Top 19 # Xem Mèo Kitty / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Ngay 10 Mẫu Trang Trí Giường Hello Kitty Năm 2022 / 2023

Mẫu 1 : Giường hello kitty kèm bàn trang điểm

Set giường Hello Kitty này là set ăn khách nhất trên thị trường. Nó đã làm khuynh đảo thị trường nội thất trong tháng 8 và tiếp tục khuấy động trong nửa đầu 2021. Set bán đầy đủ như trong hình với 3 mảnh riêng biệt. Là giường ngủ, tủ ngăn kéo và bàn đầu giường. Kích thước giường đơn 1mx2m, bộ set dành cho nữ sinh tiểu học. Đáng yêu, sinh động và giúp tiết kiệm đáng kể tiền trang trí phòng ngủ cho bé.

Mẫu 2 ; Giường Hello kitty với nơ hồng

Dành cho trẻ em gái từ 4-12 tuổi. Thiết kế còn có 2 hộc tủ dưới gầm để bé đựng đồ đạc theo ý thích. Ngoài giường ngủ, còn có bàn đầu giường. Set giường ngủ này khá đơn giản nên là một sự đầu tư tiết kiệm cho bé gái. Giường ngủ đáng yêu, gọn gàng làm hoàn toàn bằng gỗ công nghiệp. Nên không cong vênh, không gây mối mọt theo thời gian.

Mẫu 3 : Mẫu giường hello kitty màu trắng

Set giường Hello Kitty này có thể gắn bó với bé từ 10 năm trở lên. Giả sử bạn mua set phòng ngủ này cho cô bé 5 tuổi. Thì đến năm bé 15 tuổi bé vẫn sử dụng tiếp được. Vì giường ngủ kích thước giường đôi 1m2x2m rộng rãi. Phù hợp với sự phát triển của một em bé gái. Bộ set có giường ngủ, tủ quần áo, bàn đầu giường, bàn học vô cùng lãng mạn, xinh xắn.

Mẫu 4 : Mẫu giường hello kitty tay ôm

Riêng mẫu 4 trong bộ sưu tập có thể hơi hoành tráng lệ một chút. Vì có khá nhiều món nội thất khác nhau. Nhưng nhìn chung thì các món nội thất đều nhỏ gọn. Nên đảm bảo không chiếm không gian phòng ngủ. Set giường Hello Kitty này có giường chập chững, tủ ngăn kéo, kệ đứng, tủ quần áo và bàn ghế. Mang đến không gian riêng tư tuyệt đối cho phòng của cô công chúa mèo Kitty.

Bạn cần mua giường hello kitty hay tủ hello kitty hãy gọi ngay 0916712526

Mẫu 5 : Mẫu giường hello kitty kèm họa tiết chim và hoa

Mẫu 6 : Mẫu phòng hello kitty với phông nền lớn

Mẫu 7 : Mẫu phòng hello kitty cổ điển

Mẫu 8 : Mẫu giường thiên thần hello kitty

Set giường Hello Kitty này dành cho trẻ em từ 4-10 tuổi. Trọn bộ chỉ có 2 món là giường ngủ và tủ đầu giường (cửa mở). Nhỏ gọn nên thích hợp dùng cho phòng ngủ nhỏ. Hình ảnh đẹp, màu sắc hồng tươi tắn mang lại cho phòng ngủ nhiều sinh động. Đây có thể là chiếc giường lớn đầu tiên sẽ khiến cô bé vừa qua giai đoạn nằm cũi của bạn trở nên hứng thú với việc ngủ riêng.

Bạn cần mua giường hello kitty hay tủ hello kitty hãy gọi ngay 0916712526

Mẫu 9 : Mẫu trang trí giường hello kitty với kẻ sọc

Bộ set 3 món này gồm giường ngủ rộng rãi, bàn đầu giường và bàn học. Nhưng gây chú ý nhất chính là giường Hello Kitty với khuôn mặt đáng yêu, dễ thương. Các mẹ không cần trang trí tường phòng quá cầu kỳ vì đã có chiếc giường làm điểm nhấn. Khiến phòng ngủ thêm ấm áp, dễ thương mỗi lúc đêm về.

Mẫu 10 :Mẫu giường tầng hello kitty

Là mẫu giường tầng dành cho 2 cô bé sinh đôi, hay 2 chị em yêu thích chú mèo đeo nơ hồng. Giường tầng này làm bằng gỗ và là giường đa chức năng. Có cả kệ sách, hộc tủ ngăn kéo tích hợp ngay cầu thang. Thiết kế giường cao tạo cảm giác thoáng mát và rộng rãi.

Mua giường hello kitty ở đâu

Bạn cần mua giường hello kitty hay tủ hello kitty hãy gọi ngay 0916712526

Địa chỉ: 616 Phạm Văn Chiêu, phường 13, quận Gò Vấp, TP.HCM

Hotline: 0916712526 – 01655566607

Email: dogochobe@gmail.com

Xem Phim Chú Mèo Garfield / 2023

Chú Mèo Garfield – Garfield: The Movie 2004 Tập 3

Xem trailer

3561406 lượt xem

Garfield: The Movie (2004)

  • (

    1

    9.2

    /

    10

    38

    )

    Garfield: The Movie

    :

    Garfield là một con mèo mập ú. lười biếng và hay cau có. Jon – ông chủ của Garfield – vốn dĩ rất cưng chú mèo lười nhác này nhưng từ khi Jon quen với một nữ bác sĩ thú y xinh đẹp. Jon nhận nuôi thêm chú chó ngu ngốc Odie. Odie đã làm cuộc sống của Garfield hoàn toàn đảo lộn. con mèo lười nhác này rất ghét Odie. chỉ mong đợi một ngày nào đó Odie biến khỏi nhà cho khuất mắt.Cái ngày ấy cũng đến. Odie bị một tay huấn luyện chó xấu tính bắt cóc. Lúc này Garfield chợt nhận ra rằng mình không ghét Odie nhiều đến thế. và lần đầu tiên trong đời con mèo ú cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm giải cứu Odie. Rời bỏ màn hình tivi quen thuộc. Garfield bắt đầu hành động…

  • Xem Con Mèo Nhỏ Của Tôi / 2023

    Tôi ngày ấy còn có một con mèo. Con mèo quý. Gọi là quý không phải vì con mèo của tôi màu đen tuyền được mọi người khen nức nở, mà vì tôi yêu mến nó và nó là của quý của riêng tôi.Ngày thường, nó trầm ngâm nằm trên khoảng chiếu mẹ tôi trải giữa sàn nhà, tư lự và im ắng. Có lúc mèo sưởi nắng, và đôi khi, nó vươn dài hai đôi chân cong cong nằm sõng xoài giữa sân và thích thú trườn hết lớp bụi này đến lớp bụi khác lên mình. Những ngày mùa thu, khi cái nôn nao dịu dịu về cùng với gió lạnh se se và hương bưởi man mác, chỗ nằm quen thuộc của mèo lại là lớp chăn mỏng trên chiếc trường kỉ, chiếc dép bông ấm áp hay đơn giản hơn, theo tôi, là trên hai đùi tôi. Bộ lông trắng đen mềm mại phe phẩy dưới hai cánh tay tôi. Tôi cũng thích thú ôm mèo vào lòng.Đó là một con mèo kì lạ : một vệt đen nho nhỏ xinh xinh nằm nơi mũi và lớp thịt trước hàm, tôi không biết phải gọi làm sao, đành theo mẹ tôi gọi là Đém, lâu dần thành tên riêng. Đém được cả nhà tôi yêu quý, và nó đủng đỉnh đi dọc sàn nhà, qua cái sân ra ngõ rồi lại trở vào. Tôi thường nhân những lúc ấy, thơ thẩn nép sau cánh cửa bế lấy nó. Tôi cẩn trọng và nhẹ nhàng như đối với một con người bé bỏng mà dễ thương. Tôi lại đặt Đém xuống sàn nhà, để cho nó tiếp tục cuộc dạo chơi thật kì thú như thường lệ. Đém ngồi xuống, khép gọn gàng hai chân sau rồi lim dim mắt. Chỗ ngồi của nó cũng thật khác biệt : khó có thể trông thấy nó ngồi trên sàn nhà, trần trụi, trừ khi có ai đó đứng gần, nó phải dè chừng và trừ khi nó quyến luyến ngồi cùng tôi. Còn bình thường, dễ nhận thấy nhất là một chỗ ngồi cao ráo trên manh chiếu cói, chiếu trúc, trên mặt bàn, mặt ghế, hoặc có lúc, tôi buồn cười trông thấy, nó nằm trọn trên một chiếc dép nhựa.Một hôm, trời tưng hửng nắng nhàn nhạt, giàn thiên lý trước nhà tôi tơi tả sau một trận mưa dữ, lại bắt đầu mơn mởn tươi xanh. Gốc đu đủ cũng đu đưa trước gió, lắc lư những chùm quả ương ương vàng vàng mời gọi lũ trẻ chăn trâu. Bà tôi bắt đầu buổi sớm mai bằng công việc quét tước mảnh sân nhỏ trước nhà, cái công việc mà bà vẫn quen tay. Bà thỉnh thoảng mới xuống nhà tôi chơi, hoặc có việc gì. Bà cứ nhấp nhổm không yên, hết dọn dẹp lại đi chơi hàng xóm, không ở nhà cả ngày như chúng tôi. Tôi cũng mải học bài, lại vẩn vơ với mảnh vườn, không để ý xem Đém nó đi đâu. Kể ra, nhà tôi còn có con Đực nữa, hình thù cũng giống mẹ nó, nên tôi quên khuấy khoả. Xém chiều, mây mưa bắt đầu kéo đến, lại xối xả như tối hôm trước. Tôi vừa bực, vừa hấp tấp thu dọn đám đồ treo lủng lẳng trước nhà, lại chạy vất vểu đi đóng từng chiếc cửa. Bà thấy tôi đi vội vàng, dặn dò :- Mày có đi đâu thì từ từ thôi cháu ạ ! Mà mèo với chó đâu cả rồi, từ sáng bảnh mắt có thấy con nào đâu ?Bà tôi hay để ý như thế đấy. Mà khi ấy tôi mới vỡ ra, vừa lo lắng, lại vừa băn khoăn, tôi lục lọi trong trí nhớ xem từ sáng đến giờ có thấy Đém đi đâu hay không. Trong vườn, chắc chắn là không, vì cả sáng tôi tỉ mẩn ngắt hoa trong ấy, cánh cửa lại thông với bếp, nên có gì là tôi biết. Ngoài sân ra ngõ chắc cũng không, bà tôi quét dọn ngoài ấy, lại nói chuyện với bà Tâm hàng xóm, cũng để ý. Vậy chỉ còn trong mấy gian nhà này thôi. Nhưng thường thường Đém với tôi vẫn chơi đùa giữa phòng khách, hoặc trong này, phòng tôi, và tôi tìm ra nó ngay, không khi nào nó lại trốn tránh tôi cả. Nhưng để cho chắc ăn, tôi vẫn ngó nghiêng đi tìm khắp các ngõ ngách, lạo tìm cả trong vườn và sân ngoài nữa. Khi ấy, may sao, trời lại tạnh mưa. Nắng chan hoà kéo nhau lên núi, và lấp ló nắng trên những ruộng lúa sau nhà. Mưa nhanh đến, nhưng cũng nhanh đi. Nắng mau về. Nhưng tôi chỉ tiện mắt đưa nhìn vậy thôi, còn tâm trí để hết vào việc đi tìm con mèo yêu quý. Chợt ở đâu một tiếng “meo meo” rơi ngang, vọng ấn tượng vào tai tôi. Tôi tìm theo thính giác, thấy một bóng đen lổ đổ trắng vụt xuống chiếc cối đá sau vườn. Tôi toan chạy lại ôm, thì con vật lừ đừ đưa mắt nhìn tôi, cảnh giác. Ồ, không phải rồi. Tôi suýt hụt ! Đôi mắt to tròn ấy, Đém không bao giờ nhìn tôi như thế, lại nhất là chiếc mũi hồng hồng, Đém của tôi đã có tên riêng cơ mà ! Tôi định thần lại, mắng con mèo Đực :- Trời ! Tao tưởng mẹ mày, thật làm cho tao tưng hửng quá ! Thôi, có thấy mẹ mày đâu, thì dẫn tao đi, chứ đứng đó làm gì ?Con vật tội nghiệp có lẽ biết bị mắng, cụp tai lủi thủi đi và hiền lành ngồi dưới gốc mít. Tôi đã lỡ nói thế, nên dù không tin, cũng lẹ làng bước qua đám lá vườn nhìn lên thân mít, mong có một điều thần kì xảy ra. Nhưng không có gì cả.Tôi buồn bã vì đã tìm khắp mọi xó xỉnh, vẫn không thấy con mèo yêu quý đâu. Vừa nghĩ, lại vừa lo. Tôi mải chơi với nó lâu nay, không nghĩ đến một ngày sẽ mất nó. Tôi xốn xang… và bồn chồn vô hạn, tôi ngồi bó gối trên ghế, gục đầu xuống. Mũi tôi cay cay, và im lặng… Sao Đém lại đi như thế, trong một ngày mưa ?… Ồ, a ! Nhưng không ! Thoáng nghe thấy tiếng lao xao trên giàn thiên lý, tôi giật nảy mình như dưới ghế này cắm kim. Một tấm thân nhỏ nhắn, bốn cái chân lanh lẹ trượt từ từ trên gốc tre nghiêng nghiêng cắm xuống đất. Tôi đã nhanh chóng nhìn thấy đôi mắt lim dim, bình thản, bốn cái chân vàng vàng và nhất là cái chấm nhỏ đen đen nới mũi. Tôi chạy vội vàng ra, nhấc bổng Đém và sung sướng ôm vào lòng, hít hà, và kể lể. Thì ra, lúc trời sắp mưa, cô nàng có vui vẻ trèo lên giàn thiên lý chơi với gió, chới với thế nào chẳng xuống được. Tôi lấy khăn thấm nước cho Đém, vừa thấm khô, tôi rủ rỉ trò chuyện…Nhưng đó đã là chuyện của một năm về trước, còn giờ đây, tôi mất mèo Đém thật rồi. Ngày hôm ấy không mưa, cũng chẳng nắng, gió chỉ đu đưa mấy lá bưởi va vào nhau xào xạc. Đang lúc chúng tôi háo hức về mùa bưởi đầu tiên, với những trái bưởi to tròn và chín mọng lủng lẳng trên cây thì mèo của tôi bị bệnh. Nó bỏ ăn, bỏ uống đến khô cả bụng, mẹ và tôi đều biết thế nào rồi cũng không qua khỏi. Cơn bệnh hành hạ nó đến mười ngày liền, cũng tức là trong chừng ấy thời gian, Đém chỉ uống nước, mà công việc này lại cũng rất khó khăn …! Tôi đã chỉ ước ao mình là một bác sĩ thú y, mình có thể làm gì hơn nữa, để giữ Đém của tôi mãi mãi ở bên tôi ? Có những lúc tôi đã nghĩ Đém sẽ thật sự ra đi, nhưng không nặng nề như lúc ấy… Thật kỳ lạ thay, trước ngày đi xa mãi, nó vẫn tỉnh táo nằm xoài xuống nền nhà – một điều cho thấy nó đã yếu lắm rồi – cho tôi vuốt ve, và tâm sự. Mẹ an ủi tôi. Trước đó, nó bỏ đi biệt tăm tìm nước, vì chính trong bụng nó như đang có lửa hành hạ bởi cơn khát. Ôi, ước gì tôi san sẻ được phần nào căn bệnh khó hiểu ấy cho Đém của tôi. Nó đợi … nó đợi tôi về, để chào tạm biệt tôi và từ biệt ngôi nhà lần cuối vào đúng lúc không ngờ nhất, theo lời mẹ tôi kể lại : lúc tôi đi học về. Rồi nó gắng gượng dậy, lại đủng đỉnh đi, nhưng nghiêng về một bên, xiêu xiêu chỉ như một tia nắng chiều, bốn cái chân đệm những bước cuối cùng, rồi đi khuất. Tôi xót xa vô cùng, nhưng cũng chẳng còn nhớ nổi mình có rơi nước mắt hay không nữa, bởi bao suy nghĩ đã ập đến đầu tôi… Tôi không trông thấy được giây phút cuối cùng của Đém, nhưng có lẽ như thế, tôi còn an ủi được phần nào, nếu không, tôi còn đau đáu rất nhiều nữa… Nó – Đém của tôi – không bao giờ còn có thể chơi với nắng, không bao giờ còn có thể tròn chuyện với tôi những ngày đông giá rét được nữa…

    Tôi vẫn chờ, vẫn chờ đấy… Ai bảo loài vật không có linh hồn, không có tri giác ? Tôi tin tưởng rằng, Đém vẫn luôn dõi theo tôi, và tôi thì luôn luôn không thay đổi, giữ mãi hình ảnh người bạn đó trong tim. Có lẽ, không một ai có thể thay thế nó trong tâm tư của tôi, trong suy nghĩ, và trong quan niệm về sự sống. Có lẽ những gì ta yêu quý, trân trọng giữa cuộc đời bé nhỏ này, sẽ tạo lập một niềm tin vững bền mãi mãi : những gì ta cho đi …, kể cả những tình cảm không ngờ nhất như giữa tôi và Đém. Chỉ cần một lần thôi tôi nhận thức được tình yêu thương thực sự hiện hữu của loài vật như một điều thần kỳ, một lời tri ân suốt bốn năm cũng đủ cho tôi một ngọn lửa ấm áp trong tim … Trân trọng những gì cuộc sống ban tặng thông qua tình bạn là cách tốt nhất để hiểu giá trị nhân văn tuyệt vời của sự liên kết tự nhiên trong tâm hồn ./.

    Xem Bà Và Những Củ Khoai Lang Nướng / 2023

    Mỗi mùa đông về tôi lại da diết nhớ bà, nhớ những kỷ niệm thời thơ ấu gắn với người bà thân thương đã đi xa mãi mãi…

    Ngày đó, mỗi buổi sáng mùa đông, bà luôn dậy sớm nhất nhà, cắt rau, đun bếp nấu cháo cho heo. Trời mùa đông lạnh cóng, sợ bà bệnh nhiều lần bố mẹ tôi không cho bà dậy sớm, giành phần cho heo ăn.

    Bà nhất mực không chịu. Bà bảo bà còn khỏe và dậy sớm là thói quen của bà từ thời con gái. Bà thường đội mũ len màu nâu đất đã sờn chỉ và mặc cái áo bông đã bị chuột gặm lỗ chỗ ở cánh tay. Đó là chiếc áo ông tặng bà năm đầu tiên cưới nhau.

    Tôi luôn luôn ngủ nướng. Tôi chui rúc trong chăn ấm đến khi nào nghe tiếng bà gọi: “Ỉn con của bà ơi! Dậy đi nào”. Có hôm bà lại gọi: “Khoai lang nướng của bà ơi! Dậy bà cho khoai lang nướng nào”. Nghe đến khoai lang nướng, cái dạ dày cồn cào thôi thúc tôi mò dậy.

    Cứ thế, mỗi buổi sáng những củ khoai lang nướng của bà làm cả nhà ấm bụng. Bên bà, tôi không còn cảm thấy mùa đông giá lạnh.

    Mặc thêm áo len, thêm một cái áo bông, đội cái mũ len, quấn khăn quàng cổ, tôi rón rén bước đến bên bà. Nhẹ nhàng vòng tay qua cổ bà, tôi nũng nịu: “Bà ơi! Ỉn con dậy rồi. Khoai lang nướng!”.

    Thỉnh thoảng tôi còn chơi trò ú tim với bà. Đôi tay bé xíu che lấy mắt bà tôi đố: “Đố bà biết cháu là ai?”. Bà hỏi lại tôi: “Ai đấy! Đôi tay ai đây? Ai lại che mắt bà lại thế này?”. Rồi tôi sà vào lòng bà, cười khanh khách.

    Bà luôn để một siêu nước bên cạnh bếp để cả nhà có nước ấm rửa mặt mỗi sớm. Bà pha nước ấm, dùng khăn mặt nhẹ nhàng lau mặt cho tôi. Bà luôn nhắc nhở: “Rửa mặt buổi sáng để không bị đau mắt. Rửa mặt sạch sẽ thì bà mới thương, bố mẹ mới thương”. Xong đâu đấy bà bảo: “Hát bài mèo con rửa mặt cho bà nghe rồi bà thưởng khoai lang nướng nào”.

    Nghe đến khoai lang nướng, tôi cất giọng lanh lảnh: “Mèo con ra vòi nước, bàn tay nó vuốt vuốt, xoa mấy sợi râu cước, rồi vào bên bếp tro. Vì sao con mèo rửa mặt? Vì sợ đau mắt. Không ai dám đến gần mèo”. Bà vỗ tay cổ vũ còn tôi làm động tác vuốt vuốt sợi râu y như con mèo.

    Tôi hồi hộp nhìn bà lấy những củ khoai lang nướng từ trong lò than hồng. Bà vỗ nhẹ củ khoai xuống nền nhà, thổi để tro bám trên khoai bay đi. Khoai còn nóng hôi hổi nên bà rung rung củ khoai trong lòng bàn tay. Tôi bắt chước làm theo, nóng quá lại bỏ xuống.

    Mùi khoai lang nướng thơm nức mũi làm tôi thèm chảy nước miếng. Vị ngọt lịm của khoai được ủ lâu ngày, cảm giác bùi bùi tan chảy trong miệng làm tôi không thể kềm lòng. Tôi vừa thổi vừa bóc vỏ khoai, vừa cắn như sợ ai giành phần. Bà nhìn tôi hiền từ: “Ăn từ từ thôi kẻo bỏng miệng”. Răng bà không còn nên chỉ móm mém nhai được một củ. Bà bảo khoai lang nướng còn nóng ăn mới ngon. Bà còn kể ngày xưa có khoai ăn là mừng lắm, khoai là thứ cứu đói cho cả làng.

    Vào một buổi sáng mùa đông năm 1995, bà không còn thức dậy để nấu cháo cho heo và nướng khoai. Con bé lên sáu là tôi lúc đó không biết rằng bà đã đi xa tôi mãi mãi. Những ngày sau đó, tôi vẫn khóc đòi mẹ: “Mẹ ơi! Bà đâu rồi? Bà về với con. Con sẽ nướng khoai cho bà”.

    Cứ mỗi mùa đông về tôi lại nhớ bà, nhớ những củ khoai lang nướng thấm đượm yêu thương ngày xưa.

    TRƯƠNG THỊ THƠ