Xem Nhiều 11/2022 #️ Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 3 / 2023 # Top 14 Trend | Goldenworldbeauty.com

Xem Nhiều 11/2022 # Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 3 / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 3 / 2023 mới nhất trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Mấy ngày nay vừa vặn là ngày toàn bộ học sinh nhập học, các câu lạc bộ trong trường cũng tranh thủ chiêu nạp thêm thành viên mới.Nhưng mà các cô lại là nghiên cứu sinh, tuy cũng mang các mác người mới nhưng lại không ai đến hỏi thăm.Chỉ có một khóa duy nhất, danh sách lại ít đến đáng thương.Hơn nữa đại học B đối đãi với học sinh đều thực hành chính sách nuôi thả, cho nên trong mấy ngày khai giảng này, Ôn Nhiễm rảnh rỗi quá đành ở kí túc xá xem phim.

Hôm nay Ôn Nhiễm đăng kí MSN, vừa kết nối được đã có thông báo, thì ra là nàng Diêu Trường quấy rầy.Đây là bạn từ nhỏ đến lớn của cô, suốt ngày đều học cùng lớp với nhau, mãi đến khi Ôn Nhiễm lên đại học đến trường B thì tách ra.Bây giờ Diêu Trường đang làm việc cho một ngân hàng đầu tư, mỗi ngày lên MSN không ngừng, ca thán công việc cho nên ngay khi xem status của Ôn Nhiễm lúc sáng :”Hôm nay không có việc gì làm” lập tức không bình tĩnh.

Bông y tế: Ôn Nhiễm mày làm tao nhớ đến Louie mười sáu…

Ôn Nhiễm: ?

Bông y tế: Louie mười sáu thích viết nhật kí, có việc cũng ghi mà không có cũng ghi.

Ôn Nhiễm:…

Bông y tế: có một ngày buổi sáng, ông ta viết nhật kí: Hôm nay không có việc gì làm

Ôn Nhiễm: sau đó?

Bông y tế: kết quả cách mạng nước Pháp nổ ra, sau đó mày cũng biết.

Ôn Nhiễm:…

Quả nhiên con người này tâm lý không bình thường mà.

Bông y tế: haha, nói giỡn thôi.Thế nào, cuộc sống của nghiên cứu sinh ở đại học B thế nào?

Ôn Nhiễm: không có gì để làm.

Bông y tế: lúc trước mày cố gắng để được trúng tuyển vào đại học B, sao lại không có việc gì ,nói đi.

Ôn Nhiễm suy nghĩ một lát, ngón tay trên bàn phím định đánh lại thôi.Đúng lúc Đồng Chu đột nhiên đẩy cửa bước vào, cầm một quyển tập chí nói mãi không ngừng.Ôn Nhiễm nhìn bạn một cái, có tâm đưa cho bạn cốc nước.

Đồng Chu không giống với cô, vừa mới đi gia nhập hội nghiên cứu sinh, mỗi ngày đều có việc, đúng là bộ dạng của sinh viên mới.Đồng Chi uống ngụm nước, huơ huơ tạp chí vui vẻ nói:”Này, mình nói cho nghe, gia cảnh thầy Diệp thật không đơn giản.”

“Thầy Diệp?”

“Đúng, chính là giáo sư Diệp.”

Ôn Nhiễm bừng tỉnh:”Thế nào cơ?”

“Này cậu xem, học vị tiến sĩ ngành kinh tế Bắc Mỹ, nghe nói trước kia là nghiên cứu sinh đại học T”

Nói xong Đồng Chu đưa một phần tạp chí cho cô,Ôn Nhiễm vừa nhìn đã thấy là tạp chí nội bộ của đại học T, cũng không biết Đồng Chu kiếm đâu ra.Ảnh chụp Diệp Dĩ Trinh lưu ở trang thứ hai, anh cùng một người đàn ông khác kề vai, chụp cận cảnh, khuôn mặt hao gầy, miệng mở rộng như đang cười.

Không thể không nói người đàn ông này cười làm cho người khác có ấn tượng rất sâu sắc, ôn hòa, không quá khoa trương, nhìn qua lại rất thoải mái.

Ôn Nhiễm nhìn tiêu đề: “phó giáo sư trẻ tuổi nhất đại học T”, bàn tay nắm tạp chí càng thêm chặt.

Sau ngày khai giảng, viện trưởng học viện ra thông báo tiến hành ở quy mô nhỏ vài nghiên cứu.

Sáng sớm thứ tư, bốn người trong kí túc xá suy nghĩ miệt mài bắt đầu chọn đề án.

Lưu Phỉ Phỉ không ngừng đập bàn:”Đề án này giống như muốn đua tốc độ với ốc sên a, đến ốc sên cũng còn chê nó chậm.”

Đồng Chu khuyên bảo:”Không cần gấp gáp, cứ thong thả suy nghĩ rồi cũng làm được thôi”.

“Làm gì có chuyện tốt như thế, có khi ngay cả thành tích bình thường không khéo cũng bị người ta cướp sạch, mấy đề đưa cho cậu chính là của Diệt Tuyệt sư thái đó a”.

Đồng Chu nhô đầu ra khỏi máy tính:”Sư thái, sư thái là ai?”

Lưu Phỉ Phỉ bày ra bộ mặt vô cùng đau đớn:”Chính là người khó tình cực kì lại quyết định việc tốt nghiệp của chúng ta, học kì này lại đúng có một môn của bà,Miss Lý.”

Ôn Nhiễm cẩn thận hỏi:”Sẽ không thảm như vậy chứ?”

“Sao lại không, chạy nhanh chạy nhanh thôi.”

Một loạt đầu đề, Ôn Nhiễm xem qua một lần, có chút đau đầu.Mỗi một hàng là một tiêu đề, ngay cả gợi ý cũng không có làm cho Ôn Nhiễm thật rất muốn có đề cương luận văn.Quên đi, cũng không có gì quan trọng, tùy tay chọn một cái, xem như đã không còn đường lui.

Môn thứ nhất là của Diệp Dĩ Trinh, Ôn Nhiễm còn nhớ rõ, lúc tan học tiết đầu tiên thầy có nói là sẽ không điểm danh, hy vọng mọi người có thể đi học đúng giờ, nếu không có thể tự mình viết đơn xin phép rồi đưa lên là được.Đối với sinh viên hoàn toàn tin tưởng.

Mọi người không khỏi cảm thán:”Giáo sư như vậy thật không nhiều lắm”.

Ôn Nhiễm định tiết thứ nhất tranh thủ đến sớm chiếm chỗ, nhưng cô lại không thể rời giường được, thế là chờ sang tiết hai, nhưng mà đi muộn ngồi sau lại không nhìn thấy gì, bởi vì người đến nghe tiết của thầy quả không ít.Lúc này Ôn Nhiễm đứng ở cửa cùng Lưu Phỉ Phỉ mắt to trừng mắt nhỏ:”Này đây là môn chuyên ngành của chúng ta, bọn học MPA chạy tới đây làm gì?”

May mà Đồng Chu đến sớm đã chiếm được chỗ phía trước, Ôn Nhiễm đi theo Lưu Phỉ Phỉ chen qua, Đồng Chu nhún vai:”Biết làm sao được, thầy Diệp vốn rất được hâm mộ mà.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn Diệp Dĩ Trinh đang chậm rãi bước lên bục giảng, phong thái cực kì nhàn nhã.

Diệp Dĩ Trinh nhìn quét qua mọi người lộ ra một nét cười thản nhiên, hai tay chống bàn từ từ nói:”Gần đây nghe nói có nhiều người oán giận tôi tại sao đến dạy lại dẫn theo nhiều học sinh như vậy, tôi cũng không hiểu lắm, hôm nay bước vào phòng mới ngẫm ra.”

Có người cười trộm.

Diệp Dĩ Trinh cười cười nói:”Thích môn học này quả là tốt, nhưng đối với các bạn trễ học lại không tốt.Tôi nghĩ có người oán giận tôi cũng không phải là không đúng.”

Cách nói hài hước của hắn bây giờ Ôn Nhiễm đã khá quen thuộc, bả vai bị Lưu Phỉ Phỉ vỗ một cái:”Ôn Nhiễm mình luôn thấy, một người con gái đứng đắn không thể tùy tiện thích một nam nhân.”

Ôn Nhiễm bị dọa nhếch miệng:”Cho nên?”

Lưu Phỉ Phỉ nháy mắt nói:”Cho nên, hiện tại mình rất hối hận, mình muốn là một nữ sinh bồng bột đem luôn người đàn ông trên bục cho vào túi”.

Haha

“Nữ nhân đứng đắn sẽ không bị sắc đẹp dụ dỗ”.

“Mình biết nhưng cũng có thể gặp được ngoại lệ”.

Ôn Nhiễm híp mắt nhìn Diệp Dĩ Trinh, không khỏi tưởng tượng không biết có bao nhiêu người nguyện ý cho hắn ngoại lệ đó.

Tới gần giờ nghỉ, Diệp Dĩ Trinh tắt máy tính:”Hôm nay học viện đã thông báo kết quả đề án được nhận.”

Tất cả mọi người rất quan tâm đến chuyện này vội hỏi:”Thầy à, đề mục thầy chọn là của người nào?”

Giáo sư tốt tình hiền lành như vậy ai mà không muốn làm cùng cơ chứ.

Chỉ một người thôi sao?Thực vất vả mà.Ôn Nhiễm trong lòng hơi sợ, cô tùy tiện chọn cái đề án kia sẽ không phải là…

“Ôn Nhiễm” âm thanh trầm thấp nhưng lại rất rõ ràng, người đàn ông ngẩng đầu lên, quét qua một vòng:”Ôn Nhiễm là ai?”

Quả nhiên…

Dự cảm chẳng lành của cô luôn cực kì chuẩn xác, Ôn Nhiễm bất lực trước cặp mắt ngưỡng mộ của mọi người đứng lên, mỉm cười nhạt nhẽo, nghiến răng nghiến lợi nói:” Thưa thầy, là em.”.Em chính là cái người xui xẻo đó.

Diệp Dĩ Trinh ngẩng đầu lên, ôn hòa cười:”Hi vọng sẽ cùng em hợp tác vui vẻ.”

Đồng Chu nhỏ giọng nói:”Thật là tốt a.”

Lưu Phỉ Phỉ tiếp lời:”Giáo sư Diệp đúng là tốt nhất a.”

Ôn Nhiễm đầu đầy hắc tuyến ngồi xuống, không chú ý đến vẻ hứng thú trong ánh mắt của Diệp Dĩ Trinh.

Thật ra kết quả này với anh cũng có chút ngoài ý muốn, văn phòng thông báo quá muộn, anh còn không kịp nhìn đề mục đã rút đại một bộ, vốn tưởng sẽ không có ai chọn, mình cũng sẽ được nhẹ nhàng hơn, không nghĩ lại có một người.Cũng may, anh còn có chuẩn bị.

Dọn dẹp xong xuôi để về, vừa ra khỏi phòng đã thấy có một cô gái đang chờ.

Anh khẽ nhăn mày, chậm rãi bước qua cười nói:”Có vấn đề gì sao ?”

Ôn Nhiễm mâm mê ngón tay có chút ngượng ngùng vuốt vuốt tóc:”Em chỉ muốn hỏi thầy, đề án phải chuẩn bị gì trước ạ?”.Chỉ có một mình, cô cũng cần phải sớm làm thôi, nghĩ đến đây Ôn Nhiễm càng cảm thấy chán nản.

Cho dù người con gái trước mặt cố gắng che giấu, Diệp Dĩ Trinh vẫn nhìn thấy trong ánh mắt sáng ngời đó có một tia cảm xúc khác thường, khẽ cười:”Không cần vội, thứ sáu tuần này mới bắt đầu, khi đó chúng ta hãy bàn bạc.”

Ôn Nhiễm:”…”.Quả nhiên, hắn không hiểu sự khổ cực của cô

“Này em?”Anh gọi, nhìn đồng hồ,”Còn có việc gì sao, tôi còn có tiết.”

Nói xong lại mỉm cười, vẻ mặt hòa nhã vui vẻ đó làm Ôn Nhiễm vô thức lắc đầu, khi tỉnh ra thì bóng dáng cao lớn của Diệp Dĩ Trinh đã ở đằng xa.

Thứ sáu là lần đầu tiên họp, Ôn Nhiễm cẩm tài liệu đến khu học viện.Nhắm mắt, thật sự không có tinh thần chút nào.

Thời gian còn sớm, tòa học viện không có mấy người, Ôn Nhiễm đứng trước đại sảng, nhớ tới khi mình đi Đồng Chu và Lưu Phỉ Phỉ còn nằm trong chăn ngủ, thật oán giận mà.Thứ sáu vốn không có tiết, các thầy cô đều khá rảnh rỗi, đa số các đề báo cáo đều họp mười giờ, nhưng tối qua Ôn Nhiễm lại nhận được lời nhắn của Diệp Dĩ Trinh, sáng tám giờ có mặt ở phòng họp.

Trước cửa phòng làm việc của sư thái, cửa khép hờ, Ôn Nhiễm liếc mắt nhìn qua, sư thái đang trừng mắt nhìn hai bạn nam cùng lớpTrong lòng không khỏi sung sướng, không may cũng không phải chỉ có mình cô.

Văn phòng của Diệp Dĩ Trinh ở cuối hành lang, cửa mở sẵn, Ôn Nhiễm do dự một chút rồi gõ cửa.

“Vào đi”.Giọng đàn ông từ trong phòng truyền ra.

Ôn Nhiễm đẩy cửa bước vào, Diệp Dĩ Trinh ngồi bên bàn làm việc, ngẩng đầu lên bốn mắt nhìn nhau, đằng sau chiếc kính là đôi mắt đen láy, trầm tĩnh như nước, thấy cô thì ánh mắt chợt lóe lên.

“Buổi sáng tốt lành”.

Ôn Nhiễm ngượng ngùng gật đầu:”Buổi sáng tốt lành”.Nghĩ nghĩ một lát rồi nói tiếp:”Thầy Diệp”.

Nói xong lại thấy hắn cười, có vẻ như bộ dạng lúc nãy của cô chọc cười hắn.Bỗng nhiên một danh sách được đưa đến trước mặt.

“Đầu tiên xem bảng danh sách này, phía dưới là những thứ em cần tham khảo, tôi ở đây có mấy quyển, còn lại em đến thư viện tìm”.

Ôn Nhiễm nghe xong thoáng ngơ ngẩn.

Diệp Dĩ Trinh vừa xem tài liệu vừa nói:”Cũng có thể sẽ gặp khó khăn, vốn đều là những tài liệu dành cho nghiên cứu sinh khi làm luận văn dùng.Nhưng mà em cũng có thể đi hỏi các anh chị đi trước, nếu vẫn không được…”.Giọng nói kéo dài một chút rồi lại vang lên:”Em cũng có thể tìm tôi.”

Cô thật không thể hiểu được cái vị giáo sư hay nói giỡn này.

“Thầy à, cái này chúng ta không học mà”.Cô cố gắng đề nghị.

“Sao?Vậy nhân dịp này thì học nhiều một chút, càng tiếp thu được nhiều hơn.”

Lại bị bác bỏ, Ôn Nhiễm nhất định không buông xuôi:”Nhưng mà không phải chỉ là thành tích bình thường thôi sao?”

“Em nói không sai.”Hắn gật đầu.”Nhưng cũng không phải là không quan trọng.”

Ôn Nhiễm ngẩng đầu nhìn hắn, thấy đôi mắt hắn híp lại, thần sắc không giống như vẻ ôn hòa lúc trước:”Nếu không quan trọng ,tôi cũng không cần phải bỏ thời gian cho em.Làm gì cũng phải chú ý được mất,em hiểu không.”

Người này dạy dỗ học trò mà vẻ mặt cũng không thay đổi.Ôn Nhiễm hít một hơi, lấy bút ra bắt đầu đánh dấu vào bảng, bộ dạng rất ư là hiên ngang lẫm liệt, thấy chết không sờn.Không bảo sao mà Diệp Dĩ Trinh và sư thái đều bắt đầu họp vào tám giờ, thực là thời điểm bi tráng mà.

Diệp Dĩ Trinh nhíu mày nhìn người con gái trước mặt, môi hơi gợi lên.

“Thầy Diệp”.

“Ừ”.Anh vươn tay nhận lấy bảng danh sách cô đưa, nhìn qua ,đúng đến tên mình thì bật cười, cô bé này, cố ý?

“Ôn Nhiễm.”

“Dạ?”

Nghe được tên mình, Ôn Nhiễm theo bản năng ngẩng đầu, thấy người trước mắt lấy bút vòng to trên tờ giấy, ba chữ cái to làm Ôn Nhiễm như có bị sét đánh, chỉ đạo giáo sư Diệp Dĩ Trinh, cô thế nhưng lại viết sai hai chữ!!

Diệp Dĩ Trinh dở khóc dở cười, lấy ra một chiếc bút giúp cô sửa lại, rồi đưa cho cô.

Dĩ Trinh.

Khí thế độc lập mạnh mẽ, đúng là hai chữ này.

Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 14 / 2023

Tác giả: Mèo Folk Scotland

“Cô ơi, xong rồi ạ.”

Một bàn tay nhỏ mập mạp trước mặt Ôn Nhiễm quơ quơ, Ôn Nhiễm nhanh chóng trấn tĩnh lại, nhìn cậu bé đang mở to cặp mắt, hơi ngượng ngùng.Cô đặt ly trà trên tay xuống, cầm lấy tập kiểm tra anh văn mà cậu mang đến.

Ôn Nhiễm ở đại học B cũng tìm một công việc gia sư làm thêm.Thực ra ở trường cũng có rất nhiều học sinh làm việc này, chủ yếu là dạy học sinh nhỏ cho nên cũng nhiều người đồng ý.Ôn Nhiễm rất thích công việc tự do này nên cô nhận phụ đạo một cậu học sinh tiểu học.

Ôn Nhiễm nhìn bài Anh văn của cậu học trò non nớt, cười cười:”Làm không sai.”

Cậu nhóc hét lên vui sướng, vui vẻ bỏ bút ra:” Disney có hy vọng rồi.”

“Sao thế?”Cô thắc mắc nhìn.

Cậu bé quyệt miệng:”Mẹ em nói, cuộc thi Anh ngữ cuối kì làm không tốt sẽ không cho em đi Hongkong.”

Ôn Nhiễm bật cười, thì ra bây giờ các vị phụ huynh đều áp dụng chính sách vừa mềm vừa cứng với con em như vậy.Nếu tốt sẽ thưởng, còn không thì cũng được ” thưởng”.

Mười hai giờ trưa, mẹ cậu học sinh thấy Ôn Nhiễm ra về liền tươi cười đi tiễn:”Nhờ cô nhiều quá cô Ôn.”

Ôn Nhiễm mỉm cười khách khí, còn chưa kịp trả lời đã nghe một giọng nam từ dưới lầu truyền lên:”Cô Ôn?”

Cô kinh ngạc nhìn sang, là Phiền Ánh Trạch.

Phiền Ánh Trạch một tay đang ôm chồng sách nhìn cô vui vẻ:”Cô đã về rồi à?”

Ôn Nhiễm ngạc nhiên không kém, chỉ chỉ chồng sách giáo khoa trong tay cậu ta:”Em, em cũng…?”

Phiền Ánh Trạch ngại ngùng cười:”Em cũng làm gia sư ạ.”

Nói chuyện với nhau một lát Ôn Nhiễm mới biết được, thì ra gia đình Phiền Ánh Trạch cũng không giàu có gì, vào đại học gia đình cũng không đủ chu cấp cho nên luôn phải tìm công việc làm thêm.So với cậu, Ôn Nhiễm càng thấy mình hổ thẹn.

“Cô không biết thôi chứ lúc em nhận được thông báo đậu đại học, ba em rất buồn bực, ban đêm ngồi cùng em uống rượu đến say mèm.”Nói xong cậu lại cười hắc hắc,”Trước kia ba và em chưa từng cùng nhau uống rượu.”

Cô khẽ mỉm cười:”Có phải rượu Trạng nguyên hồng không?”

Phiền Ánh Trạch gãi gãi đầu, cười ngượng nghịu:”Ba em cũng không quá tay như vậy đâu, chỉ là trong nhà là một xưởng rượu.”Nói xong dường như nhớ ra điều gì, vội nói:”À cô ơi, lần đầu tiên em gặp cô không phải ở văn phòng đâu.”

“Vậy thì ở đâu?”

“Là ở thư viện trường mình, trường học phân bọn em làm việc ở thư viện ngoài giờ, ngày đó lại là ngày trực của em.Cô ngồi cách em không xa.”

Ôn Nhiễm cũng cố gắng nhớ lại cảnh tượng kia, cố gắng, nhưng mà cũng không nhớ rõ, hình như khi đó bài sơ khảo của cô bị Diệp Dĩ Trinh bác bỏ, cho nên phải tranh thủ sau buổi học đến thư viện kiểm tra lại, lúc đó cô đang phẫn nộ không khéo bị cậu học trò này nhìn thấy.

“Cô, cô lúc đó với bây giờ bộ dạng không giống nha.”

“À.” Đương nhiên là không thể giống, lúc đó cô bị Diệp Dĩ Trinh trấn áp tàn bạo nên vô cùng tức tối, trong khi bình thường cô lại rất bình tĩnh nha.

Phiền Ánh Trạch không để ý tới vẻ suy tưởng của cô, tiếp tục nói:”Khi đó em còn tưởng cô cũng là học sinh mới, không ngờ đã là nghiên cứu sinh năm nhất.”

Ôn Nhiễm thở dài:”Ừ, cô của em đã hai mươi mốt, già rồi.”

Phiền Ánh Trạch bật cười, thực ra điều cậu muốn nói là, khi đó nhìn thấy bộ dạng giương nanh vuốt của Ôn Nhiễm, thực sự tràn đầy sức sống, đầy sự bồng bột của con gái.Đến khi gặp lại mới biết mình nhìn lầm rồi.Lúc cô cười, cũng không chắc chắn là đang vui vẻ.

Lúc về tới kí túc xá, Lâm Sanh và Lưu Phỉ Phỉ ngồi trên đệm học bài, một người miệng ngậm cây bút, gật gật tụng tụng.Cô nhìn hai người mỗi động tác giống như là đang lập đàn cúng bái.

Bước qua xem:”Hai cậu đang làm gì thế?”

“Này, dạy học đáng giá vậy sao, thực đáng ghét, lúc nào cũng đi làm việc.”Nói xong Lưu Phỉ Phỉ ngẩng đầu.” Mình nói cho cậu biết cô Ôn à, cậu đang chủ nhiệm hai lớp năm một cũng đã nhiều rồi.”Nói xong lại cười hắc hắc rất chi là tà ác.

Ôn Nhiễm liếc bạn một cái, vòng qua cô đến nhà vệ sinh.Chỉ nghe Lâm Sanh từ từ nói:”Bây giờ dạy học trò cũng không phải tốt, cậu tận tâm hết sức truyền dạy rồi giải đáp thắc mắc, nhưng người ta với cậu lại không hài lòng, còn có thể nói xấu sau lưng.Không phải là không có đâu, không chừng còn gọi cả tổ tông của cậu ở trên mạng nữa đấy.”

Ôn Nhiễm tháo trang sức ra dừng lại một chút, mắt trợn to:”Ai lại biến thái như thế?”Lâm Sanh gần đây cũng vừa gia nhập hàng ngũ học viên, thực ra cô ngoài lạnh nhưng trong lại nóng khó trách người ta không thích,”Cậu bị người ta thịt à?”

Lâm Sanh miễn cưỡng cười, Lưu Phỉ Phỉ nói tiếp:”Cậu ta thì bị ai thịt chứ?Là thầy Diệp, Ôn Nhiễm mấy ngày nay cậu không ở đây, trên BBS trường đang náo nhiệt đến điên rồi.”

Ôn Nhiễm dùng tốc độ nhanh nhất rửa mặt rồi mở máy tính ra, truy cập BBS của đại học B.Quả nhiên trên tiêu điểm là tựa đề quen thuộc:”Giáo sư hấp dẫn nhất đại học B Diệp Dĩ Trinh và những bí mật lớn được tìm thấy.”Nhìn tiêu đề này Ôn Nhiễm không khỏi bật cười, thời buổi bây giờ khắp nơi đều viết những câu đề tương tự vậy, không biết có thể khám phá ra được bí mật gì.

Lưu Phỉ Phỉ nói:”Người này đúng là không có gì là không biết, nói gia cảnh thầy Diệp rất hoành tráng, cậu có biết Diệp đại tướng quân không?”

“Diệp tướng quân, hình như có chút ấn tượng.” Cô nhớ ở hành lang lầu hai Ôn gia có rất nhiều ảnh chụp, trong đó đều là các bác trong quân khu, cũng không thiếu ảnh có người tên là Diệp Tán này.”Sao thế?”

“Bài này người ta nói cha thầy Diệp là Diệp Tán, mà Diệp Tán lại chính là Diệp tướng quân.Chậc chậc, thầy Diệp lại là hậu bối của tướng quân.”

Hậu bối của tướng quân?Cô có chút ngạc nhiên.Nhìn ảnh chụp chỉ lộ ra gương mặt thanh cao nghiêm túc của anh, Ôn Nhiễm hình như đã thấy ở đâu rồi.Cô ngẫm nghĩ một lát cũng nhớ ra.Là trong tạp chí của trường đại học T.Trong hình đó, anh mặc một bộ tây trang màu đen, áo trắng bên trong.Bức ảnh chỉ chụp ở phần sườn mặt, nhưng lại phảng phất như khẽ cười.

Vậy người đó, rốt cục có những bí mật gì?Cô nhanh chóng bấm vào tiêu đề trên.

“Thầy Diệp trước kia từng đảm nhiệm vai trò quản lý học viên sau lại sang dạy học ở đại học B, đến nay đã dạy không biết bao nhiêu người.Thầy Diệp lúc đi học luôn rất điềm tĩnh, được nhiều giáo sư khen ngợi.Không chỉ như thế, ngoài việc dạy học, thầy Diệp còn là một nhà cố vấn của một ngân hàng đầu tư nổi tiếng, thầy thực sự là một nhân vật xuất chúng của đại học T.”

Nhìn mấy dòng ấy Ôn Nhiễm mím mím môi, tiếp tục kéo xuống xem.

Ôn Nhiễm yên lặng thêm +1, tiếp tục xuống phía dưới xem, người viết đang online

“Các bạn, cho phép mình cũng +1, mình cũng thấy rằng, thầy Diệp thực là sâu không lường được, sự thật đúng là như thế.Mẹ thầy Diệp là người thứ ba, lúc Diệp Tán tướng quân cùng vợ ly hôn cũng là lúc bà này có con, không nghi ngờ gì nữa chính là thầy Diệp.”

Sau khi mấy dòng này được đưa lên, mọi người trầm mặc thật lâu.Mãi đến khi có một người vì câu ” Đây là chân tướng sao” mới hỏi:” Này vì sao bạn lại biết rõ ràng như vậy?”

Người viết không khiêm tốn chút nào:”Ha ha, thực ra cái này cũng không phải là bí mật gì, chẳng qua mọi người không nói mà thôi.Mình biết vài người trong quân đội nên mới nghe nói việc này.”

“Người thứ ba ghê tởm, cả nhà đều là người thứ ba ghê tởm.”

Lưu Phỉ Phỉ nắm bả vai của cô:”Trên mạng mà khó tránh khỏi những lời lẽ không tốt, đừng để ý.”

Cô yên lặng gật đầu, nắm chặt điện thoại trong tay.

Đại học B ban đêm đều tắt hết đèn, dù là sinh viên chưa tốt nghiệp ở kí túc xá hay nghiên cứu sinh đều giống nhau.Vừa đến mười một giờ cả kí túc xá đều tối mịt, điều này được không ít học sinh nói là “Thời điểm mười một giờ hắc ám”

Trong bóng tối, Ôn Nhiễm mặc chiếc áo lớn bước đi.Dù trên hành lang có máy sưởi cô vẫn rét chúng tôi xa là khu của giáo viên đèn điện sáng trưng.Ánh sáng ấm áp chiếu qua làm cả người cô chậm chạp hơn.

Thời gian này các giáo sư phải khảo hạch rất bận rộn, vì sau đây không lâu sẽ bình bầu chức danh giáo sư.Cô hôm nay khi đi qua còn thấy xe Diệp Dĩ Trinh trong khu, im lặng nằm đó, như vậy anh chắc sẽ ở lại ở trường.Bây giờ, anh đang ngủ sao?Cũng đã trễ thế này rồi.

Nhìn di động cô lại do dự.Thật lâu sau mới hạ được quyết tâm, bấm số gọi.Từng tiếng tút liên tiếp, điều cô không nghĩ đến là chỉ mới hai tiếng người bên kia đã bắt máy, cô cũng chưa nghĩ ra được phải nói gì, anh đã thản nhiên gọi:”Ôn Nhiễm?”

Cô trố mắt ra, đầu dây truyền đến tiếng ho khan, vội hỏi:”Thầy, thầy lại đau sao?”

Việc này làm Diệp Dĩ Trinh có chút dở khóc dở cười:”Ừ, không sao, bệnh cũ thôi.”

Nếu cô nhớ không lầm thì lần trước anh cũng nói thế.Ôn Nhiễm 囧 một chút, nghe đầu dây kia hỏi:”Đã về rồi sao, mẹ em thế nào rồi?”

“Vâng, mẹ em khỏe lên nhiều rồi.”

Anh khẽ ừ một tiếng, sau lại rơi vào trầm mặc.Ôn Nhiễm nghe thấy từng tiếng hít thở dài, thật lâu sau:”Đã trễ vậy rồi, ngủ đi.”

Giống như sợ anh gác máy, ÔnNhiễm vội thốt ra:”Em mất ngủ.”Người kia nghe xong hơi giật mình, cô giờ mới ý thức được mình xúc động quá, cắn môi:”À, thầy ngủ ngon.”

“ÔnNhiễm”. Diệp Dĩ Trinh lại bất ngờ gọi cô, dường như có thể tưởng tượng ra bộ dạng mỉm cười kia của anh, bởi vì mỗi lần gọi cô anh đều như vậy.

“Dạ?”

Anh cúi đầu cười một tiếng:”Ngủ không được thì xuống lầu đi bộ được không?”

Đã trễ vậy còn đi tản bộ?

Ôn Nhiễm còn chưa kịp nghĩ ra đáp án, cô đứng trên sân thể dục đã nhìn Diệp Dĩ Trinh từ xa đang đi về phía cô.Nhiệt độ dưới 0 mà anh chỉ mặc chiếc áo khoác mỏng tanh, còn hỏi cô có lạnh không.

Ôn Nhiễm trong đống quần áo dày và chiếc khăn quàng cổ kín mít, lắc lắc đầu

Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 11 / 2023

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Mùa đông ở thành phố B luôn rất lạnh, chắc vì vậy mà không khí trường học cũng không được tốt.Nhưng mà gần đây trong học viện lại cực kì náo nhiệt.

Nhớ tới lần đó tâm tưởng không khỏi nghĩ đến một người nào đó.Ôn Nhiễm thở dài, nhìn MSN của Lưu Phỉ Phỉ vừa viết, cô mở ra thấy có một tiêu đề, liền thuận tay mở tiếp.Là một trang báo BBS của sinh viên đại học B, đảo mắt qua lại cuối cùng bị một tiêu đề mê hoặc, hoa khôi của học viện đã khôi phục trạng thái độc thân.

Hoa khôi học viện?Lâm Sanh?Ôn Nhiễm nháy mắt mấy cái, kéo xuống xem.

Nội dung bài viết thực sự rất dài, Ôn Nhiễm nhìn thoáng đến cuối, chỉ nhớ được câu cuối:”Hoa khôi nổi tiếng đã mất chủ, đợi đến ngày giai nhân trở về, các đồng chí có thể hành động!!” Chí khí hào hùng, phía sau còn để thêm mấy hình biểu cảm.

Phía dưới còn có người nhận xét:” Tàn hoa bại liễu, thật đúng là lạ.”

Lời vừa nói ra đã bị không ít người phản bác.

Ôn Nhiễm nhìn lướt qua vài lần rồi đóng trang web lại.Bạn trai của Lâm Sanh cuối cùng vẫn xuất ngoại, hai người đã thật sự chia tay, nhưng mà trong học viện nơi đâu cũng đồn rằng, Lâm Sanh đang mang thai đứa nhỏ của người đó, bạn trai muốn xuất ngoại cô lại dùng lí do này để níu kéo nên anh ta lại càng trốn kĩ hơn.

Thời buổi bây giờ, muốn dựa vào đàn ông có mấy việc chứ? Cô cảm thán một tiếng rồi xuống giường.

“Xinh tươi, mình đi mua cơm, cậu ăn không?”

Nói đến điều này Ôn Nhiễm có chút đau đầu.Hai ngày trước cô Lừ có gọi điện tới nói cha mình bệnh tình chuyển xấu, rạng sáng qua đã qua đời.Điện thoại chỉ truyền đến một giọng nói khàn khàn, cô cũng không biết nói gì, rốt cuộc cũng chỉ an ủi một câu:”Chị đừng đau lòng quá.”

Thời gian dạy thay cứ thế mà kéo dài.Cô thật ra không sao cả, chỉ là trong lớp có người khiến cô rất đau đầu.Phải, chính là cái tiểu cô nương tennis kì cục kia – Trình Ngữ.Mỗi lần thấy cô bé Ôn Nhiễm đều có chút xấu hổ, mình như vậy mà thua dưới tay của một người nhỏ hơn mình, loại cảm giác này, thật là không thể nói rõ.

Vuốt vuốt tóc một chút rồi đi ra ngoài.Phòng kí túc xá bên cạnh nữ sinh A cũng có quen biết lò đầu ra, nhìn cô:”Mỹ nữ, mang giúp mình suất cơm.”

Ôn Nhiễm cười nhận lời.bạn A về phòng lấy hộp cơm:”À Ôn Nhiễm bạn cùng phòng Đồng Chu gần đây có chuyện gì phải không?”

Cô ngẩn ra:”Sao vậy?”

A cũng kinh ngạc không kém:”Bạn không biết, hôm qua lúc mình về thấy phòng bạn có tiếng khóc.Mình mở cửa ra định vào hóa ra Đồng Chu đang khóc, mình hỏi gì bạn ấy cũng không nói, bạn thấy không có việc gì sao?”

Trời đã khuya Đồng Chu mới trở về, Lưu Phỉ Phỉ không ở đây, Ôn Nhiễm mắt vẫn nhìn vào màn hình, nhẹ giọng hỏi:”Chu Chu, ăn cơm chưa?”

“Ừ ăn rồi.”Cô ấy trả lời như thế vậy mà bụng lại réo òng ọc.

Hai người quay mặt nhìn nhau.Ôn Nhiễm nở một nụ cười, bước xuống giường lấy ra một hộp cơm giữ ấm đưa cho bạn:”Mình nghĩ cậu chưa ăn, ăn ít gì đi.”

Đồng Chu ngẩn người, nhận bình giữ ấm, cúi đầu không nói.Ôn Nhiễm chỉ lẳng lặng nhìn cô, thật lâu sau khẽ thở dài:”Đồng Chu, nói cho mình biết đi, có chuyện gì vậy?”

“Không có gì” Đồng Chu nói nhẹ, miễn cưỡng cười cười rồi xoay người trải giường chiếu.

Ôn Nhiễm đứng yên sửng sốt trong chốc lát:”Này, có chuyện gì nhất định phải nói, đùng quên cậu còn có hai người bạn là mình và Xinh tươi.”

Lời vừa dứt, Đồng Chu đang dọn dẹp chợt dừng lại, quay đầu lại rồi khẽ ừ một tiếng.

“Vậy cậu ngủ đi, mình, mình ngủ trước.”

Đang định quay đi cánh tay liền bị cô ấy nắm lấy, người phía sau giọng khàn khàn nức nở:”Nhiễm Nhiễm…”

Cô thở dài quay đầu lại.

Sự việc thực ra rất đơn giản, chỉ là hơi khó nói mà thôi.Khi Đồng Chu đang đi làm thêm kiếm tiền để nghỉ đông sang Anh thăm bạn trai cũng là lúc nhận được điện thoại chia tay.Chỉ vài câu có thể đem một chuyện tình mấy năm dễ dàng kết thúc.

Đồng Chu yên lặng khóc:”Hắn nói như thế này rất mệt mỏi, hơn nữa hắn không về nước nữa, bảo mình đừng đợi.”

Thì ra là nguyên nhân đó.Cô không nói được gì, mím chặt môi, yên lặng.

“Cậu biết không, nhà hắn không giàu lắm, lúc trước xuất ngoại phải mượn tiền, chúng mình rất ít khi gọi điện thoại, chỉ có liên hệ bằng MSN, chỉ có lúc đó, hắn mới gọi điện thoại cho mình.” Nói xong Đồng Chu cảm thấy càng buồn cười:”Quả nhiên, con trai vì chia tay cái gì cũng bỏ ra…”

Cô lau nước mắt giùm bạn, an ủi:”Đừng khóc, trên đời đàn ông tốt không hiếm, không có hắn, ta tìm người khác.”

ĐồngChu cười phì, giống như đang cười độ ngốc của cô:”Con trai rất nhiều nhưng mà người tốt rất khó tìm.”

Ôn Nhiễm nhìn bạn, bỗng nhiên có cảm giác rất hoang mang.

Truyện Đại Kiếp Chủ Chương 132 / 2023

Tác giả: Hắc Sơn Lão Quỷ

Chương 132: Mèo Trắng Mắt Đen

Hắc phong gào thét, ma vật hoành hành!

Lúc này tại Ma Tức hồ bên trong, độc thân đi đường, là một kiện phi thường gian nan sự tình!

Tại chưa hiện bực này thiên tai thời điểm, Ma Tức hồ bên trong mặc dù cũng có Hắc Ám ma tức tràn ngập, nhưng dù sao đó là tương đối nhạt mỏng, cũng không có cấp độ kia quái phong xuất hiện, càng quan trọng hơn là, các thức ma vật , bình thường đều chỉ sẽ yên lặng ở tại trong lãnh địa của mình, trừ phi ngửi được người sống khí tức, mới có thể nhào sắp xuất hiện tới. Nhưng tại lúc này, đến ngoại giới, chẳng những muốn chống cự Hắc Ám ma tức xâm nhập, còn muốn tránh né quỷ dị cuồng phong, càng phải gặp phải những cái kia lần theo Hắc Ám ma tức lưu động, xung quanh chạy loạn ma vật. . .

Có thể nói mười bước một hiểm, trăm bước một giết!

Phương Nguyên từ Bát Hoang Vân Đài bên trong vọt ra, đã đuổi đến tiếp cận một ngày thời gian đường, hay là xa xa không có đạt tới xông ra mảnh này thiên tai bao phủ chi địa trình độ, bởi vì hắn những nơi đi qua, ma tức càng dày đặc, cuồng phong càng đáng sợ, ma vật cũng nhiều hơn, dưới loại tình huống này, hắn đã không còn dám mượn Mộc Diên chi lực bay lên, bởi vì như vậy, như gặp hung hiểm, căn bản không rảnh tránh né!

Mà gặp tình hình như vậy, Phương Nguyên chỉ có thể cầm dài ba thước kiếm, tại trong Hắc Ám Ma Địa này thật nhanh ghé qua, thần kinh lúc nào cũng kéo căng, đề phòng khắp nơi khả năng tập quyển tới Hắc Ám Ma Phong, cũng tùy thời lưu ý lấy đột nhiên xuất hiện ma vật xâm kích. . .

Cả ngày trong thời gian, thần kinh của hắn một mực kéo căng, chưa dám có một lát buông lỏng!

“Sưu. . .”

Một đạo mắt trần có thể thấy Hắc Ám Ma Phong cuốn tới, chung quanh đá vụn nham mảnh đều đi theo nó bay lên trời, xoay tròn như con quay, tung hoành 10 trượng có thừa, ầm ầm cuốn thẳng đi qua, dọc theo đường, liền ngay cả phi nước đại trên mặt đất ma vật đều bị nó cuốn lại, càng mấu chốt chính là, những ma vật kia bị cuốn tiến vào trong cuồng phong, lại cũng không kinh hoảng, ngược lại đều lộ ra một loại quái dị hưng phấn cảm giác, liền phảng phất ngâm mình ở trong suối nước nóng con khỉ đồng dạng, thậm chí có thể nhìn ra được, bọn chúng trên người ma khí càng mãnh liệt. . .

“Đối với chúng ta mà nói, đây là một loại thiên tai, đối với đám ma vật tới nói, đây quả thực là đại tạo hóa a. . .”

Liền ngay cả Phương Nguyên, nhìn thấy màn này, cũng không nhịn được cảm thấy thở dài.

Trong Hắc Ám Ma Phong kia, ẩn chứa càng mạnh ma tức, sinh linh ngã vào trong đó, chẳng mấy chốc sẽ đọa hóa, có thể ma vật ngã vào trong đó, lại là đạt được to lớn gia trì, ma phong mãnh liệt lực đạo, còn không bằng lấy xé nát đám ma vật cường hoành nhục thân, mà ma tức lại có thể để bọn hắn nhanh chóng trưởng thành, kể từ đó, cũng chính là các đại ma vật đều đuổi theo Hắc Ám ma tức đầy đất chạy loạn nguyên nhân!

Mắt thấy nhiều như thế, không biết từ nơi nào chui ra, cùng mình ngược dòng mà đi ma vật, Phương Nguyên cảm thấy cũng nhịn không được có chút chấn kinh, cái này chỉ sợ là cả tòa Ma Tức hồ bên trong, tất cả ma vật đều theo Hắc Ám ma tức vọt vào Thanh Dương tông lãnh địa a?

Cũng may mà bọn hắn trước đó không có liều mạng!

Bởi vì nếu là liều mạng, chỉ bằng Thanh Dương tông lực lượng, tất nhiên chỉ có một con đường chết!

“Bây giờ đầy tông trên dưới, tính mệnh cũng chỉ tại mấy người chúng ta trên thân, hi vọng, sẽ có cái tốt kết quả đi. . .”

Hắn tìm một chỗ tạm thời không có ma phong, cũng không có ma vật chi địa, thở hổn hển mấy cái, trong lòng âm thầm nghĩ lấy.

“Chúng ta 11 người đi ra cầu viện, Tử Lâm Lãng cùng Vương sư đệ mới ra Vân Đài, liền chết thảm, chỉ còn lại chúng ta chín người, tất cả chạy tứ phương, bây giờ ta chọn con đường này, mặc dù ma vật không ít, nhưng cũng coi như đường bằng phẳng, không biết mấy người bọn họ như thế nào. . .”

“Chỉ hy vọng, mọi người có mọi người tạo hóa đi. . .”

Ý nghĩ này tại trong đầu hắn lóe lên vài cái, liền cũng rất nhanh quên ở sau đầu, tiếp tục hướng phía trước phóng đi.

. . .

. . .

Mà vào lúc này, khoảng cách Phương Nguyên kỳ thật không đến ba mươi dặm địa phương, cũng đang có một vị Thanh Dương tông đệ tử thật nhanh ngang qua, chính là đồng dạng đi ra cầu viện Ngự Thần phong đệ tử Mặc Diệc Hàn, hắn lúc này cảnh giác nhìn xem bốn phía, thật nhanh xông về trước lấy, trong lúc bỗng nhiên, hắn phát hiện có cái gì không đúng, bước chân chợt ngừng lại, vội vàng xoay người, liền nhìn thấy tại bên trái của hắn, một đạo màu đen ma phong gào thét lên cuốn tới, cách hắn đã phi thường gần, lúc này lại trốn tránh có thể là trốn tránh, hiển nhiên đã tới đã không kịp!

“Ngũ Hành Hậu Thổ Phù, mau!”

Mặc Diệc Hàn cũng là kinh hãi, lại gấp vội vàng đem một mực cầm ở trong tay một đạo lớn chừng bàn tay màu nâu phù triện tế đứng lên, phù triện kia đã có vẻ hơi cũ kỹ, hiển nhiên là một tấm cổ vật, theo phù triện tế lên, Mặc Diệc Hàn cũng lập tức bị màu vàng nhạt quang hoa bao khỏa, cả người liền lập tức trốn vào trong đất, ghé qua hơn trăm trượng về sau, mới trở lại mặt đất, thở mạnh.

Lúc này đạo kia Hắc Ám Ma Phong đã đi qua, hắn cũng coi là khó khăn lắm tránh thoát một kiếp. ]

“May mắn có như thế một đạo tổ truyền Độn Địa Phù, nếu không mạng nhỏ không biết ném đi bao nhiêu hồi. . .”

Hắn cũng là mồ hôi lạnh chảy một thân, có chút may mắn nhìn xem đạo phù triện này.

Lúc này trên phù triện, nhan sắc lại phai nhạt mấy phần, hiển nhiên linh lực không nhiều, sắp khô kiệt.

“Đạo phù triện này, tại trong nhà của ta truyền mấy trăm năm, theo thái gia gia giảng, là Lôi Châu một vị lão Tiên Nhân cùng nhà ta tổ tiên có chút uyên duyên, cho xuống, đời đời kiếp kiếp đều không nỡ dùng nó, thẳng đến ta nhập Ma Tức hồ, mới trong âm thầm giao cho ta, lưu làm bảo mệnh chi dụng, bây giờ quả nhiên có đất dụng võ, vô luận là ma vật, hay là Hắc Ám Ma Phong, đều có thể dựa vào nó tránh thoát. . .”

“Ai, chỉ tiếc, ta tu vi quá thấp, nếu không dùng nó một độn trăm ngàn dặm, chẳng phải là trực tiếp chạy đi rồi?”

Hắn vừa nghĩ, một bên bò lên, không lo được lau đi trên áo bào bụi đất, liền tiếp theo xông về phía trước.

Đạo phù triện này quá mức cổ xưa, trong đó còn sót lại linh lực, dùng một lần liền thiếu một lần, cũng không biết còn có thể hay không chống đến hắn chạy ra cái này Hắc Ám ma tức bao phủ hiểm ác chi địa, nhưng bây giờ cũng không có những biện pháp khác, chỉ có thể cầu nguyện nó có thể nhiều chống đỡ một hồi. . .

“Meo ô. . .”

Cũng liền tại hắn co cẳng phi nước đại thời điểm, đột nhiên bên tai truyền đến một tiếng khàn giọng mà quỷ dị tiếng kêu.

Mặc Diệc Hàn bị hù khẽ run rẩy, sau đó nắm chặt Độn Địa Phù, cảnh giác nhìn về phía trước, sau đó ánh mắt của hắn liền sợ ngây người.

Ở trước mặt của hắn, một tòa gò đất nhỏ phía trên, thế mà chính ngồi xổm một con mèo!

Đó là một mèo béo béo mập mập, toàn thân lông trắng, ánh mắt lại sâu như là bóng đêm đồng dạng.

Nó cứ như vậy ngồi xổm ở mô đất phía trên, mặt không thay đổi nhìn xem Mặc Diệc Hàn!

Như thế một chốc, Mặc Diệc Hàn mồ hôi lạnh đều chảy ra, trong tâm hồ nghi tới cực điểm: “Ma Tức hồ bên trong tại sao có thể có mèo?”

Nếu là một cái đọa hóa Miêu Ma thì cũng thôi đi, nhưng này con mèo, rõ ràng nhìn không phải ma vật.

“Sự tình có khác thường tất là yêu. . .”

Mặc Diệc Hàn cơ hồ không chút nghĩ ngợi, liền vội vàng dừng bước, lui về sau hai bước, hướng về một phương hướng khác bỏ chạy, còn về đầu nhìn một chút con mèo kia không cùng tới mới yên tâm, bất quá vừa mới trốn ra không có mấy bước, liền thấy được phía trước đang có một cái cường đại hình bò ma vật lao đến, bốn vó đạp lửa, vô cùng đáng sợ, Mặc Diệc Hàn liền vội vàng tế khởi Độn Địa Phù, đã trốn vào dưới mặt đất.

“Sưu. . .”

Màu vàng nhạt quang phù bọc lấy hắn dưới đất ghé qua, hơn trăm trượng đằng sau, hắn đã chống đỡ không nổi, vội vàng muốn về tới mặt đất.

Nhưng cũng liền tại hắn sắp thò đầu ra lúc, cả người bỗng nhiên sững sờ.

“Bò….ò…. . .”

Một tiếng trầm muộn gầm rú, từ dưới mặt đất truyền đến, sau đó Mặc Diệc Hàn cả người đều xông ra mặt đất, thậm chí bay lên giữa không trung.

Hắn bên dưới nửa người, thình lình đã bị một cái ma hình con giun nuốt xuống dưới, con giun kia chừng dài chừng mười trượng ngắn, trong giác hút mọc đầy răng sắc, đem Mặc Diệc Hàn đẩy lên giữa không trung, sau đó lại nhanh chóng chui trở về mặt đất, tại Mặc Diệc Hàn ánh mắt một khắc cuối cùng biến mất trên mặt đất thời điểm, ánh mắt của hắn, vừa hay nhìn thấy cái kia ngồi xổm ở trên đồi núi, con mắt đen kịt mèo trắng.

“Hô. . .”

Trên mặt đất, còn giữ tấm kia nhiễm máu tươi Độn Địa Phù, bị gió thổi qua, không biết đi nơi nào.

Con mèo trắng kia mắt lạnh nhìn một màn này phát sinh, sau đó nhón chân lên, nhẹ nhàng đi vào trong bóng tối vô tận.

. . .

. . .

“Ai, ta sính cái gì anh hùng đâu?”

“Vừa rồi ai muốn đi ra ai đi ra tốt, ta liền nên tránh ở trong Bát Hoang Vân Đài chờ người khác tới cứu mạng. . .”

Hướng Đông Nam, một vị khác Thanh Dương tông đệ tử Trương Thiếu Bằng điều khiển một đạo phi kiếm, thật nhanh tại trong tầng trời thấp ngang qua, hắn đối với phi kiếm điều khiển rõ ràng tạo nghệ cực cao, cả người giống như một đạo lưu quang đồng dạng xuyên thẳng qua tại đạo đạo Hắc Ám Ma Phong cùng xung quanh vọt làm được ma vật bên trong, dựa vào ngự kiếm kinh người tạo nghệ cùng linh hoạt thân pháp, hắn đã không biết tránh thoát bao nhiêu trí mạng hung hiểm.

Một bên trong lòng phát ra bực tức, hắn một bên hết sức chăm chú ngự lấy kiếm, nhưng cũng liền vào lúc này, hắn chợt nghe một tiếng mèo kêu, tiếng kêu kia quá rõ ràng, giống như là vang ở bên tai của hắn, nhất thời khiến cho cả người hắn ngẩn ngơ, nhìn xuống phía dưới tới!

Sau đó hắn ngay tại phía dưới trên một ngôi mộ hoang, thấy được con mèo trắng mắt đen kia.

“Đây là quái vật gì?”

Trương Thiếu Bằng kinh hãi, còn chưa kịp phản ứng, trên đỉnh đầu đã có bôi đen mây giáng lâm.

“Phốc. . .”

Đó là một cái đọa hóa Ma Ưng, hạ xuống từ trên trời, bắt lại Trương Thiếu Bằng, trực tiếp xé thành mảnh nhỏ.

Chỉ còn lại đạo phi kiếm kia, nghiêng nghiêng rơi xuống đất, cắm vào một gốc Cổ Mộc phía trên.

Con mèo trắng kia mặt không biểu tình, chậm rãi quay người rời đi.

. . .

. . .

“Nơi này tại sao có thể có một con mèo?”

Thanh Dương tông đệ tử Đỗ Lâm Ba lúc này mở to hai mắt nhìn, nhìn trước mắt cái này một con mèo màu trắng, chỉ cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lúc này người khác tất cả đều bận rộn đi đường, duy có Đỗ Lâm Ba không vội, tốc độ của hắn chậm vô cùng, mượn một kiện nhập Ma Tức hồ trước đó, gia tộc rút hơn phân nửa vốn liếng, cho hắn trọng kim mua được ẩn nấp khí cơ pháp bảo, hắn có thể tránh thoát phần lớn ma vật, bởi vậy cần cẩn thận chỉ là cái kia ở khắp mọi nơi quái phong mà thôi, cho nên hắn chỉ chọn có thể tránh gió mặt đất hành tẩu, tình nguyện quấn càng nhiều đường.

Bây giờ sắp một ngày thời gian trôi qua, hắn mới đuổi ra khỏi không đến ba mươi dặm con đường, sau đó hắn đang núp ở một cái vùng núi hẻo lánh bên trong nghỉ ngơi thời điểm, chợt ở giữa nghe được một tiếng mèo kêu, sau đó ở phía đối diện dốc núi trên một khối nham thạch, thấy được con mèo trắng này!

“Nó giống như thấy được ta. . .”

Đỗ Lâm Ba gặp con mèo trắng kia lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, không nhúc nhích, trong lòng nhất thời có chút chột dạ.

Đang suy nghĩ lấy muốn hay không chuyển sang nơi khác, đem cái này vùng núi hẻo lánh tặng cho nó lúc, chợt nghe đến một tiếng ầm vang, tại đỉnh đầu hắn phía trên, một cái to lớn tượng đề đạp xuống xuống dưới , liên đới lấy đá núi, cùng hắn cùng một chỗ đạp thành huyết nhục, kêu thảm đều không có phát ra tới. . .

Cự tượng kia cũng không có nhìn thấy hắn, vẫn từng bước một, đi từ từ hướng về phía phía trước.

“Meo. . .”

Mèo trắng nhẹ nhàng quơ rắn một dạng cái đuôi, lần nữa trốn vào vô tận Hắc Ám ma tức bên trong.

Bạn đang xem bài viết Truyện Chuyện Dũng Cảm Nhất Chương 3 / 2023 trên website Goldenworldbeauty.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!