã có vẻ tức giận: “Nếu lúc trước không phải các người tham sính lễ của Phương gia thì một nữ hài tốt như con sao lại có thể gả cho một tên ngu ngốc xấu xí thế được? Bây giờ cũng không phải kêu hai người đi giết người phóng hỏa, chẳng qua là đi theo con vào nhà ầm ĩ một hồi mà giờ lại ra sức từ chối làm bộ làm tịch sao? Nếu đã thế thì hai người mau dẫn Thanh Thư về Hà Tây đi, con không nuôi nổi ba cái miệng rộng các người!”

Lúc gả nữ nhi Phùng lão hán đúng là mê muội đến hồ đồ, biết rõ thiếu gia Phương gia xấu đến dọa người nhưng lại vì năm mươi mẫu ruộng tốt làm sính lễ nên vẫn ép buộc nữ nhi phải gả đến đây. Trong lòng ông hổ thẹn giọng của Phùng lão hán nhỏ đi trông thấy, trưng gương mặt tươi cười luôn mồm thưa dạ.

Nương của Thanh Liên là Từ thị thì lại không chấp nhận, chỉ vào mũi nữ nhi mắng: “Phi! Đồ nghiệp chướng như con không gả cho Phương gia thì gả cho ai? Cả ngày đeo vàng dát bạc, chẳng lẽ con còn muốn gả cho tên nghèo mạt hạng Phan Tử Hàm kia? Phụ mẫu nào một câu không phải vì muốn tốt cho con? Con nhìn xem hiện giờ con phô trương thế nào, chưởng quản sản nghiệp Phương gia, mặc tơ lụa lăng la, ăn thì toàn gà vịt mập mạp, đã như vậy con còn nghẹn tức đến nói hươu nói vượn ư? Còn dám mắng chúng ta hại con? Không phải chúng ta hại con thì hiện giờ chẳng biết con còn đang uống gió ở đâu đâu! Phan Tử Hàm kia ngoại trừ khuôn mặt tuấn tú thì còn bản lĩnh gì nữa? Hắn quan tâm con, muốn con cho núi vàng núi bạc con cũng cho, phụ mẫu ăn của con một miếng cơm mà con còn dám tính kế như thế? Nữ nhi chết bầm không có lương tâm kia!”

Từ thị mắng không ngớt, Phùng Thanh Liên tức giận đến run rẩy cũng bắt đầu to tiếng mắng lại mẫu thân: “Các người ăn của con uống của con, còn bắt con phải nhìn sắc mặt của các người mà sống nữa sao? Con thiên vị cho Phan lang tiền, nhà này, của cải này, tương lai con sẽ cho Phan lang hết! Thế nào? Giận không? Ngài đi đi!”

Từ thị mắng vài câu cũng bắt đầu nổi điên xắn tay áo lên muốn nhào vào đánh. Phùng lão hán vội quát kéo bà lại: “Đủ rồi!” Lúc này bọn họ không thể cương lên với nữ nhi được, gia tài bạc triệu của Phương gia sắp tới tay giờ lại ầm ĩ không chịu ở lại Phương gia nữa thì số tiền này bọn họ đừng hòng mơ tới một cắc.

Phùng lão hán quát Từ thị, khuôn mặt đầy nếp nhăn rặn ra một nụ cười quay qua nói với Phùng Thanh Liên: “Được rồi, chúng ta đi cũng không được! Chỉ cần khuê nữ con lên tiếng thì ta và nương con, còn có huynh đệ con nữa, tất cả đều nghe theo con!”

Phùng Thanh Liên lúc này mới vừa lòng: “Đồng ý ngay từ đầu có phải tốt rồi không, còn lảm nhảm vô nghĩa thế làm gì?”

Từ thị bực bội trong lòng, trong miệng vẫn không chịu ngừng: “Làm bậy mà, làm bậy mà, nữ nhi chết bầm con sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!”

Phùng Thanh Liên vừa muốn nổi giận nữa Phùng lão hán lập tức tát Từ thị một cái làm cho bà ngậm miệng không dám lại nhắc nữa, bà uất ức đi theo sau nữ nhi và trượng phu, tất cả cùng đi vào phòng thiên.

Ba người vừa vào cửa Phùng Thanh Liên đã kéo khăn tay vắt trên vạt áo xuống, hai tay che mặt bổ nhào đến bên giường khóc đến ngã xuống đất: “Phụ thân, sao phụ thân đã chết rồi?”

Phùng Thanh Liên vừa khóc, Phùng lão hán và Từ thị cũng theo vào bổ nhào đến trước giường Phương Thế Hồng, một trái một phải hai tay giơ cao đập vào ván giường kêu rầm rầm, trong miệng không gừng tru tréo khóc hét: “Thông gia ơi, số thông gia thật khổ mà!”

Ba người khóc đến thảm thiết, biểu cảm sinh động, người không rõ nội tình còn tưởng người nhà này tình sâu nghĩa nặng, công công (cha chồng) chết mà tức phụ cũng có thể khóc giống như phụ thân ruột đã chết, thật là hiếm có.

Phương Vân Tuyên ngồi trên giường, tay đỡ Phương Thế Hồng nhìn Phùng Thanh Liên duỗi hai tay che mắt, khăn tay màu hồng đào làm cho mười ngón tay thon dài trắng trẻo như bạch ngọc của nàng càng thêm nổi bật. Nữ tử này dáng vẻ khá đẹp, bảy phần đẹp ba phần phong tình, chính là một người đẹp tiêu chuẩn. Nữ tử như vậy không phải là người mà một kẻ chất phác như Phương Sửu Nhi có thể có được.

Ba người trong phòng ra sức làm ầm ĩ, tiếng khóc tiếng đập hệt như con hát diễn xuất trên sân khấu làm cho đám làm công bên ngoài vây xem náo nhiệt. Thư Mặc và bà tử thô kệch không dám đứng nhìn, chỉ dám lén lút trộm trốn dưới chân tường cố rướn cổ lên nghe động tĩnh bên trong.

Phương Thế Hồng vừa mới thở được một hơi, thấy tình cảnh đó lại lửa giận ngập đầu. Bệnh của ông vốn là do tức giận, là loại bệnh không thể tức giận, càng giận thì bệnh càng nặng, càng tức cách ngày chết gần hơn. Ông còn đang thở dốc mà Phùng Thanh Liên đã vội chạy đến khóc tang ngay trước mặt, đây không phải là ngại ông chết chậm muốn lập tức làm cho ông tức chết đó sao.

Phương Thế Hồng bấu chặt lấy cánh tay Phương Vân Tuyên liếc nhìn đám người đứng đầy ngoài cửa. Xưa nay ông luôn coi trọng thế diện, đám người Phùng Thanh Liên này đáng lẽ ra phải ra ngoài, ông còn sợ bị người chọc giận ấy chứ.

Giận tới cực điểm, cũng không biết sức lực từ đâu ra Phương Thế Hồng cố gắng đứng dậy, hung hăng phun nước bọt về phía ba người Phùng Thanh Liên còn đang kêu khóc rồi mắng to: “Cút! Cút hết khỏi đây ngay! Ta còn chưa chết, chưa chết đâu!”

Tiếng hét này quá đột ngột, đám người Phùng Thanh Liên đang khóc lóc cũng ngơ ngẩn, trên đỉnh đầu vang lên tiếng mắng chửi tức giận đến khàn cả giọng, mang theo vẻ thê lương không thua gì một tiếng sấm vang lên bất chợt. Ba người sợ tới mức rụt cổ, tiếng khóc cũng ngừng lại ngay tức khắc.

Phùng Thanh Liên dừng một chút dùng khăn tay lau khô khóe mắt, lại khóc hu hu nói: “Phụ thân không nên tức giận, cẩn thận thân thể. Tức phụ cũng là thấy phụ thân bị bệnh nặng trong lòng sốt ruột. Ngài ghét tức phục, tức phụ không dám cãi lại, chỉ cầu ngài nghĩ đến Nam ca nhi đừng giận tức phụ con.”

Nàng không nhắc đến Nam ca nhi thì không sao, vừa nhắc đến Nam ca nhi Phương Thế Hồng đã cảm thấy trước mắt tối sầm, ngực như bị búa tạ nện vào, cổ họng tanh ngọt, một búng máu cứ thế phun ra.

Phùng Thanh Liên cười thầm, chuyện về Nam ca nhi là vảy ngược của Phương Thế Hồng. Lần trước nàng vừa nhắc tới đã làm cho lão ta giận đến mức nằm liệt trên giường, lần này chắc chắn có thể làm cho lão ta tức chết.

Nam ca nhi không phải là con ruột của Phương Sửu Nhi, chuyện này Phùng Thanh Liên biết, trong lòng Phương Thế Hồng cũng hiểu rõ. Nhưng nếu chuyện này truyền ra ngoài thì thể diện của Phương gia coi như mất sạch. Tức phụ còn chưa qua cửa đã mang theo cái thai hai tháng gả đến, trên đầu Phương Sửu Nhi đội nón xanh đã năm năm, lại còn giúp người ta nuôi nhi tử không công. Lời này kêu Phương Thế Hồng ông làm sao nói ra được? Nói ra không phải sẽ bị hàng xóm láng giềng cười chết ư? Phương Thế Hồng đã ép việc này xuống bụng nhất quyết không lộ ra ngoài. Lần này ngậm bồ hòn làm ngọt, chính ông cũng phải tự nhai tự nuốt mà thôi.

Phùng Thanh Liên biết tính Phương Thế Hồng, thấy ông giận đến hộc máu biết mình đã tìm trúng mạch rồi. Phương Thế Hồng không muốn nghe đến chuyện của Nam ca nhi, đó là cái gai trong lòng ông, nghe vào là tim nhỏ máu.

Lần này thì hay rồi, Phùng Thanh Liên cứ nhai đi nhai lại vừa khóc vừ gọi tên Nam ca nhi. Nàng thấy hơi thở của Phương Thế Hồng tán loạn, sắc mặt tái xanh, chảy nước mắt gọi trời khóc đất, dường như sắp ngất đi mới chậm rãi ngừng khóc quay đầu nhướng mắt với Phùng lão hán, ý bảo ông nhanh nhanh châm thêm lửa vào nữa.

Phùng lão hán cất bước muốn tiến đến gần giường.

Phương Vân Tuyên ngồi ở bên giường thấy ông muốn tiến tới thì đột nhiên đứng lên ngăn cản đường Phùng lão hán.

Phùng lão hán chưa bao giờ đặt tử tế (con rể) này vào mắt, còn khinh hắn vướng bận trừng lớn mắt lên duỗi một tay gạt đi, há miệng mắng: “Ngươi chỉ là thằng nhãi ranh con! Còn không nhanh tránh ra!”

Ông đẩy hai cái Phương Vân Tuyên không chút sứt mẻ, Phùng lão hán “hừ” một tiếng lùi lại hai bước nhào người lên muốn túm lấy vạt áo trước ngực hắn, tát cho hắn hai cái.

Phương Vân Tuyên nghiêng người qua bên né tránh bàn tay của Phùng lão hán. Phùng lão hán túm vào khoảng không đôi mắt lộ vẻ kinh hoàng, lại mở miệng mắng: “Hừ, người quái dị như ngươi lanh lợi lên từ bao giờ thế? Còn biết né à?” Ông cũng không thèm để ý tới hắn lại lao lên bước thẳng đến giường của Phương Thế Hồng.

Phương Vân Tuyên làm sao để ông đi qua, một tay hắn túm lấy cổ áo của Phùng lão hán. Phùng lão hán bị người khống chế cánh tay quơ loạn xạ mắng mỏ, giãy dụa lung tung. Nhưng làm thế nào cũng không thể tránh thoát, không khỏi vận sức xuống eo xoa mở hai tay, muốn quay lại đánh Phương Vân Tuyên.

Phương Vân Tuyên thuận thế túm lấy cánh tay Phùng lão hán bắt chéo tay ông ra sau lưng rồi ấn ông té xuống đất. Hắn cũng mặc kệ đến tiếng la hét đau đớn của ông, hắn cứ thế túm cánh tay ông kéo dài đến cửa phòng, xách ông như xách con gà con, tàn nhẫn đá một cái vào mông ông, cứ thế đá thẳng ông ra khỏi phòng.

Phùng lão hán chúc đầu xuống đất, mặt đập xuống, miệng đầy đất cát. Lần này bị ngã không nhẹ, ông ui da một hồi lâu mới từ từ bò lên từ trên đất, trước mắt sao bay loạn xạ, Phùng lão hán quay vài vòng mới định rõ được phương hướng.

Đám làm công cười vang một hồi, ngay cả Thư Mặc cũng không nhịn được phải bật cười. Phùng lão hán thẹn quá hóa giận nhảy bật lên, cánh tay trật khớp rũ xuống một bên, dậm chân mắng Phương Vân Tuyên: “Được đó, tử tế đánh nhạc gia (con rể đánh bố vợ)! Loạn rồi, không còn thiên lý nữa rồi!”

Từ xưa kẻ mạnh sợ kẻ ngang ngược, kẻ ngang ngược sợ kẻ không sợ chết, nhưng kẻ không sợ chết cũng phải sợ gặp phải kẻ không biết xấu hổ. Ba người Phùng gia đều là những kẻ không biết xấu hổ.

Phùng lão hán đứng ngoài cửa mắng chửi, mẫu nữ (mẹ và con gái) Phùng Thanh Liên cũng bị một màn vừa rồi làm cho sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Tính tình Phương Sửu Nhi nhút nhát, vừa thấy người là sợ hãi rụt rè, đầu lúc nào cũng cúi thật thấp chỉ sợ người khác thấy gương mặt xấu xí của mình. Phùng Thanh Liên và hắn thành thân đã được năm năm, nhưng chỉ cần Phương Sửu Nhi thấy mặt nàng là ngay cả một câu cũng không dám nói. Huống chi là giống hôm nay sấm rền gió cuốn, làm việc tàn nhẫn, tương xứng với một gương mặt xấu xí đó thật sự hệt như ác quỷ. Bỗng nhiên bọn họ thấy lòng hơi nhút nhát.

“Hai người các ngươi…” Phương Vân Tuyên chậm rãi mở miệng: “Là muốn tự mình đi ra ngoài hay là muốn ta ném ra ngoài như ném ông ta?”

Mèo Ăn Mặn Là “Khóc” / 2023

Mèo ăn mặn là “khóc”

MÈO ĂN MẶN LÀ ” KHÓC” ?

Mới đây, cư dân mạng đang rần rần đua nhau cho “boss” ăn mặn trong đó có ăn thử phô mai bởi nhiều người truyền tai nhau rằng, cho “boss” ăn phô mai là nước mắt hòa cùng phô mai luôn.

Nhưng bạn có hay biết rằng, điều này lại vô cùng nguy hiểm cho mèo cưng nhà mình không? Lý do vì sao thì đọc bài ngay để hiểu hơn về phương pháp dinh dưỡng giúp mèo khỏe mạnh.

Theo The New York Health Department, thức ăn cho mèo quá mặn có nguy cơ gây bệnh tim, cao huyết áp, thận và một số rối loạn khác ở người. Tuy nhiên, đối với mèo thì cần phải xem xét lại những thí nghiệm vì mèo vốn dĩ là động vật ăn thịt với thể trạng và chức năng các cơ quan hoàn toàn khác con người.

Theo bài báo trên, việc hạn chế ăn mặn có thể giúp mèo đang mắc bệnh thận và tim mạch cải thiện sức khỏe rõ rệt. Tuy nhiên, về tác hại của việc ăn mặn trước giờ chưa được nghiên cứu trên các loài khác và từ các khuyến nghị khi dùng thuốc trên người. Cho đến hiện tại chưa có nghiên cứu nào thực sự dựa trên chế độ ăn uống ở mèo.

Mặt khác, việc bổ sung muối trong thức ăn hạt còn giúp kích thích mèo uống nước nhiều hơn và tăng cường lợi tiểu [sản xuất một lượng lớn nước tiểu loãng]. Pha loãng nước tiểu thực sự được khuyến cáo như là một phần trong quá trình điều trị và phòng ngừa các bệnh về đường tiết niệu (FLUTD).

Mặc dù có một vài khác biệt nhỏ trong các thông số xét nghiệm của mèo ăn khẩu phần có hàm lượng muối cao so với khẩu phần muối thấp, nhưng không có nghiên cứu nào cho thấy tác động đáng kể đối với các phép đo chính, như nồng độ đạm urê trong máu (BUN) hoặc creatinine (chỉ số chức năng thận), các phép đo tim được thực hiện bằng siêu âm, mức huyết áp, hoặc mật độ xương.

Trong chế độ ăn hàng ngày, mèo sẽ chỉ cần lượng muối nhỏ – 21mg/ngày.

Khuyến cáo Hội đồng Nghiên cứu Quốc gia chỉ ra, nếu mèo ăn quá nhiều muối – khoảng 42mg, chúng có thể tử vong. ( Vậy các Sen biết , một lát phô mai chứa tới 400mg muối – gấp 10 lần giới hạn cho phép, thế nên giờ thì bạn biết vì sao không nên cho mèo ăn phô mai rồi chứ? )

Một nghiên cứu đặc biệt trên những con mèo lớn tuổi có nguy cơ mắc bệnh tim và thận cao hơn so với những con mèo nhỏ tuổi khác. Các nhà nghiên cứu đã xác định rằng trong khoảng thời gian hai năm, chế độ ăn uống mặn gấp ba lần không tạo nên bất kỳ tác dụng phụ nào đối với chức năng thận, huyết áp hoặc chức năng tim của mèo.

Vì vậy, thay vì lo lắng vì mèo ăn quá mặn, hãy chú tâm đến những yếu tố khác dẫn đến bệnh thận ở mèo như: thừa cân béo phì, uống nước bẩn, ít uống nước, nguồn gốc thức ăn cho mèo không rõ ràng. Đặc biệt, nên chọn loại thức ăn cho mèo Royal Canin cao cấp.

Dr. Jennifer Coates

——————————————————————————————————-

Bài viết: MÈO ĂN MẶN LÀ ” KHÓC” ?

Nguồn: Pet Plaza

Biên soạn: chúng tôi – nhà phân phối thương hiệu ROYAL CANIN tại Việt Nam

[Vui lòng trích nguồn khi đăng lại nội dung này]

Tags: Phụ kiện thú cưng, phụ kiện chó mèo, thú cưng, Mèo ăn mặn là “khóc” , thức ăn cho mèo,mèo có ăn được hạt của chó không, mèo ăn xúc xích được không, mèo không nên ăn gì,Mèo ăn mặn là khóc,  mèo không chịu ăn hạt, mèo có ăn được mực không, cho mèo ăn muối, mèo không chịu ăn pate, mèo ăn nhiều có sao không, Mèo ăn mặn là “khóc” , Phụ kiện thú cưng, phụ kiện chó mèo, thú cưng, Mèo ăn mặn là “khóc” , Phụ kiện cho chó , thức ăn cho mèo,mèo có ăn được hạt của chó không, mèo ăn xúc xích được không, mèo không nên ăn gì, mèo không chịu ăn hạt, mèo có ăn được mực không, thú cưng, cho mèo ăn muối, bác sĩ thú y, mèo không chịu ăn pate, mèo ăn nhiều có sao không, Mèo ăn mặn là “khóc” ..

1